Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 4088 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
JULES – Cô dâu

Will và tôi đang tránh xa đám đông náo nhiệt để chụp ảnh cạnh vách đá. Rõ ràng là gió đã mạnh hơn, ngay từ khi chúng tôi không còn được nhà nguyện che chở, hoa giấy bị cuốn bay ra biển trước khi kịp chạm lên chúng tôi. Ơn trời là tôi đã quyết định để tóc kiểu tự do nên không bị ảnh hưởng gì nhiều. Tôi thấy gió xoáy quanh mình, đuôi váy bằng lụa tung bay. Thợ chụp hình thích mê. “Cô nhìn như một nữ hoàng Celtic ngày xưa vậy, với chiếc vương miện này—và nước da nữa!” Anh ta kêu lên. Will cười rạng rỡ. “Nữ hoàng Celtic của anh,” môi anh mấp máy. Tôi mỉm cười với anh. Chồng tôi.

Khi thợ chụp hình yêu cầu chúng tôi hôn nhau, tôi đẩy lưỡi mình vào miệng anh và anh đáp trả lại giống như vậy, cho đến khi thợ chụp hình—có phần ngượng nghịu—nói rằng những tấm ảnh này có lẽ hơi “táo bạo” để làm ảnh chính thức.

Bây giờ chúng tôi trở lại với các vị khách mời. Những gương mặt quay lại khi chúng tôi bước đi giữa họ đã đỏ rực vì hơi nóng và rượu. Đứng trước họ, tôi thấy mình trần trụi một cách kỳ lạ, sự căng thẳng bày ra mặt. Tôi cố gắng nhắc mình nhớ lại niềm vui khi bạn bè và người thân tề tựu ở đây, rõ ràng tất cả đều đang vui thích. Và điều đó đã thành công: tôi tạo ra một sự kiện làm mọi người ghi nhớ, bàn tán và sẽ cố gắng nhái lại, mà có lẽ sẽ thất bại thôi.

Những đám mây đen tụ lại đầy u ám phía chân trời. Phụ nữ giữ chặt lấy nón và váy, kêu thét lên nho nhỏ một cách ngộ nghĩnh. Tôi cũng có thể cảm thấy cơn gió đang kéo lấy mình, hất lớp lụa dày của bộ váy lên như thể nó nhẹ không khác khăn giấy, lùa qua những khe kim loại của chiếc vương miện như muốn giật nó ra khỏi đầu tôi và cuốn về phía biển.

Tôi liếc nhìn Will xem anh có để ý không. Anh đang được bao quanh bởi một đám đông những vị khách nâng ly chúc mừng, đầy quyến rũ như thường lệ. Nhưng tôi cảm thấy anh đang không hoàn toàn tập trung. Anh cứ liếc nhìn lơ đãng qua sau vai họ hàng và bạn bè đến chào chúng tôi, như thể đang tìm kiếm ai đó, hay nhìn gì đó.

“Sao vậy anh?” Tôi hỏi. Tôi nắm lấy tay anh. Giờ tay anh nhìn khang khác, lạ lẫm với chiếc nhẫn vàng trơn.

“Có phải là—Piers—đằng kia không?” Anh nói. “Đang nói chuyện với Johnno?”

Tôi nhìn theo ánh mắt anh. Đó quả thật là Piers Whiteley, nhà sản xuất chương trình Sinh Tồn Trong Đêm , cái đầu hói đang gật gù say sưa khi lắng nghe Johnno nói chuyện.

“Đúng rồi,” tôi đáp, “đúng là anh ấy. Có chuyện gì sao?” Vì chắc chắn là có chuyện gì đó—nhìn cách Will nhíu mày là tôi biết. Đó là một biểu cảm tôi hiếm khi thấy trên gương mặt anh, phân tâm và thoáng chút lo lắng.

“Không, không có gì đặc biệt,” anh nói. “À, anh… chỉ hơi khó xử thôi, em biết mà. Chuyện Johnno bị từ chối vai diễn trên ti-vi đấy. Nói thật thì anh không chắc ai là người khó xử hơn. Có lẽ anh nên ra đó giải cứu một trong hai người họ.”

“Họ đều là những người đàn ông trưởng thành rồi,” tôi nói. “Em chắc chắn họ tự giải quyết được.”

Will có vẻ không nghe thấy tôi nói gì. Anh buông tay tôi ra, bước lên cỏ đi về phía Piers và Johnno, tránh một cách lịch sự nhưng dứt khoát những người khách quay lại chào khi anh bước qua.

Không giống Will chút nào. Tôi nhìn theo anh, lòng đầy thắc mắc. Tôi đã nghĩ cảm giác căng thẳng sẽ rời bỏ mình sau buổi lễ, sau khi chúng tôi trao nhau những lời thề thốt trang trọng. Nhưng nó vẫn ở đó cùng tôi, như cảm giác muốn bệnh ở bao tử. Tôi cảm thấy như có gì đó quỷ quyệt đang rình rập mình, đứng bên lề tầm nhìn của tôi làm tôi không thể nào thấy rõ. Nhưng như thế thật điên rồ. Tôi quyết định mình cần chút thời gian riêng tư để tạm nghỉ ngơi giữa trận chiến.

Tôi bước vội qua rìa đám đông, đầu cúi xuống, sải bước dứt khoát, tránh không để ai giữ mình lại. Tôi đi vào lâu đài Folly từ nhà bếp. Bên trong im ắng một cách dễ chịu. Tôi nhắm mắt một lúc lâu, cảm thấy nhẹ nhõm. Trên dãy bàn cắt thực phẩm ở chính giữa nhà bếp, có thứ gì đó—hẳn là một phần trong bữa tiệc lát nữa—được che lại bằng một tấm vải lớn. Tôi tìm ly, rót cho mình một ly nước lạnh, lắng nghe tiếng đồng hồ tích tắc êm ái trên tường. Tôi đứng đối diện bồn rửa, uống nước, đếm đến mười rồi vòng lại. Mày đang vô lý đấy, Jules. Tất cả đều do mày tưởng tượng.

Tôi không rõ điều gì làm tôi nhận ra mình đang không ở một mình. Bản năng sinh tồn, có lẽ thế. Tôi quay lại và thấy ở ngưỡng cửa…

Chúa ơi. Tôi thở hổn hển, loạng choạng lùi về phía sau, tim đập dồn dập. Một người đàn ông cầm con dao khổng lồ, đầu dính đầy máu.

“Chúa ơi,” tôi thì thầm. Tôi lùi lại, cố gắng không làm rơi ly nước. Một giây hoảng loạn đầy bản năng, adrenaline tăng vọt… rồi lý trí trở về. Đó là Freddy, chồng của Aoife. Anh ta đang cầm một con dao lạng thịt, những vết máu dính trên tạp dề nấu ăn buộc quanh hông.

“Xin lỗi,” anh ta nói, vụng về theo kiểu của mình. “Không cố tình làm cô sợ. Tôi sẽ lạng thịt cừu ở đây—mặt bàn vững hơn trong rạp chế biến.”

Như để chứng minh, anh ta nhấc tấm vải trên bàn cắt thực phẩm lên. Tôi nhìn thấy bên dưới là một đống sườn cừu: thịt đỏ sẫm và sáng bóng, xương trắng hếu nhô lên.

Khi nhịp tim trở lại bình thường, tôi xấu hổ khi nghĩ đến nỗi sợ hãi đã lồ lộ trên mặt mình. “Chà,” tôi nói, cố gắng thể hiện chút uy quyền trong giọng nói của mình. “Tôi chắc chắn sẽ rất ngon. Cảm ơn anh.” Rồi tôi nhanh chóng bước đi—nhưng cẩn thận để không quá hấp tấp—ra khỏi nhà bếp.

Khi quay lại với khách khứa, tôi nhận ra sự thay đổi trong trạng thái của đám đông. Tiếng xì xào hứng thú đang vang lên. Dường như có gì đó xuất hiện ngoài biển. Mọi người đều bắt đầu quay lại và nhìn, chú ý đến thứ đang diễn ra.

“Có chuyện gì vậy?” Tôi hỏi, nghển cổ lên để nhìn vượt những cái đầu nhưng không thấy được gì. Đám đông tản ra xung quanh tôi, mọi người im lặng rời đi, hướng ra biển, cố gắng nhìn rõ hơn chuyện đang xảy ra.

Có lẽ là một sinh vật biển. Aoife nói với tôi ở đây thường xuyên thấy được cá heo. Hay hiếm gặp hơn, có khi là một con cá voi. Như thế sẽ hoành tráng lắm, thậm chí còn là một chi tiết gây ấn tượng.

Nhưng tiếng ồn phát ra từ đám đông những vị khách đứng trước nghe không có vẻ như vậy. Tôi đã mong đợi sẽ nghe thấy những tiếng hét và cảm thán trầm trồ, những cử chỉ đầy phấn khích. Họ đang nhìn gì đó rất chăm chú, nhưng không ai quá ồn ào. Tôi liền cảm thấy lo lắng. Có thể là một điều gì đó không tốt.

Tôi bước tới trước. Mọi người trở nên hung hăng, chen chúc giành giật vị trí như đang ganh đua giành ghế ngồi tốt nhất trong một buổi biểu diễn âm nhạc. Trước đó, là cô dâu, tôi như một nữ hoàng của họ, đám đông tách ra ở bất cứ nơi nào tôi đến. Giờ họ đã quên mất chính mình, quá tập trung vào chuyện đang diễn ra.

“Để tôi qua!” Tôi hét lên. “Tôi muốn thấy.”

Cuối cùng họ cũng nhường đường cho tôi, tôi bước lên, tiến về phía trước.

Có thứ gì đó ngoài kia. Tôi nheo mắt tránh nắng, có thể nhận ra hình thù tối đen của một cái đầu. Có lẽ là một con hải cẩu hay sinh vật biển nào đó.

Có người đang ở dưới nước. Khó mà nhìn rõ là anh ta hay cô ta từ đây. Hẳn là một trong số những vị khách, không ai có thể bơi từ đất liền vào đây được. Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu đó là Johnno—dù không phải cậu ta vì mới lúc nãy cậu ta còn nói chuyện với Piers. Nên nếu không phải Johnno thì có thể là một người thích thể hiện trong chúng tôi, một cậu phù rể. Nhưng khi nhìn kỹ hơn, tôi nhận ra người này không bơi hướng về bờ mà đang trôi ra biển. Và giờ tôi đã thấy không phải là bơi. Thực tế là…

“Đuối nước!” Một phụ nữ thét lên—tôi đoán là Hannah. “Bị cuốn vào trong dòng nước—nhìn kìa!”

Tôi tiến về phía trước, cố gắng nhìn rõ hơn, vượt xuyên qua đám đông. Cuối cùng tôi cũng đứng ở hàng đầu và nhìn được rõ ràng. Hay có lẽ chỉ đơn giản là sự cảm nhận sâu sắc lạ lùng, cách chúng ta nhận ra người thân từ một khoảng cách xa ngay cả khi chỉ thấy gáy họ.

“Olivia!” Tôi gào lên. “Là Olivia! Ôi Chúa ơi, là Olivia.” Tôi cố gắng chạy, váy vướng vào giày cao gót và cản tôi lại. Tôi nghe thấy tiếng lụa rách toạc và mặc kệ nó, đá văng giày, tiếp tục chạy, mất đà khi chân tôi lún xuống nền đất lầy lội. Tôi chưa từng chạy giỏi, chạy khi mặc váy cưới lại là cả một vấn đề khác. Dường như tôi đang di chuyển chậm một cách khó tin. Tạ ơn Chúa, Will dường như không gặp vấn đề như tôi—anh phóng qua tôi, theo sau là Charlie và vài người khác.

Cuối cùng khi ra đến biển, tôi phải mất một chút thời gian để nhận thức được điều gì đang xảy ra, để hiểu được cảnh tượng trước mắt mình. Hannah, hẳn là cũng đã chạy theo, đến bên cạnh tôi, thở hổn hển. Charlie và Johnno đứng dưới nước, nước ngập đến đầu gối, cùng vài người đàn ông khác phía sau họ—Femi, Duncan và những người còn lại. Và phía xa hơn, từ vùng nước sâu là Will với Olivia trong tay anh. Con bé dường như đang vật vã chống lại Will, tay nó cào cấu, chân quẫy đạp tuyệt vọng. Anh giữ chặt lấy nó. Tóc nó ướt sũng. Chiếc váy trở nên xuyên thấu. Nó tái mét, xanh xao.

“Con bé suýt chết đuối,” Johnno nói khi lên bờ. Cậu ta nhìn hoảng loạn. Lần đầu tiên tôi thấy mình có chút cảm tình với cậu ta. “May là chúng tôi thấy nó. Con bé điên khùng, ai cũng biết là không có bảo vệ ngoài này. Nó có thể đã bị cuốn thẳng ra biển khơi.”

Will lên bờ và buông Olivia ra. Nó vùng chạy khỏi anh và đứng nhìn chúng tôi chằm chằm. Đôi mắt con bé đen đặc. Có thể nhìn thấy cơ thể gần như trần như nhộng của nó qua lớp váy ướt sũng: đầu ngực tối màu và chiếc rốn bé nhỏ. Con bé nhìn hoang dại. Như một con thú hoang.

Tôi thấy mặt và cổ Will bị cào, những vết đỏ trở nên tím lại trên da anh. Cảnh tượng này làm công tắc trong đầu tôi vang lên một tiếng tách. Mới một giây trước thôi tôi lo sợ cho con bé, nhưng bây giờ tôi cảm thấy một cơn thịnh nộ mãnh liệt, nóng hừng hực đang dâng lên trong mình.

“Con ranh con điên khùng này,” tôi thốt lên.

“Jules,” Hannah nói nhẹ nhàng—nhưng vẫn đủ để tôi nghe thấy âm điệu chỉ trích trong giọng cô ta. “Tôi không nghĩ là Olivia ổn. Tôi… tôi nghĩ có lẽ cô bé cần được giúp đỡ…”

“Ôi Chúa ơi, Hannah.” Tôi xoay người về phía cô ta. “Nghe này, tôi biết cô tử tế và ấm áp. Nhưng Olivia không cần một bà mẹ. Nó có mẹ rồi—tôi nói cho cô biết nhé, bà ấy quan tâm nó nhiều hơn hẳn tôi. Olivia không cần ai giúp đỡ. Nó chỉ cần cư xử cho tử tế thôi. Tôi sẽ không cho phép nó phá hoại lễ cưới của tôi đâu. Nên… cô thôi đi được không?”

Tôi thấy Hannah lùi lại, loạng choạng suýt ngã. Tôi thoáng nhận ra biểu cảm bị tổn thương và choáng váng của cô ta. Tôi đã đi quá giới hạn. Nhưng giờ đây tôi không quan tâm. Tôi quay lại với Olivia. “Mày làm cái quái quỷ gì thế hả?” Tôi hét lên.

Olivia chỉ nhìn tôi, đờ đẫn, im lặng. Nhìn nó như đang say. Tôi tóm lấy vai nó. Da con bé lạnh toát khi tôi chạm vào. Tôi muốn lắc người nó, tát, kéo tóc, bắt nó phải trả lời. Rồi miệng con bé há ra và khép lại, cứ thế liên tục. Tôi nhìn nó trừng trừng, cố gắng xem nó định nói gì. Như thể nó đang vất vả ghép từ nhưng không nói thành lời. Biểu cảm trong mắt nó ánh lên sự van nài mãnh liệt. Tôi nổi gai ốc. Trong một thoáng, tôi cảm giác như con bé đang cố gắng truyền đến tôi một thông điệp mà tôi không biết cách giải mã. Một lời xin lỗi sao? Hay một lời giải thích?

Trước khi tôi kịp bắt con bé cố gắng lần nữa, mẹ tôi đã xuất hiện. “Ôi, hai con gái của tôi.” Bà ghì lấy hai chúng tôi trong một cái ôm cứng ngắc. Bên dưới tầng nước hoa Shalimar nồng nàn, tôi ngửi thấy mùi mồ hôi gắt gao của nỗi sợ hãi. Dĩ nhiên người mà mẹ thật sự quan tâm là Olivia. Nhưng trong một khoảnh khắc, tôi cho phép mình đầu hàng trước cái ôm của bà.

Rồi tôi nhìn về phía sau. Những vị khách đã bắt kịp chúng tôi. Tôi có thể nghe thấy tiếng họ thì thào, cảm nhận được sự phấn khích tỏa ra từ họ. Tôi cần dập tắt tình huống này ngay.

“Có ai muốn đi bơi không?” Tôi gọi. Không ai cười cả. Sự im lặng dường như đang lan rộng ra. Giờ đây khi buổi biểu diễn đã kết thúc, tất cả đều chờ đợi những dấu hiệu để biết nên đi đâu. Nên cư xử thế nào. Tôi không biết phải làm gì. Chuyện này không có trong kế hoạch của tôi. Vậy nên tôi đứng lặng và nhìn họ, cảm nhận biển cả ẩm ướt thấm vào váy mình.

Tạ ơn Chúa vì Aoife đã xuất hiện giữa đám đông, gọn gàng trong bộ váy xanh và đôi cao gót đế bằng, không chút hoảng loạn. Tôi thấy mọi người quay lại nhìn Aoife như vừa nhận ra vị thế của cô.

“Mọi người,” cô gọi. “Nghe này.” Đối với một phụ nữ nhỏ nhắn và trầm lặng như Aoife, giọng cô vang một cách ấn tượng. “Vui lòng theo tôi đi về lối này. Tiệc sáng sẽ có ngay. Quay về rạp thôi!”

Iris Nguyen (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang