Lưu Luyến Không Quên

Lượt đọc: 11670 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 225 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Ngoại Truyện C1: Giành Vợ Với Con Trai (1). Ngoại Truyện C2: Giành Vợ Với Con Trai (2). Ngoại Truyện C3: Cha Với Con Đàm Phán. Ngoại Truyện C4: Cha Con Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C5: Cha Và Con Vạn Người Mê (3). Ngoại Truyện C6: Đổi Vợ Với Ba (1). Ngoại Truyện C7: Đổi Vợ Với Ba (2). Ngoại Truyện C8: Thế Giới Hai Người (1). Ngoại Truyện C9: Thế Giới Hai Người (2). Ngoại Truyện C10: Thế Giới Hai Người (3). Ngoại Truyện C11: Bắt Đầu Bận Rộn (1). Ngoại Truyện C12: Bắt Đầu Bận Rộn (2). Ngoại Truyện C13: Làm Ba Khó Lắm!. Ngoại Truyện C14: Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào. Ngoại Truyện C15: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (1). Ngoại Truyện C16: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (2). Ngoại Truyện C17: Dụ Dỗ Ông Xã (1). Ngoại Truyện C18: Dụ Dỗ Ông Xã (2). Ngoại Truyện C19: Tình Nồng Thắm. Ngoại Truyện C20: Hai Người Đàn Ông. Ngoại Truyện C21: Vợ Chồng Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C22: Vợ Chồng Vạn Người Mê (2). Ngoại Truyện C23: Oan Gia Tụ Hội (1). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C26: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (1). Ngoại Truyện C27: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (2). Ngoại Truyện C28: Buồn Nôn?. Ngoại Truyện C29: Người Chồng Chuẩn Mực Nhất Năm. Ngoại Truyện C30: Sự Trừng Phạt Của Lâm Y. Ngoại Truyện C31: Lãnh Nghị Rơi Vào Hang Sói??!!. Ngoại Truyện C32: Có Thật Sao? (1). Ngoại Truyện C33: Có Thật Sao? (2). Ngoại Truyện C34: Có Thật Sao? (3). Ngoại Truyện C35: Chiều Vợ Hết Mực (1). Ngoại Truyện C36: Chiều Vợ Hết Mực (2). Ngoại Truyện C37: Chiều Vợ Hết Mực (3). Ngoại Truyện C38: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (1). Ngoại Truyện C39: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (2). Ngoại Truyện C40: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (1). Ngoại Truyện C41: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (2). Ngoại Truyện C42: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (1). Ngoại Truyện C43: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (2). Ngoại Truyện C44: Đau Lòng (1). Ngoại Truyện C45: Đau Lòng (2). Ngoại Truyện C46: Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C47: Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C48: Chiến Tranh Lạnh (1). Ngoại Truyện C49: Chiến Tranh Lạnh (2). Ngoại Truyện C50: Lại Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C51: Lại Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C52: Dằn Vặt (1). Ngoại Truyện C53: Dằn Vặt (2). Ngoại Truyện C54: Sáng Tỏ (1). Ngoại Truyện C55: Sáng Tỏ (2). Ngoại Truyện C56: Sáng Tỏ (3). Ngoại Truyện C57: Đoạn Kết - Con Gái Của Chúng Ta.
Tiến »
Chương 229
trong kho lạnh (1).

❊ ❊ ❊

Chương 229: Trong kho lạnh (1)

Khoảng hai giờ chiều hôm sau, Lâm Y đang nằm trên giường nghỉ trưa thì hộ lý đến thông báo Từ Nhất Hạo đến phòng X quang chụp lồng ngực xem có bị tổn thương hay không, Từ Nhất Hạo nhìn Lâm Y đang an tĩnh ngủ trên giường, không gọi cô dậy mà lẳng lặng đi đến phòng chụp X quang.

Từ Nhất Hạo vừa đi không lâu thì cửa phòng bị đẩy nhẹ ra, một bóng ngườichớp lên ngoài cửa rồi không thấy đâu nữa; không lâu sau chuông điện thoại của Lâm Y reo lên, tiếng chuông đánh thức cô gái dậy, cô mơ màng cầm điện thoại lên đón nghe.

Đầu bên kia trầm mặc giây lát rồi một giọng nam xa lạ vang lên: 'Lâm tiểu thư phải không?'

'Là tôi!' Giọng nam xa lạ khiến Lâm Y hết hẳn cơn buồn ngủ, cô ngồi dậy, hàng mi dài nhẹ chớp lên, nhỏ nhẹ trả lời.

'Lâm tiểu thư có phải đang rất nhớ mẹ không?' Giọng nói kia mang chút ý cười, đột nhiên trở nên rất ôn hòa.

'Đúng vậy', Lâm Y khẽ nghiêng người tựa vào thành giường, cô thật sự rất nhớ mẹ, cũng định trở về thăm bà.

'Lâm tiểu thư, mẹ cô đang ở gần chỗ cô', người đàn ông kia lại cười, 'Cô có muốn gặp bà không?'

Lâm Y vụt ngẩng đầu lên nhìn qua cửa sổ, đáy mắt không dấu được ngạc nhiên và mừng rỡ, giọng nói cũng trở nên kích động: 'Anh nói mẹ đang ở gần tôi sao? Mẹ đến thăm tôi sao?'

'Ừ, phải đó', giọng nói kia vẫn mang ý cười, 'Bà sắp đến nơi rồi, tám giờ tối nay sẽ đến! Nhưng bà không muốn để người khác biết, nếu như cô muốn gặp bà thì tối nay tám giờ xuống lầu, tôi ở cửa sau bệnh viện chờ cô... Ân, nhớ kỹ, mẹ cô không muốn để bất cứ ai biết, cô chỉ được nói là mình đi dạo thôi!'

'Ân, được, tôi nhớ rồi!' Lâm Y vội nói, 'Tôi sẽ không nói ai biết đâu!'

Vừa nghĩ đến rất nhanh sẽ được gặp mẹ, lòng Lâm Y mừng rỡ vô cùng, Từ Nhất Hạo cũng phát hiện ra sự vui vẻ của cô, không kìm được lên tiếng trêu: 'Y Y, có chuyện gì mà con vui vậy?'

'Dạ không có gì...' Lâm Y tận lực giả vờ như không có gì. Mẹ nói rồi, không muốn người khác biết là mình đến, vậy cô sẽ giúp mẹ giữ bí mật. Sóng mắt Từ Nhất Hạo thoáng xao động, cũng không hỏi thêm, ông nghĩ có lẽ Lâm Y cần yên tĩnh, như vậy mới hồi phục nhanh được.

Không lâu sau Lãnh Nghị gọi điện đến, vẫn là hỏi thăm tình hình của Lâm Y, Từ Nhất Hạo cầm điện thoại ra hành lang nghe, ông trầm giọng nói, 'Tâm trạng của Y Y tốt hơn nhiều, con ráng đơi, ngày mai đi, ngày mai con thử đến đây thăm nó, chắc là được rồi!'

Khóe môi Lãnh Nghị câu lên một nụ cười, hắn thở phào một hơi, thấp giọng nói: 'Được, ngày mai con đến... Giờ hai người đang ở đâu?'

'Ở bệnh viện XX!' Từ Nhất Hạo bình thản đáp.

'Bệnh viện?' Lãnh Nghị rõ ràng là giật mình.

'Là tôi, lần đó bị xe đụng phải, gãy xương, giờ đỡ nhiều rồi!' Từ Nhất Hạovẫn bình thản.

Đến khoảng bảy giờ rưỡi Lâm Y bắt đầu lộ rõ sự bất an, khoảng bảy giờ bốn mươi cô nhìn Từ Nhất Hạo, đáy mắt tràn đầy vui sướng, giọng nói cũng ngọt ngào hơn: 'Tôi... muốn đi dạo...'

'Ừ, được, ba đi với con!' Từ Nhất Hạo cười nói.

'Không cần không cần!' Lâm Y vội kêu lên, 'Ông không cần đi với tôi, tôi đi một mình là được rồi!'

Sóng mắt Từ Nhất Hạo thoáng xao động, ông nhìn Lâm Y thật lâu mới cườinói: 'Được, vậy ba không đi với con... con cẩn thận một chút, nhớ về sớm!'

'Ân!' Lâm Y mỉm cười đi ra khỏi phòng bệnh, Từ Nhất Hạo suy nghĩ mộtchút rồi cũng đứng dậy lẳng lặng đi theo sau lưng cô.

Lâm Y rất nhanh đã đến cửa sau của bệnh viện, bên ngoài không khí mát lạnh, không có một bóng người nào, những ngọn đèn vàng vọt bên đường chiếu những luồng sáng mờ mờ, Lâm Y sốt suột nhìn trái nhìn phải, Từ Nhất Hạo thì đứng từ xa nhìn cô, lòng đầy nghi hoặc.

Không lâu sau chuông điện thoại của Lâm Y reo lên, cô vội cầm lên nghe, đầu bên kia vẫn là giọng của người đàn ông đó, 'Lâm tiểu thư, giờ cô đang ở cửa sau phải không?'

'Phải phải!', Lâm Y vội nói.

'Vậy cô đi theo đường tôi sẽ chỉ cô đây thì sẽ được gặp mẹ... Ân, trước tiên đi theo con đường nhỏ bên tay trái cô...' Đầu bên kia chỉ cô cặn kẽ từng bước một, Lâm Y cứ đi theo hướng người đó chỉ; Từ Nhất Hạo thì lẳng lặng bám theo.

Cuối cùng Lâm Y đi đến một tòa nhà nhỏ nằm dưới chân núi phía sau bệnh viện, đầu bên kia tiếp tục chỉ đường, 'Cô mở cánh cửa bên tay phải, bên trong còn một cánh cửa nữa, cửa không khóa, cô cứ đi vào, đèn ở sau cửa, cô mở lên sẽ gặp được mẹ!'

Mẹ mình sao lại ở trong đó chứ? Suy nghĩ này chỉ lướt qua đầu Lâm Y rồi biến mất ngay, cô căn bản là quên mất sợ hãi là gì, chỉ một lòng làm theo lời ngườikia. Quả nhiên cánh cửa bên trong không khóa, chỉ khép hờ, Lâm Y mò mẫn tiến vào, quả nhiên bên trong còn một cánh cửa nữa, cô vừa đẩy cửa đã mở ra, mộtluồng khí lạnh từ bên trong lập tức thổi đến khiến Lâm Y không dám thở mạnh, rón rén bước vào.

Phía sau cô Từ Nhất Hạo giật mình sợ hãi, bên trái của căn phòng này là nhà xác, còn bên phải không biết là gì, thế nhưng Lâm Y không chút sợ hãi đi vào! Từ Nhất Hạo vội vàng bước nhanh đến cánh cửa bên phải đẩy vào.

'Mẹ!' Lâm Y vừa gọi vừa sờ soạng tìm kiếm, cô rất nhanh đã tìm đượccông tắc điện, vừa ấn công tắc cả căn phòng liền được chiếu sáng bởi ngọn đèn tiết kiệm năng lượng trắng đục. Phòng thật nhỏ, chỉ có mấy chục mét vuông, trần nhà thấp, ở giữa phòng là thứ gì đó rất giống một chiếc hộp lớn, phía trên phủ vải đen.

Nhưng trong căn phòng nhỏ này Lâm Y không nhìn thấy mẹ đâu, cô nghi hoặc đứng đó, tầm mắt bất giác rơi trên chiếc hộp, đồ vật duy nhất trong phòng; cô chậm rãi đi về phía đó, đưa tay kéo tấm vải đen, cô nhìn thấy mẹ mình! Mẹ đang nằm trong chiếc quan tài bằng kiếng trong suốt, vẻ mặt an tường, mắt nhắm lại như đang ngủ.

'Mẹ!', đôi mắt đen láy của Lâm Y trừng lớn, đó là mẹ cô! Cô chậm rãi khuỵu xuống bên cạnh quan tài, tay dùng sức định đẩy nắp chiếc quan tài bằng kiếng ra nhưng nắp dường như đã bị đóng chặt lại, cô không có cách nào đẩy ra.

'Mẹ...', nước mắt Lâm Y bắt đầu tí tách rơi, cô chợt hiểu ra, mẹ cô nằm trong đó, sẽ không thể ra nữa nhưng tay vẫn cố dùng sức đẩy nắp quan tài ra.

'Y Y...' Từ Nhất Hạo vừa bước vào cửa liền ngây người nhìn cảnh tượng trước mắt, tầm mắt ông rơi trên chiếc quan tài bằng kiếng sau đó rơi trên mặt người nằm trong quan tài. Ông đờ đẫn bước qua, đứng đó thật lâu thật lâu mới chậm rãi quỳ xuống bên chiếc quan tài, một tay đặt len nắp quan tài, nhìn gương mặt điềm tĩnh như đang ngủ của Lâm Dung mà nước mắt ông tuôn trào.

Hai người hoàn toàn không phát hiện cánh cửa sau lưng họ không chút tiếng động đóng lại, lặng lẽ cài then ở ngoài....

'Mẹ...' Lâm Y thút thít gọi, hai tay vẫn kiên trì muốn đẩy nắp quan tài ra, cô muốn đưa mẹ ra, cô muốn ôm chặt lấy mẹ!

'Như Thanh, xin lỗi em... là anh hại em, hại Y Y...' Từ Nhất Hạo đã khóc không thành tiếng. Lãnh Nghị vẫn luôn không cho ông biết Lâm Dung được chôn cất ở đâu, giờ ông đã biết rồi, thì ra Lãnh Nghị giữ lại di thể của Lâm Dung, có lẽ hắn lo lắng sẽ có một ngày Lâm Y khôi phục lại thì sẽ không còn hối tiếc vì khôngđưa tiễn bà.

Chính lúc hai người đang chìm trong đau xót và nuối tiếc thì cũng bắt đầu phát hiện nhiệt độ trong phòng càng lúc càng giảm, Từ Nhất Hạo chợt nhận ra đây là kho lạnh! Bởi vì muốn giữ lại thi thể nên đương nhiên nhiệt độ phải thật thấp nhưng bởi vì Lâm Dung được giữ trong quan tài bằng kiếng vì vậy nhiệt độ bên trong kho lạnh cũng không cần thấp lắm nên lúc hai người vừa bước vào chỉ cảm thấy hơi lạnh chứ không lạnh như băng như bây giờ.

Rõ ràng bây giờ nhiệt độ đang giảm nhanh...

Nhận ra điều này, Từ Nhất Hạo cố nén nỗi đau xót trong lòng, vẫy tay về phía Lâm Y, 'Y Y, nơi đây là kho lạnh, không thể ở quá lâu... chúng ta ra ngoài trước, lần sau lại đến được không?'

'Không, không cần. Tôi không muốn đi, tôi muốn ở lại với mẹ!' Lâm Y lắc đầu, nước mắt vẫn rơi như mưa, cô dù mất đi lý trí nhưng cô cũng biết, cô khôngmuốn mẹ vĩnh viễn rời xa mình!

Lại qua một lúc nữa, hơi lạnh càng lúc càng ghê gớm, rốt cuộc Từ Nhất Hạo đứng dậy đi đến bên cạnh Lâm Y đưa tay kéo cô đứng lên nhẹ giọng vỗ về: 'Y Y, muộn lắm rồi, mẹ con phải nghỉ ngơi, mai chúng ta lại đến thăm bà ấy!'

Lâm Y ngước nhìn Từ Nhất Hạo bằng đôi mắt nhòe nhoẹt nước, thút thít nói: 'Tôi muốn mang mẹ trở về!'

'Không được!' Mắt Từ Nhất Hạo tối lại, 'Y Y, nghe lời đi, con còn có ba, đúng không?' Thật không dễ dàng mới thuyết phục Lâm Y chịu rời đi, Từ Nhất Hạo khoác vai Lâm Y kéo cô đi về phía cửa.

Đến cửa, Từ Nhất Hạo đẩy mạnh nhưng cánh cửa kia không nhúc nhích, ông ngẩn người, thử lại lần nữa, vẫn không có chút động tĩnh gì. Đáy mắt Từ Nhất Hạo giăng đầy mây đen, ông lập tức hiểu ra, hai người bị người ta tính kế, có người muốn nhốt họ trong kho lạnh này, để họ lạnh đến chết!

Từ Nhất Hạo vội rút điện thoại ra, ấn lên màn hình nhưng rồi thất vọng phát hiện, điện thoại không có sóng, cũng đúng thôi, đây là một kho lạnh, toàn bộ bị vây lại, sau khi đóng cửa rồi đương nhiên sẽ không có sóng điện thoại! Mày Từ Nhất Hạo chau chặt, đầu óc không ngừng xoay chuyển tìm cách.

Sự trầm mặc đột ngột của Từ Nhất Hạo khiến Lâm Y nghi hoặc, cô ngây người nhìn ông rồi lại nhìn sang Lâm Dung, vốn là cô không định rời đi, lúc này Lâm Y lại quay lại, quỳ xuống bên cạnh quan tài, tay vòng qua nắp quan tài ôm chặt, giống như đang ôm mẹ mình vậy.

Lúc này trong biệt thự nhà họ Lãnh, Lãnh Nghị đang nhắm mắt ngồi tựa vào chiếc ghế da trong phòng sách, trên người chỉ mặc một chiếc sơ mi màu đen, cổ áo cởi ra mấy nút để lộ làn da rám nắng, trên tay hắn kẹp một điếu thuốc.

Qua một lúc nữa, Lãnh Nghị vụt mở mắt ra, hắn nâng tay nhìn đồng hồ, hơn chín giờ! Lúc này chắc là Y Y ngủ rồi, vậy mình đến đó chắc cũng khôngquấy nhiễu đến cô.

Ý nghĩ muốn gặp lại Lâm Y dâng lên mãnh liệt trong lòng, Lãnh Nghị vội đứng dậy, bước nhanh đến giá áo lấy áo vest, cà vạt cũng không kịp thắt cứ thế vội vã bước ra ngoài.

Rất nhanh bóng dáng cao ngất của Lãnh Nghị đã xuất hiện nơi hành lang bệnh viện XX, hắn đẩy nhẹ cửa một phòng bệnh, đó là phòng bệnh mà Từ Nhất Hạo đã nói cho hắn, bên trong vẫn sáng đèn nhưng không có một bóng người, Lãnh Nghị thoáng chau mày, vào lúc này Từ Nhất Hạo và Lâm Y còn có thể đi đâu được chứ?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 225 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Ngoại Truyện C1: Giành Vợ Với Con Trai (1). Ngoại Truyện C2: Giành Vợ Với Con Trai (2). Ngoại Truyện C3: Cha Với Con Đàm Phán. Ngoại Truyện C4: Cha Con Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C5: Cha Và Con Vạn Người Mê (3). Ngoại Truyện C6: Đổi Vợ Với Ba (1). Ngoại Truyện C7: Đổi Vợ Với Ba (2). Ngoại Truyện C8: Thế Giới Hai Người (1). Ngoại Truyện C9: Thế Giới Hai Người (2). Ngoại Truyện C10: Thế Giới Hai Người (3). Ngoại Truyện C11: Bắt Đầu Bận Rộn (1). Ngoại Truyện C12: Bắt Đầu Bận Rộn (2). Ngoại Truyện C13: Làm Ba Khó Lắm!. Ngoại Truyện C14: Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào. Ngoại Truyện C15: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (1). Ngoại Truyện C16: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (2). Ngoại Truyện C17: Dụ Dỗ Ông Xã (1). Ngoại Truyện C18: Dụ Dỗ Ông Xã (2). Ngoại Truyện C19: Tình Nồng Thắm. Ngoại Truyện C20: Hai Người Đàn Ông. Ngoại Truyện C21: Vợ Chồng Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C22: Vợ Chồng Vạn Người Mê (2). Ngoại Truyện C23: Oan Gia Tụ Hội (1). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C26: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (1). Ngoại Truyện C27: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (2). Ngoại Truyện C28: Buồn Nôn?. Ngoại Truyện C29: Người Chồng Chuẩn Mực Nhất Năm. Ngoại Truyện C30: Sự Trừng Phạt Của Lâm Y. Ngoại Truyện C31: Lãnh Nghị Rơi Vào Hang Sói??!!. Ngoại Truyện C32: Có Thật Sao? (1). Ngoại Truyện C33: Có Thật Sao? (2). Ngoại Truyện C34: Có Thật Sao? (3). Ngoại Truyện C35: Chiều Vợ Hết Mực (1). Ngoại Truyện C36: Chiều Vợ Hết Mực (2). Ngoại Truyện C37: Chiều Vợ Hết Mực (3). Ngoại Truyện C38: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (1). Ngoại Truyện C39: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (2). Ngoại Truyện C40: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (1). Ngoại Truyện C41: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (2). Ngoại Truyện C42: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (1). Ngoại Truyện C43: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (2). Ngoại Truyện C44: Đau Lòng (1). Ngoại Truyện C45: Đau Lòng (2). Ngoại Truyện C46: Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C47: Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C48: Chiến Tranh Lạnh (1). Ngoại Truyện C49: Chiến Tranh Lạnh (2). Ngoại Truyện C50: Lại Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C51: Lại Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C52: Dằn Vặt (1). Ngoại Truyện C53: Dằn Vặt (2). Ngoại Truyện C54: Sáng Tỏ (1). Ngoại Truyện C55: Sáng Tỏ (2). Ngoại Truyện C56: Sáng Tỏ (3). Ngoại Truyện C57: Đoạn Kết - Con Gái Của Chúng Ta.
Tiến »