Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4897 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 262
Nam tiến(21)

❊ ❊ ❊

Cửa biển Cần Giờ, Nguyễn Toản đứng trên tầu Lê Hoàn 980, nhìn tin Lê Huy truyền lại khẽ mỉm cười, quay sang Ngọc Cẩm Nhàn nói:

“ Ngươi bảo Trịnh Nhất Tẩu tiếp tục quấn lấy Nguyễn Văn Trương. Đồng thời cử một nhánh tiếp ứng Đặng Tiến Đông tiến lên. Hoàn thành xong, bọn chúng có thể rút.”

Ngọc Cẩm Nhàn gật đầu:

“ Vâng.”

Đúng lúc này, Tony Đặng cũng chạy lại:

“ Thưa vương gia, chúng ta đã có thể xác định tương đối được lịch con triều. Khoảng hai ngày tới, thủy triều lên cao nhất lúc năm giờ, thấp nhất lúc bảy giờ.”

Nguyễn Toản cầm lấy, xem kỹ, nói:

“ Tốt. Thủy lôi chuẩn bị chu đáo. Ba ngày nữa chúng ta công.”

“ Vâng.” Tony Đặng vội đáp.

.......

Bên trong thành Gia Định, Nguyễn Ánh nghe tin thua trận từ Nam Vang, Bình Thuận, Cam Ranh cả người xụi xơ, tóc tai rối bù, nhìn quanh:

“ Các ngươi có kế sách gì không?”

Tất cả im lìm, Nguyễn Ánh quát:

“ Câm hết cả ư?” Rồi nhìn Lê Quang Định:

“ Ngươi nói?”

Lê Quang Định vuốt mồ hôi, vội đáp:

“ Thưa vương, chúng ta có thể dồn toàn quân lên Biên Hòa, tiến hành đổi thành, chúng chiếm Gia Định, ta lấy Quy Nhơn.”

Nguyễn Ánh nghe xong, cười lớn:

“ Ngu xuẩn. Ngươi nghĩ đánh từ đây ra bao lâu, chưa kể dù chiếm được, chúng ta cũng khác gì tự đưa mình vào rọ.”

Lê Quang Định cúi đầu im lặng. Bên cạnh Đặng Đức Siêu cẩn trọng, nói:

“ Thưa Vương, Nguyễn Văn Thành vẫn đang cầm cự được ở Ba Nam chưa bại. Ta có thể rút quân từ Dinh Long Hổ, Gia Định qua. 6 vạn quân có thể tốc chiến tốc thắng, lấy Nam Vang thay Gia Định. Bảo toàn lực lượng là quan trọng nhất. Chỉ cần còn người sẽ gây dựng lại được.”

Nguyễn Ánh vốn lòng cũng bản ý vậy, nhưng trước tướng sĩ, lắc đầu:

“ Không thể chưa đánh đã chạy. Không ta còn mặt mũi nào với các binh lính đang chiến đấu ngoài kia.” Ngẫm lúc, tiếp:

“ Nguyễn Văn Chấn, Tôn Thất Hiệp mỗi người dẫn theo một nhánh qua Ba Nam, Biên Hòa tiếp viện. Cấp tốc cho ta.

Còn những người khác, tạm thời về nghỉ ngơi, nhân chúng chưa tới, mau nghĩ cách đối phó cho ta.”

“ Vâng.” Tất cả như được giải thoát, nhanh chóng đáp ứng rồi rời đi.

Đại điện trống trơn, Nguyễn Ánh cũng ngồi sụp xuống, ngủ gục.

........

Nguyễn Văn Trương cắm mắt cắm mũi chạy, thấy cắt đuôi được Đặng Tiến Đông chỉ còn lũ hải tặc, khẽ thở phào, cho quân đi chậm lại. Đang suy nghĩ để làm sao lấy công chuộc tội, thì một tầu xuất hiện. Chưa kịp chuẩn bị thì trên bong, Bá Đa Lộc cười:

“ Tướng quân lâu không gặp, ta có tin vui cho ngài đây.”

Nói xong, để Nguyễn Văn Phấn ném qua một tên hải tặc bị bắt, tiếp:

“ Hôm nay vô tình bắt được hắn. Qua tra khảo, hắn khai chúng có một nhánh ở gần cửa Cần Giờ, chuẩn bị công Gia Định. Tướng quân xem có thể tương kế tựu kế không?”

Nguyễn Văn Trương xem kỹ, ánh mắt rực sáng, gật đầu:

“ Có thể. Để ta cho người liên hệ Vương. Với các ngài đến, chúng ta đi cùng cho an toàn.”

Bá Đa Lộc cười:

“ Được.”

Có thêm trợ giúp, quân Nguyễn dường như càng tiến càng thuận lợi.

........

Hôm sau, tất cả tập trung trong phủ, Nguyễn Ánh lập lại câu hỏi, nhưng ai nấy đều im lặng. Đúng lúc không biết xử lý sao, một tên thám báo chạy lại:

“ Thưa vương, Nguyễn Văn Trương tướng quân truyền tin lại.”

Nguyễn Ánh cầm lấy, xem qua, hơi hòa hoãn, nói:

“ Trương tướng quân tuy thua nhưng có cách có thể chuyển bại thành thắng. Cần chúng ta đem quân phối hợp ở Thất Kỳ Giang, ai có thể lĩnh mệnh.”

Chưa ai đáp thì từ ngoài Lê Văn Duyệt cùng Võ Tánh ôm thương tiến lại:

“ Thưa vương, để hai chúng thần lãnh binh, lấy công chuộc tội.”

Nguyễn Ánh thấy hai người, chua xót định khuyên, Võ Tánh nói:

“ Đánh thủy chiến chỉ cần dụng binh khéo là được, không cần đánh chiến, lên thương thế chúng thần không ảnh hưởng. Mặt khác, ở đây không ai có thể đánh thủy chiến bằng thần cùng Lê Văn Duyệt. Mong Vương cho phép.”

Nguyễn Ánh nhìn sắc mặt tất cả, thở dài:

“ Được. Vậy hai ngươi mang 2 vạn thủy quân, 500 chiến thuyền về Thất Kỳ Giang phối hợp Nguyễn Văn Trương.”

Hai người khom người, đáp:

“ Vâng,”

..........

Đêm tối, Nguyễn Ánh đang chong đèn, thì Võ Tánh cùng Nguyễn Cảnh tiến lại, hai người nhìn nhau, sắc mặt chần chờ. Thấy vậy, Nguyễn Ánh nói:

“ Nơi đây không có ai. Có gì cứ nói đi.”

Nguyễn Cảnh gật đầu:

“ Thưa cha, hôm qua còn cùng các vị tướng quân bàn, thì dù đã điều viện binh, nhưng với thế giặc đó, Biên Hòa khó thể chống cự lâu. Nên ngoài dùng Thất Kỳ Giang, con muốn người cho phép dùng thành Quy, chôn thuốc nổ bên trong. Bọn chúng vào sẽ ‘ ầm’ toàn diệt.”

Nguyễn Ánh chần chừ, vì dù sao thành Quy hắn mất 4,5 xây, dự là thành trì chống đỡ. Giờ chưa xong đã hỏng, có chút phí, bên cạnh Võ Tánh tiếp:

“ Của mất có thể làm lại.”

Nguyễn Ánh thở dài:

“ Được.”

Thấy cha đồng ý, Nguyễn Cảnh tiếp:

“ Làm vậy, Gia Định sẽ vô cùng nguy hiểm. Con nghĩ, cha cùng mẹ và các em tạm xuống Mỹ Tho. Nếu quả thật sự không thành có thể dễ chạy. Ở đây để con thay mặt.”

Nguyễn Ánh lắc đầu:

“ Muốn đi cũng là con. Con là tương lai, ta già rồi.”

Nguyễn Cảnh quỳ gối:

“ Cha.....” chưa dứt lời, đã bị đánh gắt, Nguyễn Ánh nhìn sang Võ Tánh:

“ Sắp xếp người để đưa bọn họ đi đi. Ta ở lại cùng các ngươi.”

Võ Tánh rưng rưng nước mắt:

“ Vâng.”

........

Sáng sớm, 2 vạn quân kéo ra Thất Kỳ Giang, trung tâm Gia Định trống trơn, nhìn cảnh thưa thớt, Nguyễn Ánh cười:

“ Quyết tử thôi. Hi vọng giết được nhiều địch.”

Võ Tánh, Lê Văn Duyệt đứng bên cười lớn.

........

Nam Vang, Nguyễn Bảo cùng Nguyễn Văn Huấn vô cùng cẩn mật, dù có pháo cũng như Sói xanh giúp đỡ. Cả hai vẫn bàn tính, muốn không có sơ hở mới xuất phát. Nguyễn Nhạc phải cho giục, cả hai mới bắt đầu.

.........

Ba ngày, cả hai đến Ba Nam, thấy quân Nguyễn, hét lớn:

“ Xông lên.”

Nguyễn Văn Thành vốn dự liệu trước, quân đã chỉnh tề, nhưng khi thấy chỉ là hai đứa nhóc, gầm lên:

“ Thật khinh thường ta. Muốn dùng ta mài đao ư. Xông lên.”

Cả hai phía nhau lên chém giết. Bàn tính trước, Nguyễn Bào, Nguyễn Văn Huấn vừa đánh vừa lùi, kéo quân Nguyễn ra trận địa. Nguyễn Văn Thành biết có phục binh, chỉ đuổi theo một đoạn rồi cho quân lui lại. Nhưng chưa kịp chỉnh đốn:

“ ầm.... ầm....” hàng loạt nhát súng bắn ra. đạn nã. Cả toán quân còn chưa kịp hiểu, đã tan xác.

Bên ngoài, Nguyễn Bảo vẫn hô:

“ Tiếp tục nã..”

Liên tục oanh tạc, một vùng đất xáo trơn, Nguyễn Bảo không đắc ý, cho quân vòng quanh, đợi khói tan, tự mình đi dâm từng tấc đất, đào từng xác. Xong xuôi mới thở phào:

“ Đã xong. Hắn chết.” Tiếng hoan hô vang khắp.

........

Xa xa Nguyễn Nhạc cười:

“ Đứa này quá cẩn thận cũng không tốt. Tên thành có phải tên ánh đâu mà lo. Chúng ta mau chóng tiến về Xoài Riêng cùng Vũ Văn Nhậm rồi vào thành,”

“ Vâng.” Bọn Nguyễn Thung, Triệu Văn Kỷ đáp.

........

Biên Hòa, mọi chuyện tưởng khó khăn ai ngờ đơn giản vô cùng. Với lực lượng vượt trội, vũ khí tối tân, kế sách tuyệt vời, đặc biệt Nguyễn Huệ tự mình đánh trống thúc quân. Quân ta với 3 vạn quân gần như không hư tổn, kéo thẳng về Gia Định với tốc độ không ngờ. Đang chuẩn bị, Lê Văn Duyệt, Võ Tánh cũng rùng mình.

.........

Không chỉ vậy, Võ Văn Dũng, Triệu Lan đánh rạch Giá, Cần Thơ, Ba Thác như chốn không người, các mũi tấn công dần co hẹp bao vây Mỹ Tho, Gia Định. Cuộc chiến đến hồi hạ màn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »