Lưu Luyến Không Quên

Lượt đọc: 11770 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 225 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Ngoại Truyện C1: Giành Vợ Với Con Trai (1). Ngoại Truyện C2: Giành Vợ Với Con Trai (2). Ngoại Truyện C3: Cha Với Con Đàm Phán. Ngoại Truyện C4: Cha Con Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C5: Cha Và Con Vạn Người Mê (3). Ngoại Truyện C6: Đổi Vợ Với Ba (1). Ngoại Truyện C7: Đổi Vợ Với Ba (2). Ngoại Truyện C8: Thế Giới Hai Người (1). Ngoại Truyện C9: Thế Giới Hai Người (2). Ngoại Truyện C10: Thế Giới Hai Người (3). Ngoại Truyện C11: Bắt Đầu Bận Rộn (1). Ngoại Truyện C12: Bắt Đầu Bận Rộn (2). Ngoại Truyện C13: Làm Ba Khó Lắm!. Ngoại Truyện C14: Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào. Ngoại Truyện C15: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (1). Ngoại Truyện C16: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (2). Ngoại Truyện C17: Dụ Dỗ Ông Xã (1). Ngoại Truyện C18: Dụ Dỗ Ông Xã (2). Ngoại Truyện C19: Tình Nồng Thắm. Ngoại Truyện C20: Hai Người Đàn Ông. Ngoại Truyện C21: Vợ Chồng Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C22: Vợ Chồng Vạn Người Mê (2). Ngoại Truyện C23: Oan Gia Tụ Hội (1). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C26: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (1). Ngoại Truyện C27: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (2). Ngoại Truyện C28: Buồn Nôn?. Ngoại Truyện C29: Người Chồng Chuẩn Mực Nhất Năm. Ngoại Truyện C30: Sự Trừng Phạt Của Lâm Y. Ngoại Truyện C31: Lãnh Nghị Rơi Vào Hang Sói??!!. Ngoại Truyện C32: Có Thật Sao? (1). Ngoại Truyện C33: Có Thật Sao? (2). Ngoại Truyện C34: Có Thật Sao? (3). Ngoại Truyện C35: Chiều Vợ Hết Mực (1). Ngoại Truyện C36: Chiều Vợ Hết Mực (2). Ngoại Truyện C37: Chiều Vợ Hết Mực (3). Ngoại Truyện C38: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (1). Ngoại Truyện C39: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (2). Ngoại Truyện C40: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (1). Ngoại Truyện C41: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (2). Ngoại Truyện C42: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (1). Ngoại Truyện C43: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (2). Ngoại Truyện C44: Đau Lòng (1). Ngoại Truyện C45: Đau Lòng (2). Ngoại Truyện C46: Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C47: Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C48: Chiến Tranh Lạnh (1). Ngoại Truyện C49: Chiến Tranh Lạnh (2). Ngoại Truyện C50: Lại Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C51: Lại Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C52: Dằn Vặt (1). Ngoại Truyện C53: Dằn Vặt (2). Ngoại Truyện C54: Sáng Tỏ (1). Ngoại Truyện C55: Sáng Tỏ (2). Ngoại Truyện C56: Sáng Tỏ (3). Ngoại Truyện C57: Đoạn Kết - Con Gái Của Chúng Ta.
Tiến »
Chương 278
nguy hiểm trùng trùng (3).

❊ ❊ ❊

Chương 278: Nguy hiểm trùng trùng (3)

Cứ thế, Tịch Họa trở thành Họa Nhi của Lãnh Nghị... bởi vì yêu, cô bất chấp tất cả, không nghe theo sự sắp đặt của Lãnh Thành, không chịu bỏ thuốc hại Lãnh Nghị, rốt cuộc chọc giận Lãnh Thành, vì vậy trong đêm trước ngày đính hôn đó, một tai nạn giao thông suýt nữa đã cướp đi tính mạng của cô; mà Lãnh Nghị, bởi vì không biết nội tình, vẫn luôn cảm thấy đây là lỗi của mình, sống thật lâu trong áy náy và dằn vặt...

Người đàn ông cô dùng cả sinh mệnh đi yêu giờ đã rời cô mà đi, từ đây cô không còn gặp lại được hắn nữa! Cả người Tịch Họa mềm yếu khuỵu xuống đất... Nghị, nếu như anh không còn trên đời, em sống còn ý nghĩa gì đâu chứ?

Tịch Họa đờ đẫn ngồi thụp trên nền đất, trong mắt là nỗi tuyệt vọng gần như chết lặng, thì tiếng má Trương gọi 'Tịch Họa tiểu thư, Tịch Họa tiểu thư...' cùng tiếng gõ cửa không ngừng vang lên.

Ánh mắt mờ mịt của Tịch Họa lúc này mới lại có chút linh hồn, cô cắn mạnh môi đến rướm máu, lát sau mới trả lời, giọng khàn khàn: 'Bà đi đi, trở về bên cạnh Lâm Phong! Từ đây về sau tôi không muốn nhìn thấy bà nữa!'

Nhưng cửa bị đẩy mạnh ra, Tịch Họa đang ngồi trên đất vụt ngẩng đầu lên, cô khiếp sợ nhìn người đàn ông đang đứng cạnh má Trương, gương mặt tươi cười nho nhã cùng ánh mắt lạnh lùng âm hiểm kia... chính là Lâm Phong!

Ánh mắt trống rỗng của Tịch Họa thoáng có chút xao động, rồi cô nghe giọng nói mang theo ý cười của má Trương vang lên, 'Tịch Họa tiểu thư, anh họ của cô đến thăm cô!' Câu nói này là bà cố ý nói cho quản gia đang đứng sau lưng và những người làm nghe thấy; sau đó má Trương nhìn Lâm Phong nói: 'Lâm tiên sinh, Tịch Họa tiểu thư tâm trạng không được tốt lắm, ngài đi khuyên cô ấy đi!'

Lâm Phong nho nhã cười gật đầu, ánh mắt hắn vẫn ghim trên mặt Tịch Họa, sau đó cất bước vào hẳn trong phòng, má Trương mỉm cười đóng cửa lại rồi đi về phía đám người làm đang tụ tập nhìn với ánh mắt tò mò, phân trần: 'Tịch Họa tiểu thư trước giờ đều rất nghe lời anh họ mình...'

Quản gia nghe vậy không khỏi nhíu mày, anh họ của Tịch Họa? Lần đầu tiên ông nghe đến người này...

Lâm Phong vòng qua người Tịch Họa ngồi xuống mép giường đối diện với cô, trên mặt hắn là nụ cười tà ác, hắn hơi thấp đầu nhìn cô gái đang ngồi thụp trên đất, sắc mặt tái nhợt, trên má ướt đẫm nước mắt kia...

Tịch Họa cũng ngước đầunhìn hắn, trong đáy mắt có thể nhận rõ sự khẩn trương và khiếp sợ; chợt Lâm Phong vươn tay, đôi tay như hai gọng kìm giữ chặt đầu vai Tịch Họa, hung hăng kéo cô lên, lại dùng sức kéo, cả người Tịch Họa lập tức rơi vào trong lòng hắn, hoảng loạn, Tịch Họa không ngừng giãy dụa nhưng trong miệng chỉ dám bật lên tiếng phản kháng nho nhỏ vì sợ người ngoài cửa nghe được: 'Buông ra!'

Lâm Phong cười khẩy một tiếng, hắn dí mặt mình sát vào mặt cô, giọng mỉa mai: 'Thế nào, còn đau lòng vì người trong lòng của cô sao?'

Tịch Họa đau đớn nhắm mắt, cắn môi, cô quay mặt đi tránh khỏi hắn, cũng không trả lời, Lâm Phong hung hăng bấu lấy cằm cô, ép cô quay mặt lại nhìn mình, ánh mắt lạnh như băng: 'Hắn đã chết rồi!'

Tịch Họa run rẩy cả người, đôi mắt to tròn tràn ngập bi thương, nước mắt cuồn cuộn tuôn ra, giọng cố nén nhưng vẫn run run: 'Là các người giết anh ấy!'

Lâm Phong đắc ý cười hắc hắc mấy tiếng, 'Là "chúng ta" chứ, không phải sao, Tịch Họa? Phải là "chúng ta" mới đúng! Cô không phải là đồng bọn của chúng tôi sao?'

Tim Tịch Họa lại đau như vỡ ra, cô cắn môi đến bật máu để ngăn nước mắt đừng rơi xuống nhưng vô ích, lúc đó lại nghe giọng nói đắc ý của Lâm Phong vang lên bên tai: 'Thật ngu ngốc, khóc cái gì chứ, cô nên vui mừng mới đúng... Tôi đã nói cưới cô làm vợ thì sẽ không nuốt lời, cô chính là Lâm phu nhân của tôi!'

Tịch Họa vừa giận vừa sợ, lạnh giọng cự tuyệt: 'Tôi không thèm...'

'Cô không thèm?' Lâm Phong bật lên một tràng cười quái di, 'Tịch Họa, cô đã quên lúc đầu vì sao cô chịu hợp tác với chúng tôi sao? Không phải cô vì tham sự giàu sang của nhà họ Lãnh, tham tiền của nhà họ Lãnh sao?... Bây giờ tôi sẽ cho cô, Lãnh Nghị có thể cho cô cái gì, tôi cũng có thể cho cô cái đó!'

Tịch Họa cắn mạnh môi không nói, Lâm Phong ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, giọng dương dương đắc ý: 'Nơi đây rất nhanh sẽ trở thành biệt thự của nhà họ Lâm, tôi chính là chủ nhân ở đây! Còn cô, cô là Lâm phu nhân, cô cũng là chủ nhân ở đây! Đây không phải chuyện cô vẫn luôn mơ ước đó sao?'

Tịch Họa cúi thấp đầu, vẫn lặng im không nói, đúng vậy, những thứ này tôi vẫn luôn mơ ước, nhưng không có Lãnh Nghị, có được những thứ này còn ý nghĩa gì đâu chứ? Nhưng những lời này cô tuyệt đối sẽ không nói với Lâm Phong, cô biết hắn sẽ chỉ lấy nó để châm chọc cô thôi! Người như hắn làm sao hiểu được chứ!

Một lúc lâu sau Tịch Họa mới lạnh lùng lên tiếng: 'Anh... đi đi, lão phu nhân và phu nhân từ nước Pháp sắp đến đây rồi!'

Lâm Phong "hừm" một tiếng vẻ khinh thường: 'Mấy người phụ nữ già yếu của nhà họ Lãnh thì có thể làm được gì chứ? Họ nhiều lắm là chỉ hùng hổ được thêm mấy ngày nữa thôi...' Rồi hắn nhìn sang Tịch Họa, 'Hôm nay tôi đến đây là định dẫn cô đi... Cô lưu lại đây đã không còn ý nghĩa gì nữa rồi!'

'Không, tôi không muốn đi theo anh!' Tịch Họa kinh hoàng nhìn Lâm Phong, vội vàng cự tuyệt.

'Không đi cũng phải đi!' Mặt Lâm Phong tối sầm lại, giọng cũng trở nên lạnh lùng nham hiểm, 'Nữ nhân ngu ngốc, nhanh đi thu dọn đồ đạc cho tôi, bằng không tôi sẽ đem chuyện cô hợp tác với chúng tôi nói hết với những người bên ngoài, để tôi xem, họ biết được rồi cô còn có thể ở lại đây hay không!'

Tịch Họa nhìn Lâm Phong, trong mắt giăng đầy sợ hãi, nếu như thật sự để lão phu nhân và phu nhân biết được, Lãnh Nghị là do cô hại, cô còn có thể ở lại đây sao?

Lâm Phong dẫn Tịch Họa đi ra phòng khách, quản gia và những người làm đều đang tụ tập ở đó, họ đang đợi Tương Mân và Lý Uyển từ nước Pháp trở về; nghe tiếng động, ánh mắt mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía Tịch Họa, trên gương mặt tái nhợt của cô có thể nhìn thấy rõ vết nước mắt, rồi mắt mọi người lại dời đến chiếc vali trên tay Lâm Phong...

Lúc này chợt nghe giọng nói lễ độ của Lâm Phong vang lên: 'Các vị, em họ tôi cảm xúc không được tốt, tôi định đưa em ấy về nhà ở mấy ngày... Những này em tôi ở đây, nếu có gây phiền phức gì, xin mọi người rộng lòng tha thứ!' Sự lễ độ, nhã nhặn của Lâm Phong khiến ai nấy đều tin, người anh họ này của Tịch Họa tiểu thư thật sự là người có giáo dưỡng!

Mọi người nhìn theo bóng Tịch Họa và Lâm Phong ra ngoài, lúc này ai cũng không có tâm tình hỏi thêm gì nữa bởi vì thiếu gia nhà họ vừa mới xảy ra chuyện...

Chính ngay lúc mọi người miên man suy nghĩ thì ngoài cửa sắt chợt truyền đến tiếng hô khẽ, 'Lão phu nhân và phu nhân đến rồi!' Nghe vậy ai nấy đều đứng thẳng lưng, vội vã đi về phía cửa chính...

Bên ngoài mưa to gió lớn là vậy, trong núi sâu lại là một thế giới hoàn toàn khác, trong trang trại nghỉ dưỡng ở sâu trong núi này phong cảnh thật đẹp, cách xa thế sự, Từ Nhất Hạo và Lý Mặc dẫn theo Lâm Y và Linh Nhi đi du ngoạn khắp nơi, thưởng thức trà, tản bộ, câu cá...

Tâm tình của Lâm Y cực tốt, suốt đường đi tiếng cười của cô và Linh Nhi không ngừng vang lên; Lý Mặc lẳng lặng nhìn gương mặt hưng phấn của cô, đáy mắt dâng lên một ý cười nhu hòa.

Nơi đây khách du lịch vốn không nhiều, hôm nay Lâm Y gặp được nhiều nhất là những quân nhân trong bộ quân phục màu xanh của mình, những quân nhân này rõ ràng rất quen với Lý Mặc, suốt đường đi không ngớt có người chào hỏi hắn, chuyện này khiến Lâm Y không kìm được cười hỏi: 'Lý Mặc, sao ở đây toàn những người mặc quân trang vậy? Họ quen biết với anh sao? Trên mặt anh có viết hai chữ "quân nhân" sao?'

'Con người tôi nhân phẩm tốt, người lính vừa nhìn đã biết...' Câu trả lời thản nhiên của Lý Mặc khiến Lâm Y và Linh Nhi sửng sốt bật cười, Từ Nhất Hạo cũng không nhịn được nhếch môi cười nhưng không nói gì, Lâm Y vốn không biết, những người lính này đều là do Lý Mặc điều động đến để bảo vệ an toàn cho cô...

Một ngày nhàn nhã trôi qua rất nhanh, đến chiều mọi người mới trở về một căn nhà bằng gỗ trong trang viên nghỉ ngơi, lúc này thư ký tiểu Uông, người mất tích cả ngày hôm nay đã đứng ở cửa chờ sẵn...

Nhân viên phục vụ trong trang viên đã sớm thu xếp bữa tối cho họ, mọi người vây quanh một chiếc bàn tròn, bởi vì cả tòa nhà đã được Từ Nhất Hạo và Lý Mặc bao hết nên bốn phía thật yên tĩnh, ngoại trừ tiếng gió thổi xào xạc, tiếng chim hót thì không còn âm thanh nào hết.

Đôi mắt Lâm Y vô tình rơi trên màn hình tivi lớn treo trên tường, cô quay lại nhìn nhân viên phục vụ mỉm cười, 'Mở tivi giúp tôi được không?'

Sắc mặt Từ Nhất Hạo và Lý Mặc hơi tái đi nhưng không nói gì, Linh Nhi cũng quét mắt sang Lâm Y sau đó lại cúi xuống uống trà, tiếp đó là tiếng nhân viên phục vụ trả lời Lâm Y: 'Xin lỗi tiểu thư, tivi ở đây hư rồi, không có tín hiệu...'

'Ồ!' Nghe vậy Lâm Y chỉ đành cho qua.

Ăn xong bữa tối, Lâm Y chậm rãi tản bộ một vòng trong khuôn viên thôn trang nghỉ dưỡng rồi cùng Linh Nhi trở lại, sau khi tắm xong, Lâm Y lên giường định mở tivi lên xem thì lại phát hiện tivi không mở được, cô không khỏi chau mày, cao giọng gọi Linh Nhi đang ngủ ở phòng ngoài: 'Linh Nhi, sao trong phòng tivi cũng không có tín hiệu vậy?'

'Ồ...' Bên ngoài vọng đến tiếng của Linh Nhi, 'Thôn trang này mấy ngày nay đang sửa trạm điện, khụ khụ, tạm thời không thu được tín hiệu!'

'À', Lâm Y lẩm bẩm nói, 'Nơi đây thật sự là xa cách cuộc sống đời thường!' Cô ngẫm nghĩ một lát rồi lục trong túi xách ra một quyển sách, xem sách đến khoảng chín giờ thì mí mắt bắt đầu sụp xuống, Lâm Y tựa người vào thành giường, rốt cuộc vẫn không ngủ, trong tiềm thức, cô đang đợi điện thoại của Lãnh Nghị.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 225 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Ngoại Truyện C1: Giành Vợ Với Con Trai (1). Ngoại Truyện C2: Giành Vợ Với Con Trai (2). Ngoại Truyện C3: Cha Với Con Đàm Phán. Ngoại Truyện C4: Cha Con Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C5: Cha Và Con Vạn Người Mê (3). Ngoại Truyện C6: Đổi Vợ Với Ba (1). Ngoại Truyện C7: Đổi Vợ Với Ba (2). Ngoại Truyện C8: Thế Giới Hai Người (1). Ngoại Truyện C9: Thế Giới Hai Người (2). Ngoại Truyện C10: Thế Giới Hai Người (3). Ngoại Truyện C11: Bắt Đầu Bận Rộn (1). Ngoại Truyện C12: Bắt Đầu Bận Rộn (2). Ngoại Truyện C13: Làm Ba Khó Lắm!. Ngoại Truyện C14: Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào. Ngoại Truyện C15: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (1). Ngoại Truyện C16: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (2). Ngoại Truyện C17: Dụ Dỗ Ông Xã (1). Ngoại Truyện C18: Dụ Dỗ Ông Xã (2). Ngoại Truyện C19: Tình Nồng Thắm. Ngoại Truyện C20: Hai Người Đàn Ông. Ngoại Truyện C21: Vợ Chồng Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C22: Vợ Chồng Vạn Người Mê (2). Ngoại Truyện C23: Oan Gia Tụ Hội (1). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C26: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (1). Ngoại Truyện C27: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (2). Ngoại Truyện C28: Buồn Nôn?. Ngoại Truyện C29: Người Chồng Chuẩn Mực Nhất Năm. Ngoại Truyện C30: Sự Trừng Phạt Của Lâm Y. Ngoại Truyện C31: Lãnh Nghị Rơi Vào Hang Sói??!!. Ngoại Truyện C32: Có Thật Sao? (1). Ngoại Truyện C33: Có Thật Sao? (2). Ngoại Truyện C34: Có Thật Sao? (3). Ngoại Truyện C35: Chiều Vợ Hết Mực (1). Ngoại Truyện C36: Chiều Vợ Hết Mực (2). Ngoại Truyện C37: Chiều Vợ Hết Mực (3). Ngoại Truyện C38: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (1). Ngoại Truyện C39: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (2). Ngoại Truyện C40: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (1). Ngoại Truyện C41: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (2). Ngoại Truyện C42: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (1). Ngoại Truyện C43: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (2). Ngoại Truyện C44: Đau Lòng (1). Ngoại Truyện C45: Đau Lòng (2). Ngoại Truyện C46: Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C47: Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C48: Chiến Tranh Lạnh (1). Ngoại Truyện C49: Chiến Tranh Lạnh (2). Ngoại Truyện C50: Lại Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C51: Lại Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C52: Dằn Vặt (1). Ngoại Truyện C53: Dằn Vặt (2). Ngoại Truyện C54: Sáng Tỏ (1). Ngoại Truyện C55: Sáng Tỏ (2). Ngoại Truyện C56: Sáng Tỏ (3). Ngoại Truyện C57: Đoạn Kết - Con Gái Của Chúng Ta.
Tiến »