Lưu Luyến Không Quên

Lượt đọc: 11682 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 225 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Ngoại Truyện C1: Giành Vợ Với Con Trai (1). Ngoại Truyện C2: Giành Vợ Với Con Trai (2). Ngoại Truyện C3: Cha Với Con Đàm Phán. Ngoại Truyện C4: Cha Con Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C5: Cha Và Con Vạn Người Mê (3). Ngoại Truyện C6: Đổi Vợ Với Ba (1). Ngoại Truyện C7: Đổi Vợ Với Ba (2). Ngoại Truyện C8: Thế Giới Hai Người (1). Ngoại Truyện C9: Thế Giới Hai Người (2). Ngoại Truyện C10: Thế Giới Hai Người (3). Ngoại Truyện C11: Bắt Đầu Bận Rộn (1). Ngoại Truyện C12: Bắt Đầu Bận Rộn (2). Ngoại Truyện C13: Làm Ba Khó Lắm!. Ngoại Truyện C14: Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào. Ngoại Truyện C15: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (1). Ngoại Truyện C16: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (2). Ngoại Truyện C17: Dụ Dỗ Ông Xã (1). Ngoại Truyện C18: Dụ Dỗ Ông Xã (2). Ngoại Truyện C19: Tình Nồng Thắm. Ngoại Truyện C20: Hai Người Đàn Ông. Ngoại Truyện C21: Vợ Chồng Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C22: Vợ Chồng Vạn Người Mê (2). Ngoại Truyện C23: Oan Gia Tụ Hội (1). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C26: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (1). Ngoại Truyện C27: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (2). Ngoại Truyện C28: Buồn Nôn?. Ngoại Truyện C29: Người Chồng Chuẩn Mực Nhất Năm. Ngoại Truyện C30: Sự Trừng Phạt Của Lâm Y. Ngoại Truyện C31: Lãnh Nghị Rơi Vào Hang Sói??!!. Ngoại Truyện C32: Có Thật Sao? (1). Ngoại Truyện C33: Có Thật Sao? (2). Ngoại Truyện C34: Có Thật Sao? (3). Ngoại Truyện C35: Chiều Vợ Hết Mực (1). Ngoại Truyện C36: Chiều Vợ Hết Mực (2). Ngoại Truyện C37: Chiều Vợ Hết Mực (3). Ngoại Truyện C38: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (1). Ngoại Truyện C39: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (2). Ngoại Truyện C40: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (1). Ngoại Truyện C41: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (2). Ngoại Truyện C42: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (1). Ngoại Truyện C43: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (2). Ngoại Truyện C44: Đau Lòng (1). Ngoại Truyện C45: Đau Lòng (2). Ngoại Truyện C46: Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C47: Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C48: Chiến Tranh Lạnh (1). Ngoại Truyện C49: Chiến Tranh Lạnh (2). Ngoại Truyện C50: Lại Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C51: Lại Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C52: Dằn Vặt (1). Ngoại Truyện C53: Dằn Vặt (2). Ngoại Truyện C54: Sáng Tỏ (1). Ngoại Truyện C55: Sáng Tỏ (2). Ngoại Truyện C56: Sáng Tỏ (3). Ngoại Truyện C57: Đoạn Kết - Con Gái Của Chúng Ta.
Tiến »
Chương 258
tịch họa thật - giả (1).

❊ ❊ ❊

Chương 258: Tịch Họa thật – giả (1)

Lâm Y áo não vô cùng, 'Nói đến cùng vẫn là anh không tin những gì em nói là thật! Anh vẫn nghĩ là em xuất hiện ảo giác, đúng không?'

'Không phải như vậy đâu!' Sóng mắt Lãnh Nghị thoáng xao động, rõ ràng chuyện hắn đến cùng là tin tưởng ai luôn chen vào giữa hắn và Lâm Y, là vấn đề vẫn chưa tìm được cách giải quyết!

'Lãnh Nghị!' Đôi mắt đen láy của Lâm Y nhìn chồng đăm đăm, giọng trở nên lạnh như băng mang theo chút uy hiếp, 'Nếu như anh không để cho Tịch Họa đi, vậy thì để cho em đi!'

Lãnh Nghị thoáng chau mày trầm tư, nói thật ra hắn cũng có ý này, như vậy an toàn cho cô hơn nhưng hắn không biết nên mở miệng nói với cô thế nào bởi vì một khi hắn lên tiếng, nói không chừng lại dẫn đến sự hiểu lầm khác nơi cô... Còn đang miên man suy nghĩ thì điện thoại của hắn chợt vang lên âm báo có tin nhắn, Lãnh Nghị hơi thả lỏng cánh tay đang ôm Lâm Y ra, với lấy điện thoại mở ra xem.

Là tin nhắn của Lưu Dũng, bên trong viết: "Thiếu gia, tối nay lại nghe được cuộc đối thoại mới, chúng tôi đã lần được số điện thoại kia... Ngài giờ có tiện nhận điện thoại không?"

Mắt Lãnh Nghị loé lên một tia sắc bén, hắn nhanh chóng trả lời tin nhắn: "Cậu chờ một chút, tôi đến phòng sách nghe điện, đợi tin nhắn của tôi!"

"Được!" Lưu Dũng rất nhanh trả lời lại.

Lãnh Nghị buông điện thoại xuống nhìn Lâm Y nãy giờ vẫn nhìn mình chằm chằm, nở một nụ cười thoải mái: 'Y Y, anh đến phòng sách một chút, có chút công sự cần xử lý, em ngủ trước nhé!' Nói rồi hắn buông cô ra, xuống giường bước nhanh ra ngoài.

Lâm Y dõi mắt nhìn theo bóng Lãnh Nghị cho đến khi nghe tiếng sập cửa rồi bóng hắn biến mất thì mới thu tầm mắt lại, cúi đầu trầm tư...

Lãnh Nghị vừa đi về phía thư phòng vừa gọi điện thoại cho Lưu Dũng, đầu bên kia lập tức có người nghe, giọng Lưu Dũng thật trầm thấp: 'Thiếu gia, cuối cùng tối hôm qua Tịch Họa và người đàn ông khả nghi kia lại liên lạc với nhau... Sóng điện thoại của người đàn ông khả nghi kia cùng sóng điện thoại của một đối tượng tình nghi trong danh bạ của người tài xế lái xe tải vừa khéo trùng khớp nhau.'

Mắt Lãnh Nghị loé lên những tia sắc bén, hắn chỉ 'Ân' một tiếng, tay nhẹ nhàng đẩy cửa phòng sách, đi về phía chiếc ghế da sau bàn làm việc ngồi xuống, nhẹ ngả lưng vào ghế tiếp tục nghe Lưu Dũng báo cáo: 'Chứng minh là tín hiệu này phát ra từ cùng một chiếc điện thoại, như vậy trên cơ bản có thể xác định là từ một người... Ngày mai tôi có thể thu thập đầy đủ thông tin của người này giao cho ngài!'

Lãnh Nghị vừa nghe anh ta nói vừa lấy chiếc máy nghe lén ra, lại mở một ngăn kéo lấy ra chiếc hộp kim loại màu trắng cho chiếc máy kia vào đóng nắp lại rồi mới nói: 'Tốt lắm!'

'Vậy thiếu gia có muốn nghe nội dung cuộc đối thoại tối hôm qua không?'

Mắt Lãnh Nghị thoáng nheo lại: 'Được!', đầu bên kia Lưu Dũng ấn nút của chiếc máy ghi âm, dù qua điện thoại vẫn nghe được rất rõ ràng.

'Nhiệm vụ hôm nay của cô lại thất bại rồi?' Vẫn là giọng trầm trầm mà lạnh như băng đó, nhưng lần này rõ ràng mang theo chút bực dọc, 'Lúc nào thì cô mới thành công được đây?'

'...' Đầu bên này Tịch Họa hiển nhiên là trầm mặc không nói.

'Rốt cuộc cô có đang làm việc hay không?' Người đàn ông kia nghiến răng nghiến lợi nói, 'Bên đó đã bắt đầu hối thúc rồi, nếu như còn không có chút tiến triển nào, Hạ Tịch Họa, cô tự lo liệu lấy! Chúng tôi sẽ khiến cô cái gì cũng không còn, ngay cả tính mạng cũng không còn!'

Bên phía Tịch Họa vẫn không có tiếng trả lời, rốt cuộc người đàn ông kia không nhịn được rống giận: 'Hạ Tịch Họa, cô lên tiếng cho tôi!'

'Tôi... muốn rút lui!' Giọng nhỏ như muỗi kêu của Tịch Họa rốt cuộc vang lên.

'Giờ cô mới muốn rút lui?' Đầu bên kia người đàn ông cười lạnh một tiếng, 'Cô cảm thấy chuyện này có khả năng sao? Hạ Tịch Họa, cô với chúng tôi là ngồi chung một thuyền, cô vĩnh viễn cũng không thoát khỏi chúng tôi được, hiểu không? Nếu như cô dám phản bội lại chúng tôi, hậu quả chắc là cô biết rồi đấy!'

...

Đoạn ghi âm chấm dứt, đáy mắt Lãnh Nghị một mảnh âm trầm, trong lòng ẩn ẩn có chút khó chịu, rõ ràng Tịch Họa cũng bị bên kia uy hiếp! Vậy cô có điểm yếu gì mà phải chịu sự uy hiếp của họ? Cô có chuyện gì bị họ nắm đằng cán sao? Nếu như thật sự có chuyện không thể giải quyết, vì sao Tịch Họa không chịu đi tìm mình?

Lúc Lãnh Nghị từ phòng sách trở về, Lâm Y vẫn ngồi nguyên tư thế cũ trên giường, khi thấy bóng Lãnh Nghị xuất hiện nơi cửa phòng ngủ, đôi mắt đen láy của cô nhìn hắn đăm đăm; Lãnh Nghị nhẹ câu lên một nụ cười, bước nhanh đến bên giường rồi ngồi xuống bên cạnh cô.

Trong phòng im lặng hồi lâu, Lãnh Nghị cúi đầu nhìn Lâm Y nãy giờ vẫn không nói một lời, lại mỉm cười, kéo nhẹ cô vào lòng, môi nhẹ lướt qua má cô, hơi thở ấm áp phất qua mái tóc mềm mại của cô; cô gái hơi né ra, người đàn ông lại không chịu buông tha cứ quấn quýt mãi, cô gái rốt cuộc bị quấy rầy đến phiền, đưa tay đẩy nhẹ gương mặt tuấn tú đang dí sát mặt cô kia ra, 'Đừng đụng vào em!'

'Khụ khụ', khóe môi Lãnh Nghị ý cười càng sâu, hắn nhẹ ho khan mấy tiếng rồi lại cúi xuống nhìn cô gái, dè dặt hỏi, 'Y Y, vừa nãy em mới nói em muốn tạm thời rời khỏi đây một thời gian sao?'

Sóng mắt Lâm Y thoáng xao động, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào mắt Lãnh Nghị, trong mắt lộ rõ vẻ lạnh mạc lẫn tổn thương, đợi câu tiếp theo của hắn. Lãnh Nghị cắn răng, tiếp tục nói: 'Anh cảm thấy em tạm thời rời khỏi đây một thời gian cũng tốt,... khụ, về Paris, bà nội và mẹ đều rất mong em về đó, hơn nữa họ đều có kinh nghiệm chăm con, có thể dạy em...'

'Lãnh Nghị!' Lâm Y dứt khoát ngắt lời Lãnh Nghị, đôi mắt lộ rõ nội tâm đang bị tổn thương của cô, 'Anh không để Hạ Tịch Họa đi mà lại để em đi, đây là ý gì? Anh là sợ chứng bệnh hoang tưởng của em phát tác, tiếp tục ở đây sẽ làm Hạ Tịch Họa bị thương phải không?'

'Không phải không phải', Lãnh Nghị lần nữa câu lên một nụ cười, bàn tay nắm chặt lại, hắn lại cúi xuống hôn nhẹ cô như an ủi, giọng thật dịu dàng, 'Vừa nãy là em nói em muốn rời đi mà!'

'Em nói rời đi thì anh để em rời đi sao?' Giọng Lâm Y không tự chủ được vút cao, đáy mắt lộ rõ vẻ bi thương, cô vụt quay lại, giãy thoát khỏi vòng tay của hắn, 'Vậy nếu như em nói em vĩnh viễn rời đi thì sao? Có phải là anh rất vui mừng không?'

'Không!' Sóng mắt Lãnh Nghị thoáng xao động, vẻ mặt cùng ánh mắt bị tổn thương của cô khiến lòng hắn ẩn ẩn đau, hắn vội kéo cô vào lòng siết chặt, dịu giọng nói, 'Y Y, anh làm sao nỡ để em đi, em đi rồi anh cô độc biết mấy! Anh chỉ sợ em không vui thôi...'

Lâm Y nhìn mông lung ra ngoài, ánh mắt mờ mịt, đờ đẫn, thật lâu sau giọng nói lạnh nhạt của cô mới vang lên, 'Lãnh Nghị, Tịch Họa nói đúng lắm, thực ra trong lòng anh vẫn không quên được Họa Nhi, cô ấy vĩnh viễn luôn được anh giấu ở sâu trong tâm khảm mình... cho nên trong tiềm thức anh vẫn sợ làm tổn thương cô ấy, anh chẳng thà tin tưởng cô ấy...'

Tim Lãnh Nghị đập dồn, hắn vội quay nhìn về phía cô gái, tay giữ lấy sau ót cô để cô đối mặt với chính mình, đôi mắt đen thâm thúy nhìn chằm chằm gương mặt nhỏ nhắn của cô, nhẹ giọng nói, 'Y Y... chuyện không phải như em nghĩ đâu!'

'Không phải như em nghĩ, vậy nó là thế nào? Anh dám nói, Họa Nhi nho nhỏ đó đã hoàn toàn biến mất trong lòng anh không?' Đáy mắt Lâm Y lộ rõ vẻ ưu thương, 'Bằng không sao anh lại cứ muốn để em đi mà giữ Tịch Họa lại chứ?'

'Y Y', Lãnh Nghị áp đầu cô vào ngực mình, tim lại ẩn ẩn đau, hắn cắn môi, thật lâu sau mới đau lòng nói, 'Em không muốn đi thì đừng đi, anh gọi điện thoại nói với bà nội là được rồi!'

Cô gái hé mắt, trong đôi mắt đen láy vẫn một vẻ mờ mịt, không nói tiếng nào không biết vì sao cô luôn cảm thấy lòng quặn đau, thật khó chịu.

Lãnh Nghị hơi chau mày, mắt nhìn mông lung ra ngoài, đáy mắt một mảnh thâm toại, hắn lặng lẽ suy tư một lúc mới cúi thấp đầu, nhìn cô gái trong lòng, 'Y Y, hay là thế này, anh thường xuyên không ở nhà, không có ai bầu bạn với em... anh giúp em tìm một người hầu theo sát bên người, như vậy có được không?'

Ánh mắt cô gái vẫn mờ mịt, giọng nói thật mơ hồ: 'Anh là muốn tìm một người theo dõi em, sợ em lại lần nữa xuất hiện ảo giác, sợ em lại gây chuyện, làm Tịch Họa bị thương, đúng không?'

'Không phải đâu', Lãnh Nghị bất lực khép mắt lại. Chết tiệt! Hiện giờ bất luận hắn làm chuyện gì Lâm Y cũng đều nghĩ về hướng kia, hắn chỉ đành dịu giọng giải thích, 'Y Y, anh không phải là sợ em xuất hiện ảo giác, anh cũng không sợ em gây chuyện... mà là anh sợ em xảy ra chuyện, sợ em cô đơn, em có hiểu được không? Em phải tin anh!'

Lâm Y chậm rãi giãy ra khỏi vòng tay của Lãnh Nghị, cô ngước lên nhìn sâu vào mắt hắn chừng như hy vọng có thể từ đó đọc ra điều gì nhưng cô thật sự chỉ nhìn thấy trong đôi mắt ấy là tình yêu, thật sâu đậm! Lâm Y rốt cuộc chậm rãi rũ mi, không nói gì nữa.

Một đêm đó, Lâm Y ngủ thật sự không an ổn, cảnh tượng chiều nay Tịch Họa không cần dùng nạng cũng có thể bước đi nhanh nhẹ, những lời nói cố tình kích thích cô, còn có, cảnh tượng Tịch Họa lăn xuống thang lầu cứ quẩn quanh mãi trong đầu cô, làm thế nào cũng không xua đi được...

Càng quan trọng hơn là, hiện giờ mọi người đều cho rằng bệnh cũ của cô tái phát, rằng cô xuất hiện ảo giác nên mới đẩy Tịch Họa xuống lầu; mà hậu quả của cú đẩy này của cô chính là chân của Tịch Họa vốn đã hồi phục lần nữa mất đi cảm giác!... Chuyện này cũng khó trách, ai sẽ tin một người chỉ ngồi xe lăn như Tịch Họa nửa đêm lại chạy đến phòng ngủ của cô? Liệu có ai tin?...

Ngay cả Lãnh Nghị cũng không tin mình! Đôi mắt đen láy của Lâm Y lóe lên những tia ảm đạm trong bóng tối: Lãnh Nghị luôn miệng nói là tin mình, vì sao lại đề nghị mình trở về Paris? Vì sao lại muốn tìm cho mình một cô hầu gái? Nếu như anh ấy thật sự tin tưởng mình, anh ấy phải để Tịch Họa rời khỏi đây mới đúng chứ! Rõ ràng là Lãnh Nghị không hề tin mình như anh ấy nói, đây chẳng qua chỉ là một lời an ủi mà thôi...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 225 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Ngoại Truyện C1: Giành Vợ Với Con Trai (1). Ngoại Truyện C2: Giành Vợ Với Con Trai (2). Ngoại Truyện C3: Cha Với Con Đàm Phán. Ngoại Truyện C4: Cha Con Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C5: Cha Và Con Vạn Người Mê (3). Ngoại Truyện C6: Đổi Vợ Với Ba (1). Ngoại Truyện C7: Đổi Vợ Với Ba (2). Ngoại Truyện C8: Thế Giới Hai Người (1). Ngoại Truyện C9: Thế Giới Hai Người (2). Ngoại Truyện C10: Thế Giới Hai Người (3). Ngoại Truyện C11: Bắt Đầu Bận Rộn (1). Ngoại Truyện C12: Bắt Đầu Bận Rộn (2). Ngoại Truyện C13: Làm Ba Khó Lắm!. Ngoại Truyện C14: Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào. Ngoại Truyện C15: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (1). Ngoại Truyện C16: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (2). Ngoại Truyện C17: Dụ Dỗ Ông Xã (1). Ngoại Truyện C18: Dụ Dỗ Ông Xã (2). Ngoại Truyện C19: Tình Nồng Thắm. Ngoại Truyện C20: Hai Người Đàn Ông. Ngoại Truyện C21: Vợ Chồng Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C22: Vợ Chồng Vạn Người Mê (2). Ngoại Truyện C23: Oan Gia Tụ Hội (1). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C26: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (1). Ngoại Truyện C27: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (2). Ngoại Truyện C28: Buồn Nôn?. Ngoại Truyện C29: Người Chồng Chuẩn Mực Nhất Năm. Ngoại Truyện C30: Sự Trừng Phạt Của Lâm Y. Ngoại Truyện C31: Lãnh Nghị Rơi Vào Hang Sói??!!. Ngoại Truyện C32: Có Thật Sao? (1). Ngoại Truyện C33: Có Thật Sao? (2). Ngoại Truyện C34: Có Thật Sao? (3). Ngoại Truyện C35: Chiều Vợ Hết Mực (1). Ngoại Truyện C36: Chiều Vợ Hết Mực (2). Ngoại Truyện C37: Chiều Vợ Hết Mực (3). Ngoại Truyện C38: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (1). Ngoại Truyện C39: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (2). Ngoại Truyện C40: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (1). Ngoại Truyện C41: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (2). Ngoại Truyện C42: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (1). Ngoại Truyện C43: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (2). Ngoại Truyện C44: Đau Lòng (1). Ngoại Truyện C45: Đau Lòng (2). Ngoại Truyện C46: Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C47: Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C48: Chiến Tranh Lạnh (1). Ngoại Truyện C49: Chiến Tranh Lạnh (2). Ngoại Truyện C50: Lại Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C51: Lại Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C52: Dằn Vặt (1). Ngoại Truyện C53: Dằn Vặt (2). Ngoại Truyện C54: Sáng Tỏ (1). Ngoại Truyện C55: Sáng Tỏ (2). Ngoại Truyện C56: Sáng Tỏ (3). Ngoại Truyện C57: Đoạn Kết - Con Gái Của Chúng Ta.
Tiến »