Lưu Luyến Không Quên

Lượt đọc: 11793 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 225 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Ngoại Truyện C1: Giành Vợ Với Con Trai (1). Ngoại Truyện C2: Giành Vợ Với Con Trai (2). Ngoại Truyện C3: Cha Với Con Đàm Phán. Ngoại Truyện C4: Cha Con Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C5: Cha Và Con Vạn Người Mê (3). Ngoại Truyện C6: Đổi Vợ Với Ba (1). Ngoại Truyện C7: Đổi Vợ Với Ba (2). Ngoại Truyện C8: Thế Giới Hai Người (1). Ngoại Truyện C9: Thế Giới Hai Người (2). Ngoại Truyện C10: Thế Giới Hai Người (3). Ngoại Truyện C11: Bắt Đầu Bận Rộn (1). Ngoại Truyện C12: Bắt Đầu Bận Rộn (2). Ngoại Truyện C13: Làm Ba Khó Lắm!. Ngoại Truyện C14: Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào. Ngoại Truyện C15: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (1). Ngoại Truyện C16: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (2). Ngoại Truyện C17: Dụ Dỗ Ông Xã (1). Ngoại Truyện C18: Dụ Dỗ Ông Xã (2). Ngoại Truyện C19: Tình Nồng Thắm. Ngoại Truyện C20: Hai Người Đàn Ông. Ngoại Truyện C21: Vợ Chồng Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C22: Vợ Chồng Vạn Người Mê (2). Ngoại Truyện C23: Oan Gia Tụ Hội (1). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C26: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (1). Ngoại Truyện C27: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (2). Ngoại Truyện C28: Buồn Nôn?. Ngoại Truyện C29: Người Chồng Chuẩn Mực Nhất Năm. Ngoại Truyện C30: Sự Trừng Phạt Của Lâm Y. Ngoại Truyện C31: Lãnh Nghị Rơi Vào Hang Sói??!!. Ngoại Truyện C32: Có Thật Sao? (1). Ngoại Truyện C33: Có Thật Sao? (2). Ngoại Truyện C34: Có Thật Sao? (3). Ngoại Truyện C35: Chiều Vợ Hết Mực (1). Ngoại Truyện C36: Chiều Vợ Hết Mực (2). Ngoại Truyện C37: Chiều Vợ Hết Mực (3). Ngoại Truyện C38: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (1). Ngoại Truyện C39: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (2). Ngoại Truyện C40: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (1). Ngoại Truyện C41: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (2). Ngoại Truyện C42: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (1). Ngoại Truyện C43: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (2). Ngoại Truyện C44: Đau Lòng (1). Ngoại Truyện C45: Đau Lòng (2). Ngoại Truyện C46: Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C47: Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C48: Chiến Tranh Lạnh (1). Ngoại Truyện C49: Chiến Tranh Lạnh (2). Ngoại Truyện C50: Lại Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C51: Lại Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C52: Dằn Vặt (1). Ngoại Truyện C53: Dằn Vặt (2). Ngoại Truyện C54: Sáng Tỏ (1). Ngoại Truyện C55: Sáng Tỏ (2). Ngoại Truyện C56: Sáng Tỏ (3). Ngoại Truyện C57: Đoạn Kết - Con Gái Của Chúng Ta.
Tiến »
Chương 213
anh nhất định sẽ chữa khỏi cho em (1).

❊ ❊ ❊

Chương 213: Anh nhất định sẽ chữa khỏi cho em (1)

Lãnh Nghị vừa buông điện thoại xuống thì thấy cửa thư phòng bị đẩy ra, rồi Lâm Y xuất hiện nơi cửa, rõ ràng cô đã uống chút rượu, gò má ửng hồng, ánh mắt ngời sáng, khóe môi nhẹ câu lên một nụ cười, cô nhìn về phía người đàn ông, nhẹ giọng gọi: 'Nghị...'

Lãnh Nghị nhìn nụ cười vui vẻ của cô gái đang đứng trước cửa, khóe môi hắn cũng nhẹ câu lên, mắt sáng lên: 'Y Y... mọi người kết thúc rồi sao?'

Cô gái nhẹ lắc đầu, cất bước đi về phía bàn làm việc, người đàn ông đưa tay về phía cô, ý bảo cô đi đến chỗ hắn, cô gái ngoan ngoãn vòng qua bàn sách, đến bên cạnh chiếc ghế của người đàn ông.

Người đàn ông chỉ dùng sức một chút, cô gái liền chuẩn xác rơi vào lòng hắn, an ổn ngồi trên đùi hắn, hai tay người đàn ông siết lại, môi lướt trên mái tóc mềm mại của cô gái, giọng nhu hòa như dỗ một đứa trẻ: 'Chơi vui không?'

Cô gái ngước nhìn người đàn ông, mỉm cười gật đầu, người đàn ông lại cười hỏi: 'Vậy sao em lại lên đây?'

'Muốn anh xuống cùng chơi...' Cô gái nhỏ nhẹ nói, trong mắt là vô hạn quyến luyến cùng dựa dẫm.

'Được!' Khóe môi người đàn ông ý cười càng sâu, hắn đứng dậy, thuận tiện kéo cô gái trong lòng cùng đứng dậy, khoác vai cô đi xuống lầu.

Mức độ lộn xộn ở phòng khách vẫn vượt xa dự đoán của Lãnh Nghị, hắn biết là sẽ bẩn và loạn nhưng thế nào cũng không ngờ tới, đám thanh niên nam nữ này lại có thể khiến cho cả căn phòng khách xa hoa sạch sẽ loạn thành như vậy khiến người có chút ưa sạch sẽ như hắn thoáng ngừng bước chân, chau mày, cô gái cũng dừng lại theo, lặng lẽ ngước nhìn hắn.

Người đàn ông cúi nhìn cô nhu hòa cười, tiếp tục cất bước đi xuống lầu, lúc này đám người ngồi có, nằm có, có cả một số ngồi hẳn xuống đất lớn tiếng kể lại chuyện tình sử của mình... trên bàn trà, trên ghế là một đống tàn tích.

Cả phòng khách dậy lên một thứ mùi hỗn hợp của rượu và hơi người...

Lãnh Nghị tốn một chút sức mới khiến mặt mình trông thật tự nhiên, rồi thoải mái bước xuống tìm một chiếc ghế ngồi xuống...

Cứ như vậy, Lãnh Nghị mỗi ngày dẫn theo Lâm Y đi làm, thỉnh thoảng lại mời các bạn học đại học của cô đến nhà tụ hội, tinh thần của Lâm Y thoạt nhìn tốt hơn nhiều lắm, gò má cũng dần hồng hào trở lại nhưng trong những đêm tĩnh lặng, cô vẫn sẽ nhớ về mẹ, thường là giật mình tỉnh lại trong tiếng kêu sợ hãi...

Lại là một đêm vắng lặng, lại là tiếng kêu thét khiến Lãnh Nghị trong giấc mộng bừng tỉnh, hắn vừa mở mắt thì đã nhìn thấy Lâm Y trong lòng mình không biết từ lúc nào đã ngồi dậy, trừng lớn đôi mắt xinh đẹp lúc này đã tràn ngập sợ hãi, hai tay ôm lấy đầu, cả người không ngừng run run...

'Y Y...' Lãnh Nghị vội mở đèn, một tay ôm lấy cô gái vào lòng, 'Đừng sợ, anh ở đây, đừng sợ, đừng sợ...'

Cô gái vùi mặt vào ngực Lãnh Nghị, thân thể không ngừng phát run, bàn tay nhỏ bé vòng qua cổ Lãnh Nghị, run giọng nói: 'Nghị, em mơ thấy mẹ, mẹ chết rồi...' Rồi cô bật khóc nức nở, 'Nghị, em không muốn mẹ chết...'

'Anh biết anh biết', lòng Lãnh Nghị lại đau một hồi, nhẹ nhàng vỗ lưng cô gái an ủi, 'Y Y, đó chỉ là mơ thôi, không phải anh đã hứa với em rồi sao? Đợi mấy ngày nữa khi anh có thời gian sẽ dẫn em về thăm mẹ, được không?'

Cô gái trong lòng lúc này mới nín khóc, ngẩng lên nhìn hắn, hốc mắt vẫn ươn ướt, bộ dạng thật yếu ớt đáng thương: 'Nghị, anh không gạt em chứ? Mẹ em vẫn còn sống phải không?'

'Anh gạt em làm gì, ngoan...' Lãnh Nghị chỉ đành ngồi đó ôm cô gái, cô gái lúc này mới thoáng yên tâm trở lại, an ổn rúc vào lòng người đàn ông, dần chìm vào giấc ngủ. Nghe cô gái phát ra những tiếng thở đều đều, Lãnh Nghị mới thở phào một hơi, nhẹ đặt cô gái nằm xuống, giúp cô đắp chăn rồi mình mới nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh...

Lãnh Nghị biết, ngoại trừ tình yêu, tình bạn, Lâm Y còn cần tình thân, đây là mấu chốt để chữa khỏi bệnh cho cô! Mắt Lãnh Nghị lóe lên trong bóng tối, báo cáo giám định DNA của Từ Nhất Hạo và Lâm Y chắc là ngày mai sẽ có...

Quả nhiên, ngày hôm sau khi Lãnh Nghị đang ngồi ở văn phòng, Lâm Y thì như thường ngày, ngồi nơi sofa xem sách, Lữ Thần đã sai người mang kết quả giám định đến cho hắn. Lãnh Nghị mở ra xem, kết luận trong tờ giám định viết rành rành: DNA giống nhau 80%, y học đưa hai người vào dạng quan hệ cha con.

Đôi mắt đen thẳm của Lãnh Nghị lóe lên, hắn thở phào một hơi thật dài nhưng đồng thời một câu hỏi khác lại xuất hiện trong đầu: Chẳng lẽ hai mươi mấy năm trước hai tờ giám định kia có sai sót sao? Hay là, có người ở sau màn đạo diễn bi kịch này? Người kia làm thế nào khiến cho Từ Nhất Hạo tin tưởng không chút nghi ngờ nào như vậy?

Năm đó là ai giúp Từ Nhất Hạo làm tờ giám định DNA kia? Lãnh Nghị quyết định điều tra từ hướng này! Hắn lập tức cầm điện thoại lên...

Buông điện thoại xuống, mắt Lãnh Nghị trên gương mặt điềm tĩnh ngọt ngào như một đóa sen mới nở của cô gái, hắn lặng lẽ thu lại tờ giấy giám định, chậm rãi đứng dậy đi về phía Lâm Y, ngồi xuống bên cạnh cô, tay khoác vai cô.

Ánh mắt cô gái dời từ quyển sách sang người đàn ông, trên mặt là nụ cười tươi tắn, Lãnh Nghị nhìn cô, nhẹ giọng nói, 'Y Y, em... có muốn ba em đến thăm em không?'

'Ba?' Nụ cười trên mặt cô gái vụt tắt, cô cố gắng nhớ lại gì đó nhưng hình như không nhớ được gì cả. Lâm Y nghi hoặc nhìn người đàn ông, 'Em không biết ba mình là ai...' nhưng mà, "ba", khái niệm này tốt đẹp biết mấy!

Lãnh Nghị thầm thở dài một tiếng, ấn nhẹ đầu cô gái vào ngực mình, 'Trước đây ông ấy không biết em là con gái mình, cho nên làm sai rất nhiều chuyện, nếu như em muốn, rất nhanh ông ấy sẽ đến thăm em...'

Mắt Lâm Y vẫn một mảnh trống rỗng, cô mấp máy môi nhưng không nói được lời nào...

Buổi tối hai hôm sau đó, Lãnh Nghị lần nữa đi vào trong căn phòng ngầm dưới lòng đất của căn biệt thự ở ngoại ô, cửa vừa mở thì Lãnh Nghị đã nhìn thấy vẻ mặt âm trầm Từ Nhất Hạo, ông đang ngồi trên chiếc giường cá nhân nhỏ hẹp trong phòng, ánh mắt âm trầm mang theo vô hạn bi thương. Từ Nhất Hạo lạnh lùng nhìn Lãnh Nghị đang bước vào, không nói một lời.

Lãnh Nghị chầm chậm đi đến trước mặt Từ Nhất Hạo, ánh mắt như đao lạnh lùng quét lên mặt ông, Từ Nhất Hạo không chút yếu nhược nhìn thẳng vào mắt hắn, hai người cứ thể lạnh lùng nhìn nhau.

Thật lâu sau, trong ánh mắt lạnh lùng của Lãnh Nghị lóe lên một ý cười, hắn nhẹ khoát tay, Lưu Dũng đứng ở sau lưng hắn liền tiến đến, lấy từ trong phong bì ra một tờ giấy cứng đưa cho Lãnh Nghị.

Lãnh Nghị đón lấy, bình thản nhìn qua tờ giấy rồi nhìn sang Từ Nhất Hạo, trong đáy mắt ý cười càng sâu; Từ Nhất Hạo nhìn chằm chằm Lãnh Nghị, trong lòng ông đột nhiên có chút khẩn trương, ông mấp máy môi, thật lâu mới bật ra mấy tiếng: 'Lãnh Nghị... cậu muốn làm gì?'

Lãnh Nghị không trả lời ông, hắn chỉ lặng lẽ quan sát Từ Nhất Hạo, sau đó chậm rãi đẩy tờ giấy kia đến trước mặt Từ Nhất Hạo. Ánh mắt Từ Nhất Hạo rốt cuộc dời từ trên mặt Lãnh Nghị sang tờ giấy trong tay hắn, ông cắn môi, đưa tay đón lấy.

Trên tờ giấy kia viết rõ ràng mấy chữ lớn "Giấy giám định DNA", tim Từ Nhất Hạo đập dồn, bàn tay bắt đầu run run, ánh mắt trống rỗng lướt qua mấy chữ phía dưới, "người đưa mẫu: Từ Nhất Hạo (máu), Lâm Y (máu)... chứng minh giữa hai người là quan hệ cha và con gái... Khoa xét nghiệm bệnh viện XXX".

Tay Từ Nhất Hạo run càng mạnh, sắc mặt dần tái đi, trên trán toát ra một tầng mồ hôi mỏng, ông ném mạnh tờ giấy xuống đất, run giọng rống lên: 'Không thể nào! Đây là giả!'

Lãnh Nghị lạnh lùng nhìn ông không nói tiếng nào, Từ Nhất Hạo khiếp sợ nhìn vẻ lạnh mạc của Lãnh Nghị, dường như muốn tìm trên mặt hắn chút dấu vết giả tạo nào, nhưng trên gương mặt anh tuấn kia chỉ có sự lạnh lùng, không có chút giả trá, sợ hãi nào, không phải là vẻ mặt mà một người làm chuyện xấu nên có.

Mặt Từ Nhất Hạo rúm lại, đột nhiên phát ra một tràng cười lớn: 'Lãnh Nghị, cậu muốn dùng tờ giấy giả mạo này để đả kích tôi, che dấu chuyện xấu giữa hai anh em cậu sao? Nói cho cậu biết, tôi sẽ không tin đâu!' Rồi ông nhặt tờ giấy lên xé thành từng mảnh vụn, run run đứng thẳng dậy ném những mảnh vụn ấy lên người Lãnh Nghị, từng mảnh giấy trắng tung bay như hoa tuyết.

Từ Nhất Hạo run rẩy tiến lên một bước đưa tay định nắm lấy cổ áo Lãnh Nghị nhưng lại bị Lưu Dũng ở phía sau tiến lên chặn lấy, hắn chỉ đẩy nhẹ một cái, thân hình run rẩy của Lãnh Nghị đã bị đẩy trở lại chiếc giường đơn, Từ Nhất Hạo chán nản hai tay ôm lấy đầu, gằn giọng: 'Không thể nào! Không thể nào! Nhất định là các người làm giả! Các người chỉ là muốn che dấu chuyện gièm pha này!'

Lãnh Nghị lạnh lùng nhìn người đàn ông đã sụp đổ trước mặt, lát sau mới lạnh giọng nói: 'Cái được làm giả là tờ giấy giám định năm xưa của ông! Ông suy nghĩ cẩn thận lại xem, năm đó lúc ông đi làm giám định đã nói cho ai biết? Còn có ai khác biết được chuyện này?'

Từ Nhất Hạo vụt ngẩng đầu lên, nhìn Lãnh Nghị chằm chằm: 'Tôi nói cho Vương Khiết nhưng mẫu vật là tôi đích thân mang đến, chưa từng qua tay Vương Khiết! Người năm đó giúp tôi làm giám định là bạn học của tôi, bạn tốt của tôi, ông ấy sẽ không gạt tôi đâu!'

Lãnh Nghị cười lạnh một tiếng: 'Thật sao? Người giúp ông làm giám định là bạn học của ông? Người bạn học đó của ông năm đó chỉ là một nhân viên xét nghiệm quèn, hai năm sau đã thăng chức thành viện trưởng, ông không thấy lạ sao?'

Sắc mặt Từ Nhất Hạo tái nhợt, tuyệt vọng giãy dụa: 'Không thể nào, bạn tôi sẽ không gạt tôi! Ông ấy là bạn tôi!'

'Ông ta không gạt ông? Khi có người dùng danh lợi tiền tài dụ dỗ ông ấy, ong làm sao biết ông ta nhất định sẽ giúp cho ông?', giọng Lãnh Nghị vẫn lạnh như băng, 'Cha của Vương Khiết năm đó là phó thị trưởng của thành phố H, khi ông ruồng bỏ mẹ con Lâm Dung, cử hành hôn lễ với vl, có phải ông cũng nghĩ đến điều đó không? Ông có thể ngồi ở vị trí đại sứ ngày hôm nay, có phải là nhờ vào mối quan hệ của ba của Vương Khiết hay không?'

'Không phải!' Trong mắt Từ Nhất Hạo tràn đầy đau đớn, 'Trước giờ tôi chưa từng nhờ cậy ông ta cái gì!'

Lãnh Nghị lạnh lùng nhếch môi: 'Từ Nhất Hạo, ông có suy nghĩ này hay không tôi không có hứng thú tìm hiểu... Hôm nay tôi đến đây mục đích là để nói cho ông biết, tờ giấy giám định năm đó của ông là giả! Ông tin hay không cũng vậy thôi, Vương Khiết và người làm xét nghiệm cho ông năm đó đã khai hết cả rồi. Lúc đó Vương Khiết mua chuộc bạn ông, đổi cái túi đựng tóc của ông và chú tôi...'

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 225 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Ngoại Truyện C1: Giành Vợ Với Con Trai (1). Ngoại Truyện C2: Giành Vợ Với Con Trai (2). Ngoại Truyện C3: Cha Với Con Đàm Phán. Ngoại Truyện C4: Cha Con Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C5: Cha Và Con Vạn Người Mê (3). Ngoại Truyện C6: Đổi Vợ Với Ba (1). Ngoại Truyện C7: Đổi Vợ Với Ba (2). Ngoại Truyện C8: Thế Giới Hai Người (1). Ngoại Truyện C9: Thế Giới Hai Người (2). Ngoại Truyện C10: Thế Giới Hai Người (3). Ngoại Truyện C11: Bắt Đầu Bận Rộn (1). Ngoại Truyện C12: Bắt Đầu Bận Rộn (2). Ngoại Truyện C13: Làm Ba Khó Lắm!. Ngoại Truyện C14: Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào. Ngoại Truyện C15: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (1). Ngoại Truyện C16: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (2). Ngoại Truyện C17: Dụ Dỗ Ông Xã (1). Ngoại Truyện C18: Dụ Dỗ Ông Xã (2). Ngoại Truyện C19: Tình Nồng Thắm. Ngoại Truyện C20: Hai Người Đàn Ông. Ngoại Truyện C21: Vợ Chồng Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C22: Vợ Chồng Vạn Người Mê (2). Ngoại Truyện C23: Oan Gia Tụ Hội (1). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C26: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (1). Ngoại Truyện C27: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (2). Ngoại Truyện C28: Buồn Nôn?. Ngoại Truyện C29: Người Chồng Chuẩn Mực Nhất Năm. Ngoại Truyện C30: Sự Trừng Phạt Của Lâm Y. Ngoại Truyện C31: Lãnh Nghị Rơi Vào Hang Sói??!!. Ngoại Truyện C32: Có Thật Sao? (1). Ngoại Truyện C33: Có Thật Sao? (2). Ngoại Truyện C34: Có Thật Sao? (3). Ngoại Truyện C35: Chiều Vợ Hết Mực (1). Ngoại Truyện C36: Chiều Vợ Hết Mực (2). Ngoại Truyện C37: Chiều Vợ Hết Mực (3). Ngoại Truyện C38: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (1). Ngoại Truyện C39: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (2). Ngoại Truyện C40: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (1). Ngoại Truyện C41: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (2). Ngoại Truyện C42: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (1). Ngoại Truyện C43: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (2). Ngoại Truyện C44: Đau Lòng (1). Ngoại Truyện C45: Đau Lòng (2). Ngoại Truyện C46: Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C47: Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C48: Chiến Tranh Lạnh (1). Ngoại Truyện C49: Chiến Tranh Lạnh (2). Ngoại Truyện C50: Lại Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C51: Lại Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C52: Dằn Vặt (1). Ngoại Truyện C53: Dằn Vặt (2). Ngoại Truyện C54: Sáng Tỏ (1). Ngoại Truyện C55: Sáng Tỏ (2). Ngoại Truyện C56: Sáng Tỏ (3). Ngoại Truyện C57: Đoạn Kết - Con Gái Của Chúng Ta.
Tiến »