Lưu Luyến Không Quên

Lượt đọc: 11661 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 225 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Ngoại Truyện C1: Giành Vợ Với Con Trai (1). Ngoại Truyện C2: Giành Vợ Với Con Trai (2). Ngoại Truyện C3: Cha Với Con Đàm Phán. Ngoại Truyện C4: Cha Con Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C5: Cha Và Con Vạn Người Mê (3). Ngoại Truyện C6: Đổi Vợ Với Ba (1). Ngoại Truyện C7: Đổi Vợ Với Ba (2). Ngoại Truyện C8: Thế Giới Hai Người (1). Ngoại Truyện C9: Thế Giới Hai Người (2). Ngoại Truyện C10: Thế Giới Hai Người (3). Ngoại Truyện C11: Bắt Đầu Bận Rộn (1). Ngoại Truyện C12: Bắt Đầu Bận Rộn (2). Ngoại Truyện C13: Làm Ba Khó Lắm!. Ngoại Truyện C14: Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào. Ngoại Truyện C15: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (1). Ngoại Truyện C16: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (2). Ngoại Truyện C17: Dụ Dỗ Ông Xã (1). Ngoại Truyện C18: Dụ Dỗ Ông Xã (2). Ngoại Truyện C19: Tình Nồng Thắm. Ngoại Truyện C20: Hai Người Đàn Ông. Ngoại Truyện C21: Vợ Chồng Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C22: Vợ Chồng Vạn Người Mê (2). Ngoại Truyện C23: Oan Gia Tụ Hội (1). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C26: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (1). Ngoại Truyện C27: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (2). Ngoại Truyện C28: Buồn Nôn?. Ngoại Truyện C29: Người Chồng Chuẩn Mực Nhất Năm. Ngoại Truyện C30: Sự Trừng Phạt Của Lâm Y. Ngoại Truyện C31: Lãnh Nghị Rơi Vào Hang Sói??!!. Ngoại Truyện C32: Có Thật Sao? (1). Ngoại Truyện C33: Có Thật Sao? (2). Ngoại Truyện C34: Có Thật Sao? (3). Ngoại Truyện C35: Chiều Vợ Hết Mực (1). Ngoại Truyện C36: Chiều Vợ Hết Mực (2). Ngoại Truyện C37: Chiều Vợ Hết Mực (3). Ngoại Truyện C38: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (1). Ngoại Truyện C39: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (2). Ngoại Truyện C40: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (1). Ngoại Truyện C41: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (2). Ngoại Truyện C42: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (1). Ngoại Truyện C43: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (2). Ngoại Truyện C44: Đau Lòng (1). Ngoại Truyện C45: Đau Lòng (2). Ngoại Truyện C46: Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C47: Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C48: Chiến Tranh Lạnh (1). Ngoại Truyện C49: Chiến Tranh Lạnh (2). Ngoại Truyện C50: Lại Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C51: Lại Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C52: Dằn Vặt (1). Ngoại Truyện C53: Dằn Vặt (2). Ngoại Truyện C54: Sáng Tỏ (1). Ngoại Truyện C55: Sáng Tỏ (2). Ngoại Truyện C56: Sáng Tỏ (3). Ngoại Truyện C57: Đoạn Kết - Con Gái Của Chúng Ta.
Tiến »
Chương 261
tịch họa thật - giả (4).

❊ ❊ ❊

Chương 261: Tịch Họa thật – giả (4)

'Các người xì xào gì đó?' Đột nhiên truyền đến giọng nói có chút tức giận của quản gia vang lên, rõ ràng ông từ đâu vừa đi ngang qua nghe được lời bàn tán của những người làm này.

Hai người lập tức im bặt, nhỏ giọng nói: 'Xin lỗi...' Rồi Lâm Y nhìn thấy từ một góc khuất nơi thang lầu một bóng người đi ra, chính là má Trương, bà liếc mắt thấy Lâm Y đang đứng nơi thang lầu, phía sau là Linh Nhi thì đáy mắt thoáng lộ ra một vẻ khiếp sợ, bà vội khom người chào Lâm Y rồi đi nhanh về phía phòng ngủ của Tịch Họa...

Lâm Y cắn môi, rốt cuộc vẫn tiếp tục chậm rãi bước xuống, 'Thiếu Thiếu phu nhân... xin... xin lỗi...' Một người làm khác cũng xuất hiện trước mặt Lâm Y, trong đáy mắt sự khiếp sợ thật rõ ràng, ở phía lưng bàn tán chuyện của chủ nhân, đây thật sự không phải chuyện một người hầu nên làm.

Lâm Y chỉ nhếch môi cười, cũng không so đo gì, cô giờ bị người ta nói là bị bệnh hoang tưởng cũng thấy không sao cả, cũng không còn kích động như lúc ban đầu, họ thích nói gì cứ nói, giờ điều mà cô quan tâm là cảm xúc của mình liệu có thật sự ảnh hưởng đến đứa nhỏ hay không!

Chậm rãi đi dạo trong vườn hoa, một tay Lâm Y lại không ý thức vuốt ve nơi bụng, vừa đi ánh mắt cô vừa nhìn mông lung về phía trước, suy nghĩ miên man, vì cục cưng, mình không thể lại vì chuyện của Tịch Họa mà làm hỏng cảm xúc của chính mình!

Nhưng chỉ cần có Tịch Họa ở đó, cảm xúc của mình không thể không bị ảnh hưởng... Lâm Y chậm chạp dừng bước, đôi mắt đen láy vẫn nhìn mông lung nơi chân trời... Vậy thì, vì cục cưng, hay là tạm thời mình rời đi? Mày Lâm Y bất giác chau lại...

Cùng lúc đó, trong văn phòng của mình ở LS quốc tế, Lãnh Nghị đang vùi đầu vào công việc thì điện thoại reo lên, hắn cầm lên nghe, đầu bên kia truyền đến giọng nói có chút khẩn trương nhưng cố nén của Lưu Dũng, 'Thiếu gia...' Anh ta chỉ hô một tiếng rồi lại dừng lại.

Mắt Lãnh Nghị lóe sáng, trầm giọng nói: 'Có chuyện gì, cứ nói đi!'

'Thiếu gia', Lưu Dũng lại gọi một lần, giọng nói có chút bất an, 'Kết quả điều tra của chúng tôi là... Hạ Tịch Họa tiểu thư năm năm trước... đã chết rồi! Mà cha mẹ của Hạ Tịch Họa tiểu thư vẫn còn, cả hai người đều còn sống trên đời!'

Quả nhiên là có vấn đề! Ánh mắt Lãnh Nghị ghim trên bức tường trước mặt, cắn mạnh môi đến rướm máu, trong mắt thoáng qua một tia phức tạp lẫn âm trầm, thật lâu vẫn không nói tiếng nào.

Đầu bên kia tiếng Lưu Dũng lại tiếp tục vang lên: 'Chúng tôi có gặp cha mẹ cô ấy hỏi qua, Hạ tiểu thư đã qua đời kia mười tám năm trước đúng là có tham gia một tiết mục biểu diễn văn nghệ mừng ngày 1 tháng 6, nhà của họ vẫn còn ảnh chụp cô ấy mặc chiếc váy màu trắng đang nhảy múa!'

Lòng Lãnh Nghị chớp mắt truyền đến cảm giác đau như xé, Họa Nhi thực sự đã chết rồi sao? Vậy Hạ Tịch Họa đang ở trong nhà hắn kia là ai chứ? Cô ấy thực sự là em gái của Lâm Phong sao?

'Thiếu gia', Lưu Dũng lại nhẹ giọng nói, 'Còn cha của Lâm Phong, tuy rằng ông ấy là tài xế của Lãnh lão gia, nhưng trong hồ sơ của phòng hộ tịch lại không thể tìm được người này, chúng tôi cho rằng, thân phận của Lâm Phong năm đó là giả tạo!'

Lãnh Nghị lại lần nữa ngẩn người, cha Lâm Phong năm ấy cố tình giả mạo thân phận, lẻn vào nhà họ Lãnh, giờ xem ra rõ ràng là nhắm vào ông nội Lãnh Tân rồi! Vậy ông ta vì sao phải làm như thế? Sau khi ông ta chết đi còn để cho hai con tiếp tục đến đối phó nhà họ Lãnh sao? Sau lưng tất cả những chuyện này rốt cuộc có bí mật gì lớn lao đây?

Mặt Lãnh Nghị xanh mét, hắn chậm rãi gật đầu, lạnh giọng nói: 'Cậu cho rằng Hạ Tịch Họa bây giờ chính là em gái của Lâm Phong, còn Hạ Tịch Họa thật sự đã chết rồi có phải không?'

'Đúng vậy thiếu gia!' Lưu Dũng nhỏ giọng đáp, 'Theo suy đoán của chúng tôi, Hạ Tịch Họa rất có khả năng là bị Lâm Phong giết chết, hắn giết cô ấy sau đó đem em gái của hắn thay thế cho Hạ Tịch Họa, để cô ấy có thể đến bên cạnh chúng ta tùy thời ra tay!' Nói đến đây Lưu Dũng dừng lại một chút, nghe bên kia vẫn không nói tiếng nào, hắn lại thấp giọng hỏi, 'Có cần bắt Lâm Phong tra hỏi hay không?'

Trán Lãnh Nghị nổi lên gân xanh, trầm tư thật lâu rồi giọng nói lạnh lùng của hắn mới cất lên, 'Cứ tạm tha cho hắn, đừng làm kinh động, một mình hắn vốn không có bản lãnh lớn như vậy, tôi còn muốn xem sau lưng hắn còn có ai sau đó mới đồng loạt bắt hết!' Nói đến câu cuối, Lãnh Nghị vụt đứng dậy đáy mắt đỏ rực màu máy.

'Được, thiếu gia!' Lưu Dũng nhỏ giọng đáp, 'Tôi cũng cảm thấy phía sau có thể còn có người, theo lý một mình hắn không thể làm được chuyện gì lớn!'

Lãnh Nghị trầm mặc hồi lâu rồi mới lên tiếng, giọng lạnh như băng, 'Giờ cậu nhanh chóng đến dưới lầu LS quốc tế đợi tôi, tôi muốn đi một chuyến đến chỗ cha mẹ của Tịch Họa...'

Một tiếng sau xe của Lãnh Nghị đã dừng lại trước một khu nhà cũ kỹ của thành phố H, Lãnh Nghị, Lưu Dũng cùng một thành viên khác tiểu Trương xuống xe đi vào trong, Lưu Dũng và tiểu Trương đi trước dẫn đường, Lãnh Nghị một mình đi phía sau.

Ba người dừng lại trước cửa một tòa nhà, tiểu Trương ấn chuông của một căn hộ, từ bộ đàm truyền ra một giọng già nua: 'Ai vậy?'

'Bác Hạ, chào bác, cháu là tiểu Trương buổi sáng nay có đến nhà chơi đây, Lãnh tổng của bọn cháu muốn đến thăm bác!' Tiểu Trương nói vào máy bộ đàm.

'Được, được...' Theo câu trả lời của ông Hạ, "cách" một tiếng cửa sắt mở ra, tiểu Trương mở rộng cửa để Lãnh Nghị và Lưu Dũng bước vào trong, ba người đi theo một cầu thang tối tăm đến trước một căn hộ ở tầng ba thì dừng lại, cửa đã mở, một ông già tuổi khoảng sáu mươi, tóc hoa râm đang đứng nơi cửa, bên trong nhà còn có một phụ nữ thoạt nhìn tuổi cũng không nhỏ.

Căn phòng khách vốn không lớn, cùng lúc ngồi năm người đã chật chội không chịu nổi, nhắc đến con gái mình Hạ Tịch Họa, hai người già liền nhịn không được nghẹn ngào, bà Hạ gần như khóc rống, 'Lúc con gái tôi mới được hai tuổi, chúng tôi đón nó từ trong cô nhi viện về nuôi! Đang tuổi thanh xuân phơi phới, không ngờ con bé lại cứ thế ra đi... Con tôi không biết bơi, tối hôm đó chúng tôi cũng không biết vì sao nó lại đi đến bên bờ sông...'

Nỗi đau người đầu bạc tiễn người đầu xanh phút chốc tràn khắp căn hộ nhỏ, ai nấy nhất thời đều không lên tiếng, Lãnh Nghị mím chặt môi, đáy mắt một mảnh âm trầm, thật lâu sau, khi nghe tiếng khóc của bà Hạ đã nhỏ dần, tiểu Trương mới thấp giọng hỏi: 'Bác Hạ, bác có còn tấm ảnh nào của con gái mình lúc nhỏ không? Có thể lấy ra cho chúng tôi xem một chút không?'

Bà Hạ đưa tay lau lệ, đau xót nói: 'Sau khi con gái tôi mất không lâu nhà chúng tôi đột nhiên bị cháy, tất cả những giấy tờ liên quan đến con gái tôi đều bị cháy sạch hết, ảnh chụp cũng không còn, chỉ còn lại một tấm ảnh tôi để trong chỗ làm, không có mang về nhà là còn thôi, tôi lấy cho các người xem!'

Đó là một tấm ảnh đã ố vàng, trong ảnh chụp cảnh một sân khấu đơn giản, trên sân khấu có rất nhiều cô bé mặc váy trắng giống nhau đang nhảy múa, cùng một kiểu tóc, cùng một kiểu trang phục, cùng là những gương mặt tươi cười, thoạt nhìn giống hệt như nhau nhưng Lãnh Nghị vẫn rất nhanh nhận ra Hạ Tịch Họa, cô gái nhỏ với gương mặt tròn và nụ cười thật ngọt; bởi vì hơn ba năm trước hắn đã từng nhìn thấy những bức ảnh tương tự bức ảnh này trong album ảnh của Hạ Tịch Họa đang ở nhà hắn bây giờ

Lòng Lãnh Nghị ẩn ẩn đau, rõ ràng bọn người Lâm Phong đã giết Hạ Tịch Họa, đốt nhà họ Hạ, lấy cắp đi bức ảnh của Hạ Tịch Họa lúc nhỏ rồi Lâm Phong cho em gái mình mạo xưng là Hạ Tịch Họa đến tìm hắn.

Nhưng năm đó Lâm Phong cả gan đổi người, vì sao Lãnh Thành, người trở về giúp Lãnh Nghị tìm lại Họa Nhi lại không phát hiện ra có chút nghi vấn nào?

Lãnh Nghị vẫn còn nhớ rõ, lúc đó Lãnh Thành dẫn Hạ Tịch Họa đến nước Pháp, khi một Hạ Tịch Họa xinh đẹp duyên dáng đứng trước mặt Lãnh Nghị, Lãnh Nghị thế nhưng không thể nào tìm lại cảm giác năm đó. Nhưng bởi vì hắn nhìn thấy mấy bức ảnh chụp sân khấu còn lưu lại của Hạ Tịch Họa, chiếc váy trắng, gương mặt tròn tròn, nụ cười ngọt ngào đó rất quen thuộc với mình nên hắn vì chuyện này mà còn đặc biệt trở về nước một lần chỉ để tìm gặp cô giáo Triệu, giáo viên tiểu học của Tịch Họa, từ miệng của cô giáo Triệu hắn lần nữa chứng thực cô gái đó là Hạ Tịch Họa, lúc đó các cô giáo đều gọi cô là 'Họa Nhi!'

Nhưng giờ sự thật đã chứng minh cảm giác của hắn là đúng, Hạ Tịch Họa mà Lãnh Thành đón về lại không phải là Hạ Tịch Họa thật! Lâm Phong làm thế nào có thể đổi người mà thần không hay quỷ không biết chứ?

Lãnh Nghị chậm rãi đưa trả bức ảnh cho bà Hạ, hắn nhìn hai người già vẻ mặt đau buồn trước mặt, đáy mắt càng thêm âm trầm, hắn mím môi, nhìn hai người thấp giọng nói, 'Sau này nếu cuộc sống của hai người có gì khó khăn, đừng ngại, cứ tìm đến chúng tôi!'

Ông Hạ nhìn Lãnh Nghị đầy cảm kích, 'Cám ơn Lãnh tiên sinh... cuộc sống của chúng tôi vốn cũng không đáng lo, có một người bà con xa ở nước ngoài nghe nói hai vợ chồng già chúng tôi sống cô đơn, thường hay gởi tiền về... chỉ là mấy năm gần đây đột nhiên lại không có tin tức gì, nhưng gần đây lại có liên hệ trở lại...'

Mắt Lãnh Nghị lóe lên một tia sắc bén, hắn đăm chiêu một lúc rồi nhẹ giọng hỏi: 'Người đó đại khái bao lâu không có tin tức?'

'Chắc khoảng ba năm!' Ông Hạ ngẫm nghĩ rồi nói... Mắt Lãnh Nghị và Lưu Dũng cùng lóe sáng...

'Bác có bao giờ gặp người họ hàng đã gửi tiền cho mình không?' Lưu Dũng nhẹ giọng nói.

'Không có... Haizz, anh ta nói mình là cháu, năm đó em trai tôi sau khi đến Đài Loan thì mất liên lạc... tốn nhiều tiền rồi mà vẫn chưa tìm được nó!'

Lưu Dũng không nói gì nữa, chỉ âm thầm nhìn sang Lãnh Nghị, rõ ràng người gửi tiền là Hạ Tịch Họa, vậy Tịch Họa rốt cuộc là vì áy náy mà gửi tiền cho ông bà Hạ hay là Hạ Tịch Họa vốn không chết, cô ấy chỉ bị Lâm Phong khống chế, tạo thành cái chết giả để lừa cha mẹ mình?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 225 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Ngoại Truyện C1: Giành Vợ Với Con Trai (1). Ngoại Truyện C2: Giành Vợ Với Con Trai (2). Ngoại Truyện C3: Cha Với Con Đàm Phán. Ngoại Truyện C4: Cha Con Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C5: Cha Và Con Vạn Người Mê (3). Ngoại Truyện C6: Đổi Vợ Với Ba (1). Ngoại Truyện C7: Đổi Vợ Với Ba (2). Ngoại Truyện C8: Thế Giới Hai Người (1). Ngoại Truyện C9: Thế Giới Hai Người (2). Ngoại Truyện C10: Thế Giới Hai Người (3). Ngoại Truyện C11: Bắt Đầu Bận Rộn (1). Ngoại Truyện C12: Bắt Đầu Bận Rộn (2). Ngoại Truyện C13: Làm Ba Khó Lắm!. Ngoại Truyện C14: Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào. Ngoại Truyện C15: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (1). Ngoại Truyện C16: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (2). Ngoại Truyện C17: Dụ Dỗ Ông Xã (1). Ngoại Truyện C18: Dụ Dỗ Ông Xã (2). Ngoại Truyện C19: Tình Nồng Thắm. Ngoại Truyện C20: Hai Người Đàn Ông. Ngoại Truyện C21: Vợ Chồng Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C22: Vợ Chồng Vạn Người Mê (2). Ngoại Truyện C23: Oan Gia Tụ Hội (1). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C26: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (1). Ngoại Truyện C27: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (2). Ngoại Truyện C28: Buồn Nôn?. Ngoại Truyện C29: Người Chồng Chuẩn Mực Nhất Năm. Ngoại Truyện C30: Sự Trừng Phạt Của Lâm Y. Ngoại Truyện C31: Lãnh Nghị Rơi Vào Hang Sói??!!. Ngoại Truyện C32: Có Thật Sao? (1). Ngoại Truyện C33: Có Thật Sao? (2). Ngoại Truyện C34: Có Thật Sao? (3). Ngoại Truyện C35: Chiều Vợ Hết Mực (1). Ngoại Truyện C36: Chiều Vợ Hết Mực (2). Ngoại Truyện C37: Chiều Vợ Hết Mực (3). Ngoại Truyện C38: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (1). Ngoại Truyện C39: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (2). Ngoại Truyện C40: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (1). Ngoại Truyện C41: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (2). Ngoại Truyện C42: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (1). Ngoại Truyện C43: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (2). Ngoại Truyện C44: Đau Lòng (1). Ngoại Truyện C45: Đau Lòng (2). Ngoại Truyện C46: Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C47: Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C48: Chiến Tranh Lạnh (1). Ngoại Truyện C49: Chiến Tranh Lạnh (2). Ngoại Truyện C50: Lại Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C51: Lại Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C52: Dằn Vặt (1). Ngoại Truyện C53: Dằn Vặt (2). Ngoại Truyện C54: Sáng Tỏ (1). Ngoại Truyện C55: Sáng Tỏ (2). Ngoại Truyện C56: Sáng Tỏ (3). Ngoại Truyện C57: Đoạn Kết - Con Gái Của Chúng Ta.
Tiến »