Lưu Luyến Không Quên

Lượt đọc: 11841 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 225 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Ngoại Truyện C1: Giành Vợ Với Con Trai (1). Ngoại Truyện C2: Giành Vợ Với Con Trai (2). Ngoại Truyện C3: Cha Với Con Đàm Phán. Ngoại Truyện C4: Cha Con Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C5: Cha Và Con Vạn Người Mê (3). Ngoại Truyện C6: Đổi Vợ Với Ba (1). Ngoại Truyện C7: Đổi Vợ Với Ba (2). Ngoại Truyện C8: Thế Giới Hai Người (1). Ngoại Truyện C9: Thế Giới Hai Người (2). Ngoại Truyện C10: Thế Giới Hai Người (3). Ngoại Truyện C11: Bắt Đầu Bận Rộn (1). Ngoại Truyện C12: Bắt Đầu Bận Rộn (2). Ngoại Truyện C13: Làm Ba Khó Lắm!. Ngoại Truyện C14: Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào. Ngoại Truyện C15: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (1). Ngoại Truyện C16: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (2). Ngoại Truyện C17: Dụ Dỗ Ông Xã (1). Ngoại Truyện C18: Dụ Dỗ Ông Xã (2). Ngoại Truyện C19: Tình Nồng Thắm. Ngoại Truyện C20: Hai Người Đàn Ông. Ngoại Truyện C21: Vợ Chồng Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C22: Vợ Chồng Vạn Người Mê (2). Ngoại Truyện C23: Oan Gia Tụ Hội (1). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C26: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (1). Ngoại Truyện C27: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (2). Ngoại Truyện C28: Buồn Nôn?. Ngoại Truyện C29: Người Chồng Chuẩn Mực Nhất Năm. Ngoại Truyện C30: Sự Trừng Phạt Của Lâm Y. Ngoại Truyện C31: Lãnh Nghị Rơi Vào Hang Sói??!!. Ngoại Truyện C32: Có Thật Sao? (1). Ngoại Truyện C33: Có Thật Sao? (2). Ngoại Truyện C34: Có Thật Sao? (3). Ngoại Truyện C35: Chiều Vợ Hết Mực (1). Ngoại Truyện C36: Chiều Vợ Hết Mực (2). Ngoại Truyện C37: Chiều Vợ Hết Mực (3). Ngoại Truyện C38: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (1). Ngoại Truyện C39: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (2). Ngoại Truyện C40: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (1). Ngoại Truyện C41: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (2). Ngoại Truyện C42: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (1). Ngoại Truyện C43: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (2). Ngoại Truyện C44: Đau Lòng (1). Ngoại Truyện C45: Đau Lòng (2). Ngoại Truyện C46: Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C47: Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C48: Chiến Tranh Lạnh (1). Ngoại Truyện C49: Chiến Tranh Lạnh (2). Ngoại Truyện C50: Lại Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C51: Lại Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C52: Dằn Vặt (1). Ngoại Truyện C53: Dằn Vặt (2). Ngoại Truyện C54: Sáng Tỏ (1). Ngoại Truyện C55: Sáng Tỏ (2). Ngoại Truyện C56: Sáng Tỏ (3). Ngoại Truyện C57: Đoạn Kết - Con Gái Của Chúng Ta.
Tiến »
Chương 256
xin đừng đuổi em đi (2).

❊ ❊ ❊

Chương 256: Xin đừng đuổi em đi! (2)

Lâm Y thoáng sửng sốt, Tịch Họa sao lại biết chuyện mình muốn cô ấy đi chứ? Chẳng lẽ Lãnh Nghị đã nói chuyện này với cô ấy rồi sao? Nghĩ vậy Lâm Y cắn môi, ngữ khí thật kiên định: 'Tịch Họa, rời khỏi chỗ này đối với cô đối với tôi đều tốt... Hiện giờ chân cô đã có thể tự đi được rồi, tôi hy vọng cô buông tay, rời khỏi chỗ này, tiến về phía trước!'

'Nếu chị nhất định muốn em đi, Nghị, anh ấy sẽ cảm thấy rất cắn rứt, chị... chẳng lẽ không để ý đến cảm nhận của anh ấy chút nào sao?' Giọng Tịch Họa run run.

Hàng mi dài của Lâm Y nhẹ rung lên, tối hôm đó câu nói của Lãnh Nghị, "Cho anh thời gian mấy ngày, để anh nói chuyện rõ ràng với Tịch Họa", lại vang lên bên tai, dường như quyết định này của mình quả thực đang mang đến áp lực cho Lãnh Nghị; Lâm Y cắn chặt môi, không nói một lời.

Tịch Họa thấy vẻ trầm mặc của Lâm Y, cô lại bồi thêm, 'Nếu như em xảy ra chuyện, trong lòng Nghị nhất định rất bất an... chị không sợ anh ấy sẽ trách chị sao?'

Một nỗi bất an tràn trong lòng Lâm Y, vốn cô định đón Tịch Họa về đây ở ngoại trừ cảm thấy cô đáng thương ra còn là bởi vì cô yêu Lãnh Nghị, muốn giúp Lãnh Nghị giảm bớt cảm giác áy náy... giờ lời của Tịch Họa rõ ràng đã nói trúng tâm sự của cô rồi.

Nhưng cảnh tượng tối hôm đó Tịch Họa đứng ở cửa phòng mình, còn tiếng gọi của cô nữa, lại còn chuyện má Trương lén lút đi vào trong phòng ngủ của cô, thậm chí, trong trạm dừng chân bên hồ, Tịch Họa đẩy mạnh cô ra... từng chuyện từng chuyện một lần lượt xuất hiện trong đầu.

Không, không được! Vì để cục cưng trong bụng có thể an toàn và khỏe mạnh trưởng thành, bất kể là thật sự hay chỉ là do mình đa nghi, Tịch Họa đều phải rời khỏi đây! Lâm Y cắn môi, bàn tay nhỏ nhắn không tự chủ được lại vuốt ve bụng minh, thật lâu sau mới nhẹ giọng nói, 'Xin lỗi Tịch Họa...'

Đôi mắt to tròn của Tịch Họa phút chốc tràn đầy thất vọng, cô không cầm lấy nạng mà cứ thế đứng thẳng dậy, nhìn Lâm Y, giọng thật thấp, thật nhạt, 'Em... đi đây...'

Đáy mắt Lâm Y gợn sóng dữ dội, cô nhìn chằm chằm Tịch Họa, giọng nói không tự chủ được vút cao, 'Tịch Họa, chân của cô...? Rõ ràng là chân của Tịch Họa đã hoàn toàn khỏi hẳn rồi.

'Ồ, không có gì... chân của tôi đã khỏi hẳn rồi!' Tịch Họa nói một cách thản nhiên, lúc này mới đưa tay với lấy cặp nạng, không nhanh không chậm đi về phía phòng ngủ; Lâm Y khiếp sợ ngẩn người, miệng há hốc, ánh mắt đờ đẫn nhìn theo bóng Tịch Họa đang bước về phía cửa.

Tịch Họa đến bên cửa chợt dừng chân lại, chậm rãi xoay người lại, đôi mắt to tròn lóe sáng nhìn Lâm Y đang khiếp sợ ngồi nơi sofa, cười nhưng giọng lạnh như băng, 'Cô đoán đúng rồi, chân tôi đã sớm hồi phục... Tối hôm đó, cô ở trên giường nhìn thấy tôi đứng ở cửa không phải là ảo giác, là thật!'

Sắc mặt Lâm Y chợt tối lại, cô vụt đứng dậy nhìn trừng trừng cô gái đang đứng ở cửa, giọng không tự chủ được vút cao, 'Hạ Tịch Họa! Cô... thật biến thái!' Tịch Họa cười lạnh không nói, mở cửa rồi bước nhanh ra ngoài.

Đáy mắt Lâm Y dâng đầy mây đen, lát sau bừng tỉnh lại cô vội mở cửa đuổi theo, khi nhìn thấy bóng Tịch Họa đang bước về phía cầu thang, Lâm Y lớn tiếng gọi, 'Đợi đã!' Nhưng Tịch Họa dường như không nghe thấy vậy, chỉ cắm cúi bước đi, Lâm Y thấy vậy vội vàng cất bước đuổi theo.

Đứng ngay cầu thang, Tịch Họa chợt dừng bước, lần nữa cặp đôi nạng vào rồi nhướng mắt nhìn Lâm Y đang vội đuổi đến trước mặt mình trên mặt là nụ cười lạnh lùng; Lâm Y cắn môi, mắt nhìn Tịch Họa chằm chằm, trong giọng nói là sự phẫn nộ cố giấu, 'Hạ Tịch Họa, cô... vì sao phải làm như vậy?'

Tịch Họa cười khẩy một tiếng, 'Đơn giản thôi, muốn mọi người đều cho rằng cô có bệnh, muốn ép cô rời khỏi chỗ này!'

Lâm Y khiếp sợ trừng to mắt, không kìm được cười lạnh một tiếng, 'Tịch Họa, cô cho rằng cô có thể đuổi tôi đi được sao?'

Tịch Họa lạnh nhạt nhìn Lâm Y, giọng cũng lạnh như băng mang theo chút uy hiếp, 'Lâm Y, cô nhớ kỹ, nếu như cô không đi, rồi sẽ có một ngày đứa bé trong bụng cô sẽ không còn! Tôi có thể cho thuốc vào trong sữa của cô, có thể cho thuốc vào thức ăn của cô, cũng có thể đẩy cô té...'

'Cô dám?!' Lâm Y phẫn nộ rống lên, cô đưa tay nắm chặt cánh tay Tịch Họa, không ngừng lắc thân thể cô ta, 'Cô thật là một kẻ độc ác, giờ tôi ra lệnh cho cô, lập tức rời khỏi nhà tôi!'

Đang đứng ở đầu cầu thang nên tiếng rống giận của Lâm Y lập tức đánh động quản gia và những người làm trong phòng khách, quản gia cả kinh vội chạy lên lầu, má Trương sóng mắt xao động rồi cũng theo chân những người làm khác cùng chạy lên cầu thang.

Nghe những tiếng bước chân rầm rập trên thang lầu, nụ cười lạnh lùng trên môi Tịch Họa chợt biến thành buồn bã và u sầu, cô nhìn Lâm Y vẻ mặt tức giận, giọng thê lương, 'Chị Y Y, chị đừng vậy mà, chị lại xuất hiện ảo giác rồi, em là Tịch Họa đây, chị thả em ra đi!'

Lâm Y tức đến nghiến răng nghiến lợi, cô giận giữ quát, 'Cô còn dám giả vờ... cô thật đúng là một người phụ nữ âm độc...'

Đúng ngay lúc này, Tịch Họa đưa tay nhắm về phía bụng của Lâm Y, thấy vậy Lâm Y cả kinh, cô nghĩ cũng không kịp nghĩ, theo bản năng thu tay lại, một tay che lấy bụng mình, một tay khác thì đẩy Tịch Họa ra... Ai dám làm hại đến cục cưng trong bụng, cô sẽ liều mạng với người đó!

Trên gương mặt thê lương của Tịch Họa lóe lên một ý cười rồi biến mất rất nhanh, trong tiếng kêu thất thanh: 'Đừng đẩy em...' Bàn tay tái nhợt của Tịch Họa chụp lấy tay Lâm Y rồi thân thể hướng về phía thang lầu lăn xuống.

Lâm Y quá sợ hãi! Thân thể của cô bởi vì sức kéo của Tịch Họa mà không ngừng lảo đảo, đôi chân muốn trụ vững lại nhưng đã bất lực, mắt thấy chính mình cũng sắp lăn xuống thang lầu cùng với Tịch Họa thì tại giây phút ngàn cân treo sợi tóc đó, đột nhiên một cánh tay rắn rỏi hữu lực không biết từ đâu vươn ra níu giữ lại cánh tay Lâm Y, dễ dàng kéo lại cô từ trong tay Tịch Họa, trong tiếng thét chói tai của Tịch Họa, thân thể cô tiếp tục lăn xuống thang lầu.

Những người làm đang từ dưới lầu chạy vội lên, vừa vòng qua chiếu nghỉ của chiếc cầu thang khí phái lộng lẫy thì đã nhìn thấy Tịch Họa đang từ phía trên lăn xuống mà đứng ngay đầu cầu thang là Lâm Y, sắc mặt trắng bệch, trong đôi mắt đen láy vẫn tràn đầy phẫn nộ và kinh ngạc chưa tan...

Rõ ràng là thiếu phu nhân trong cơn giận dữ đã đẩy Tịch Họa tiểu thư tội nghiệp xuống lầu!

Những những làm không khỏi khiếp sợ kêu lên một tiếng thất thanh, họ bước càng nhanh hơn vừa kịp cản lại thân hình đang lăn nhanh xuống thang lầu của Tịch Họa, trong vòng tay của những người làm, sắc mặt Tịch Họa tái xanh, đôi mắt nhắm nghiền...

'Nhanh, đi gọi điện thoại cho bác sĩ Lữ Thần! Kêu xe cứu thương!' Quản gia là người tỉnh táo nhất vội lên tiếng ra lệnh, một người làm đáp lời ông rồi vội vã chạy đi...

'Tịch Họa tiểu thư... cô không thể có chuyện được...' Má Trương khóc rống lên, vừa lay vừa gọi...

'Đừng gọi nữa, Tịch Họa tiểu thư không sao đâu, chỉ bị ngất thôi! Quản gia thấp giọng trấn an bà, rồi ông đứng dậy ngước lên nhìn Lâm Y đang đứng ngẩn người nơi đầu cầu thang.

Lâm Y nhìn những người làm nâng Tịch Họa đi xuống, chỉ còn lại quản gia đang bước về phía cô, sự phẫn nộ trong mắt Lâm Y dần tan đi, chỉ còn lại ánh mắt trống rỗng, mờ mịt như phủ một lớp sương mù; Tịch Họa, cô muốn dùng cách ôm nhau cùng chết này để cục cưng trong bụng cô biến mất sao?

Quản gia chậm rãi đi đến trước mặt Lâm Y, nhẹ giọng nói, 'Thiếu phu nhân, Tịch Họa tiểu thư không sao... Cô về phòng nghỉ ngơi đi!' Ánh mắt trống rỗng của Lâm Y dời đến trên mặt quản gia, quản gia nhìn cô ôn hòa cười, 'Tôi lập tức gọi thiếu gia trở về!'

Đáy mắt Lâm Y lúc này mới thoáng có chút xao động, cô chậm rãi gật đầu, chậm rãi bước về phía phòng ngủ của mình, quản gia nhìn theo bóng cô rời đi rồi mới xoay người vội vã bước xuống lầu...

Bước chân đang đi về phía phòng ngủ của Lâm Y chợt khựng lại, cô nhớ cánh tay rắn rỏi đột ngột đưa ra kéo cô trở lại kia, đôi mắt đen láy lóe sáng, bước chân chợt đổi hướng, đi về phía một gian phòng cạnh bên cầu thang, đó là một gian phòng để đồ lặt vặt, tranh, sách, đĩa nhạc cũ, bình thường rất ít có người đến đó.

Nhẹ nhàng đẩy cửa gian phòng, Lâm Y nhìn thấy một người đang cắm cúi lau những chiếc kệ cũ, đó là người làm mới mấy ngày trước quản gia tuyển đến làm việc, vừa câm vừa điếc, quản gia nói thấy ông ta đáng thương nên mới giữ lại làm việc vặt, nghe nói ông ta họ Lý, vì thế mọi người đều gọi ông ta là Lý câm điếc...

Là ông ta cứu mình! Lâm Y chậm rãi đi về phía người đó, chỉ đến khi cô dừng bước trước mặt thì ông ta mới phát hiện ra, lúc đó mới kinh ngạc ngước đầu lên mỉm cười, 'Cám ơn chú, chú Lý!' Nhưng người họ Lý này dường như không nghe được gì, ông chỉ cười với Lâm Y rồi lại tiếp tục cắm cúi với công việc của mình.

Sóng mắt Lâm Y thoáng xao động, cô nhìn chằm chằm người họ Lý, 'Là Lãnh Nghị phái ông đến sao?', ông Lý vẫn không có chút phản ứng nào, Lâm Y hiểu rõ, hiển nhiên là ông không muốn có ai biết điều gì... nhưng một cảm giác ấm áp chợt dâng tràn trong đáy lòng Lâm Y, chắc chắn là Lãnh Nghị! Hắn vẫn luôn quan tâm đến mình, đúng không?

Mà lúc này ở phòng họp lớn của tòa nha LS Quốc tế, Lãnh Nghị đang ngồi ở đầu chiếc bàn họp lớn hình bầu dục điều hành một cuộc họp cấp cao quan trọng, trên mặt và vẻ lạnh mạc và sắc bén thường thấy, ngồi vòng quanh chiếc bàn là các chủ quản cao cấp của LS Quốc tế, phía ngoài bàn họp cũng có rất nhiều người đang ngồi...

Chính ngay lúc này điện thoại trong túi Lãnh Nghị đổ chuông, đôi mắt thâm thúy của hắn hơi lóe lên, do dự một chút rồi vẫn quyết định lấy ra xem, là từ nhà gọi đến, lúc này mà ở nhà gọi điện thoại cho hắn, chắc chắn chỉ có quản gia, Lãnh Nghị mím môi, đưa tay ấn nghe.

Nhìn thấy Lãnh Nghị đón điện thoại, một trưởng bộ phận đang phát biểu rất có ý thức ngừng lời lại, phòng họp lập tức im lặng như tờ, vào lúc này mà Lãnh tổng nhận điện thoại, chứng tỏ là có chuyện quan trọng, thậm chí đối với Lãnh tổng mà nói, là chuyện rất quan trọng, điểm này ai nấy đều hiểu; bằng không Lãnh tổng nhất định đã ấn phím từ chối.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 225 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Ngoại Truyện C1: Giành Vợ Với Con Trai (1). Ngoại Truyện C2: Giành Vợ Với Con Trai (2). Ngoại Truyện C3: Cha Với Con Đàm Phán. Ngoại Truyện C4: Cha Con Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C5: Cha Và Con Vạn Người Mê (3). Ngoại Truyện C6: Đổi Vợ Với Ba (1). Ngoại Truyện C7: Đổi Vợ Với Ba (2). Ngoại Truyện C8: Thế Giới Hai Người (1). Ngoại Truyện C9: Thế Giới Hai Người (2). Ngoại Truyện C10: Thế Giới Hai Người (3). Ngoại Truyện C11: Bắt Đầu Bận Rộn (1). Ngoại Truyện C12: Bắt Đầu Bận Rộn (2). Ngoại Truyện C13: Làm Ba Khó Lắm!. Ngoại Truyện C14: Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào. Ngoại Truyện C15: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (1). Ngoại Truyện C16: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (2). Ngoại Truyện C17: Dụ Dỗ Ông Xã (1). Ngoại Truyện C18: Dụ Dỗ Ông Xã (2). Ngoại Truyện C19: Tình Nồng Thắm. Ngoại Truyện C20: Hai Người Đàn Ông. Ngoại Truyện C21: Vợ Chồng Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C22: Vợ Chồng Vạn Người Mê (2). Ngoại Truyện C23: Oan Gia Tụ Hội (1). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C26: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (1). Ngoại Truyện C27: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (2). Ngoại Truyện C28: Buồn Nôn?. Ngoại Truyện C29: Người Chồng Chuẩn Mực Nhất Năm. Ngoại Truyện C30: Sự Trừng Phạt Của Lâm Y. Ngoại Truyện C31: Lãnh Nghị Rơi Vào Hang Sói??!!. Ngoại Truyện C32: Có Thật Sao? (1). Ngoại Truyện C33: Có Thật Sao? (2). Ngoại Truyện C34: Có Thật Sao? (3). Ngoại Truyện C35: Chiều Vợ Hết Mực (1). Ngoại Truyện C36: Chiều Vợ Hết Mực (2). Ngoại Truyện C37: Chiều Vợ Hết Mực (3). Ngoại Truyện C38: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (1). Ngoại Truyện C39: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (2). Ngoại Truyện C40: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (1). Ngoại Truyện C41: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (2). Ngoại Truyện C42: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (1). Ngoại Truyện C43: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (2). Ngoại Truyện C44: Đau Lòng (1). Ngoại Truyện C45: Đau Lòng (2). Ngoại Truyện C46: Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C47: Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C48: Chiến Tranh Lạnh (1). Ngoại Truyện C49: Chiến Tranh Lạnh (2). Ngoại Truyện C50: Lại Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C51: Lại Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C52: Dằn Vặt (1). Ngoại Truyện C53: Dằn Vặt (2). Ngoại Truyện C54: Sáng Tỏ (1). Ngoại Truyện C55: Sáng Tỏ (2). Ngoại Truyện C56: Sáng Tỏ (3). Ngoại Truyện C57: Đoạn Kết - Con Gái Của Chúng Ta.
Tiến »