Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 4058 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
JULES – Cô dâu

Charlie và tôi đứng trên pháo đài, nhìn xuống những ánh đèn lấp lánh trải dọc theo đất liền. Chúng tôi để những người kia với trò chơi kinh tởm của họ. Có chút gì đó cấm kị khi chỉ có hai chúng tôi ở đây. Chút gì đó liều lĩnh. Có lẽ đó là cảm giác khi ở trên đỉnh của thế giới, bên dưới là một con dốc đổ—không nhìn thấy nhưng nó rõ ràng đang ở đó—càng làm tăng niềm phấn khích đến rùng mình, khiến mọi thứ nhuốm mùi nguy hiểm. Hoặc vì chúng tôi đang được bóng tối bao phủ. Bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra mà chẳng ai hay biết.

“Em rất vui vì anh ở đây,” tôi nói. “Anh biết anh thật sự là người bạn tốt nhất của em mà, đúng không?”

“Cảm ơn em,” anh ấy đáp. “Thật tuyệt khi ở đây. Tại sao em lại chọn nơi này?”

“Ồ, anh biết mà. Gốc gác Ireland của em. Hòn đảo cũng là một nơi khá hạn chế, em thích ý tưởng mình là người đầu tiên. Và còn hẻo lánh nữa: ngăn đám phóng viên săn tin.”

“Họ thực sự cố săn ảnh đám cưới hả?” Anh thốt lên với vẻ kinh ngạc, như không tin độ nổi tiếng của Will lý giải được điều này.

“Có thể chứ. Hòn đảo cũng rất hợp với hình tượng của Will, lễ cưới ở một nơi hoang dã thế này.”

Mọi thứ tôi kể với Charlie đều là sự thật, theo một cách nào đó. Nhưng không phải là toàn bộ sự thật.

Tôi tựa đầu lên vai anh. Tôi cảm thấy anh đứng yên. Có lẽ không còn tự nhiên như trước đây khi chúng tôi gần gũi nhau thế này. Mà liệu chúng tôi có từng cảm thấy như vậy không?

Charlie hắng giọng. “Anh hỏi em một câu được không?”

Giọng anh nghe nghiêm nghị. Tôi cảm nhận được một chút lo âu trong đó. “Anh hỏi đi.”

“Cậu ta khiến em hạnh phúc chứ?”

Tôi hơi ngẩng đầu lên khỏi vai anh. “Ý anh là sao?”

Tôi cảm thấy anh nhún vai. “Ý anh là như thế đó. Em biết anh quan tâm em nhiều thế nào mà, Jules.”

“Đúng,” tôi đáp. “Anh ấy làm em hạnh phúc. Mà em có thể hỏi anh một câu tương tự về Hannah đấy.”

“Hai chuyện này rất khác nhau...”

“Thật không? Khác thế nào?” Tôi không muốn nghe câu trả lời từ anh; tôi không cần thêm một người nói với tôi rằng chuyện giữa tôi và Will diễn ra quá nhanh chóng. Và rồi vì tối nay tôi đã say hơn dự định—và còn vì đến khi nào tôi mới có thể hỏi anh câu này chứ?—vậy nên tôi nói thẳng: “Hay anh đang nói có khi anh sẽ làm em hạnh phúc hơn?”

“Jules…” Charlie thốt lên, nghe như một tiếng rên rỉ. “Đừng làm vậy.”

“Làm gì?” Tôi hỏi lại đầy ngây thơ.

“Chúng ta không hợp nhau đâu. Anh và em là bạn bè, những người bạn tốt. Em biết điều đó mà.” Tôi cảm thấy anh đang cố nhích xa ra khỏi tôi, lùi lại từ gờ đá.

Mà tôi có biết không? Và anh ấy thật lòng tin tưởng điều này sao? Tôi biết có lúc anh từng ham muốn mình. Tôi vẫn nghĩ về đêm hôm ấy. Thứ ký ức tôi vẫn thường xuyên hồi tưởng… khi tôi cần đến chút cảm hứng trong bồn tắm chẳng hạn. Sau đó chúng tôi chưa bao giờ đề cập lại chuyện này. Bởi vì chúng tôi giữ im lặng, câu chuyện vẫn giữ nguyên được sức mạnh của mình. Tôi chắc chắn anh vẫn còn nghĩ đến đêm ấy.

“Hồi đó chúng ta khác bây giờ,” anh nói, như thể đọc được suy nghĩ của tôi. Tôi tự hỏi anh có tin vào những lời anh nói như anh đang thể hiện không. “Anh không hỏi vì bất cứ chuyện gì như thế,” anh nói. “Không phải vì ghen… hay gì khác.”

“Thật sao? Vì em thấy nghe như anh đang hơi ghen thì phải.”

“Anh không, anh…”

“Em đã kể anh nghe rằng anh ấy giỏi chuyện chăn gối thế nào chưa? Đây là chuyện bạn bè nên kể với nhau đúng không?” Tôi biết mình đang quá trớn, nhưng tôi không dừng được.

“Nghe này,” Charlie nói. “Anh chỉ muốn em được hạnh phúc.”

Nghe thật dạy đời. Tôi nhấc hẳn đầu mình khỏi vai anh. Tôi cảm thấy khoảng cách giữa hai chúng tôi lớn dần lên, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. “Em thừa khả năng biết điều gì làm em hạnh phúc hay không,” tôi nói. “Nếu anh không để ý, em đã ba mươi tư tuổi rồi. Không phải con bé mười sáu tuổi còn trinh trắng và si mê anh.”

Charlie nhăn nhó. “Chúa ơi, anh biết. Xin lỗi, anh không có ý nói như vậy. Anh quan tâm em, chỉ vậy thôi mà.”

Có một điều bất thình lình lóe lên trong đầu tôi. “Charlie?” Tôi hỏi. “Anh viết một tờ ghi chú cho em đúng không?”

“Tờ ghi chú?”

Tôi thấy được đáp án cho câu hỏi của mình trong vẻ bối rối của anh. Không phải Charlie.

“Không có gì,” tôi nói. “Quên đi. Mà em nghĩ em nên về phòng thôi. Nếu đi ngủ bây giờ, em sẽ ngủ đủ tám tiếng để sẵn sàng cho ngày mai.”

“Được rồi,” anh đáp. Tôi cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm nói lời tạm biệt và điều này làm tôi khó chịu.

“Ôm em một cái chứ?” Tôi hỏi.

“Dĩ nhiên rồi.”

Tôi dựa vào anh. Cơ thể anh mềm mại hơn Will, không còn cơ bắp nhiều như lúc trước. Nhưng mùi hương của anh vẫn vậy. Thật thân quen, và như vậy có phần kỳ lạ vì đã lâu lắm rồi.

Mọi thứ vẫn còn ở đó, tôi nghĩ. Anh chắc chắn cũng phải cảm thấy như tôi. Nhưng sự thu hút lẫn nhau không bao giờ thực sự biến mất, đúng không? Tôi chắc chắn một điều: Anh ghen.

Khi tôi về phòng, Will đang thay quần áo. Anh mỉm cười với tôi khi tôi tiến lại gần.

“Mình tiếp tục những gì dở dang lúc nãy chứ?” Anh thì thầm.

Tôi nghĩ đây là một cách để xóa bỏ cảm giác xấu hổ sau cuộc trò chuyện với Charlie.

Tôi cởi bung những cúc áo còn lại trên chiếc sơ-mi của anh, trong khi anh kéo dây đai bộ jumpsuit của tôi, tìm cách cởi đồ tôi xuống. Lần nào cũng như lần đầu—sự vội vã này—nhưng giờ đây còn tuyệt vời hơn khi chúng tôi biết chính xác người kia thích gì. Chúng tôi lên giường và quan hệ, anh đi vào tôi từ phía sau. Tôi đạt cực khoái một cách mãnh liệt. Tôi không im lặng khi làm tình. Lạ lùng thay, cảm giác từ lúc chúng tôi bị cắt ngang đến bây giờ, gần như cả buổi tối trước đó là một màn dạo đầu. Cảm nhận ánh nhìn của mọi người hướng về chúng tôi: ghen tị, choáng ngợp. Nhìn thấy trong phản ứng của họ để biết chúng tôi đẹp đôi nhường nào. Và đúng, sự đau đớn khi đi quá giới hạn với Charlie và bị khước từ. Có lẽ anh sẽ nghe thấy chúng tôi.

Sau đó Will đi tắm. Anh luôn chăm chút bản thân một cách hoàn hảo—cách chăm sóc của anh thậm chí còn khiến quy trình của tôi nhìn có vẻ cẩu thả. Tôi còn nhớ mình đã hơi ngạc nhiên khi biết được làn da nâu bóng vĩnh viễn của anh thật ra không phải vì thường xuyên tắm nắng, mà nhờ dùng kem nhuộm nâu của Sisley, cũng là loại mà tôi sử dụng.

Chỉ đến lúc này, khi ngồi trên ghế trong chiếc áo choàng ngủ, tôi mới nhận ra có một mùi gì đó kỳ quặc, còn nồng hơn hương vị chóng tàn của tình dục. Nó mạnh hơn, rõ ràng là mùi của biển: mằn mặn, tanh nồng và khai đậm nơi cuống họng. Và khi tôi ngồi đây, nó dường như càng nồng lên từ những góc tối của căn phòng.

Tôi bước đến mở cửa sổ. Không khí bên ngoài khá lạnh lẽo khi trời đã tối. Tôi có thể nghe thấy tiếng sóng biển đập vào những tảng đá bên dưới. Làn nước xa xôi ngoài kia lấp lánh bạc trong ánh trăng đêm, tựa như kim loại nấu chảy, sáng đến nỗi tôi không thể nhìn thẳng vào. Thấy được cả những con sóng từ đây, những chuyển động nhấp nhô thật mạnh dưới bề mặt, đầy mê mải. Tôi nghe được một tiếng cười ở bên trên, có lẽ được phát ra từ mái. Nghe như một tiếng cười chế giễu đầy hớn hở.

Chắc chắn mùi của biển ở ngoài phải mạnh hơn trong phòng chứ , tôi nghĩ. Thế nhưng làn gió thổi vào phòng lại tươi mát và không hề có mùi. Tôi không xác định được đây là mùi gì. Tôi bước lại bàn trang điểm và thắp nến thơm. Sau đó ngồi xuống ghế, cố gắng trấn tĩnh lại. Nhưng tôi vẫn nghe rõ mồn một tiếng tim mình đang đập. Lồng ngực tôi dồn dập đầy kích động. Là dư âm sau khi ân ái sao? Hay còn điều gì khác?

Tôi nên nói chuyện với Will về tờ ghi chú. Đây chính là lúc, nếu tôi có ý định làm vậy. Nhưng tôi vừa có một mâu thuẫn tối nay—với Charlie—và tôi không thể đối mặt trực diện với tờ ghi chú, cứ thế thẳng thừng đề cập đến nó. Mà nó có thể chẳng có nghĩa lý gì. Dù sao đi nữa, tôi chắc chắn đến chín mươi chín phần trăm là thế. Hoặc chín mươi tám phần trăm.

Cửa phòng tắm mở ra. Will bước vào phòng, khăn tắm quấn quanh hông. Mặc dù chúng tôi vừa mới làm tình xong, nhưng tôi vẫn bị phân tâm trong thoáng chốc trước cơ thể của anh: những đường nét nhấp nhô và bằng phẳng, cơ bắp ở bụng, cánh tay và chân.

“Em làm gì mà còn thức thế?” Anh hỏi. “Chúng ta nên nghỉ ngơi thôi. Mai là một ngày trọng đại.”

Tôi quay lưng về phía anh và thả áo choàng ngủ xuống sàn, cảm nhận thật chắc chắn ánh mắt anh dán lên người tôi. Tận hưởng quyền lực của điều này. Tôi kéo chăn lên và chui vào giường, và rồi đôi chân trần của tôi chạm phải thứ gì đó. Cứng ngắc và lạnh buốt, quánh lại như một xác chết. Nó như lùi lại khi tôi vô tình ấn chân vào, nhưng đồng thời cũng quấn quanh chân tôi.

“Chúa ơi! Chúa ơi!”

Tôi nhảy khỏi giường, ngã nhào và lồm cồm trên sàn.

Will nhìn tôi chằm chằm. “Jules? Chuyện gì vậy?”

Mới đầu tôi không thể trả lời anh vì quá sợ hãi và cảm thấy kinh tởm. Cơn hoảng loạn dâng đến cổ họng làm tôi nghẹn lời. Sự choáng váng bao phủ khắp người tôi, mãnh liệt, bản năng và hoang dã. Đó là chất liệu của một cơn ác mộng—thứ mà bạn tìm thấy nó trên giường trong giấc mơ, để rồi thức dậy toát mồ hôi lạnh và nhận ra tất cả chỉ là tưởng tượng. Nhưng đây là thật. Tôi vẫn cảm thấy dấu vết lạnh lẽo của nó nơi chân mình.

“Will,” tôi nói, cuối cùng cũng tìm được giọng nói của mình. “Có thứ gì đó—trên giường. Dưới chăn.”

Anh nhanh chóng bước đến chỉ với hai bước, dùng hai tay nhấc chăn lên và xé toạc nó ra. Tôi không thể ngăn được mình rú lên. Ở đó, ngay chính giữa giường, cơ thể màu đen khổng lồ của một sinh vật biển, những xúc tu duỗi ra vươn khắp mọi hướng.

Will lùi lại. “Cái quái gì thế này?” Giọng anh nghe phẫn nộ hơn là sợ hãi. Anh lặp lại, như thể thứ trên giường sẽ lên tiếng trả lời: “Cái quái gì…”

Mùi của biển, của những thứ mặn chát và thối rữa, trở nên nồng nặc và bốc ra từ đống đen đúa trên giường.

Và rất nhanh sau đó, Will bình tĩnh lại, anh bước lại gần nó hơn. Khi anh đưa tay ra, tôi liền hét lên “Đừng chạm vào nó!” Nhưng anh đã nắm lấy những xúc tu và kéo mạnh. Chúng rời ra, sinh vật như tan nát—thật kinh khủng và tởm lợm. Nó đã ở đó khi chúng tôi làm tình, chờ đợi chúng tôi dưới chăn…

Will bật cười, một tiếng cười khô khốc và cụt ngủn, không hề vui vẻ. “Nhìn đi—chỉ là rong biển thôi. Một đám rong biển chết tiệt!”

Anh giơ nó lên cao. Tôi nghiêng người lại gần để quan sát. Anh nói đúng. Đó là thứ tôi vẫn thấy rải rác dọc theo bãi biển ở đây, những khúc dây rậm rì, đen sẫm bị sóng biển cuốn lên. Will ném nó xuống sàn.

Khung cảnh từ từ mất đi vẻ rùng rợn, quái dị và chỉ còn lại một đống hỗn loạn xấu xí. Tôi ý thức được tư thế mất mặt của mình, lồm cồm, trần truồng trên sàn. Tôi thấy tim mình đập chậm lại và thở dễ dàng hơn.

Ngoại trừ… tại sao nó lại ở đây được? Tại sao nó lại ở đây?

Ai đó đã làm điều này với chúng tôi. Ai đó đã mang nó vào, giấu dưới chăn, biết rằng chúng tôi sẽ chỉ phát hiện ra khi lên giường.

Tôi quay sang Will. “Ai lại có thể làm điều này?”

Anh nhún vai. “Chà, anh có chút nghi ngờ.”

“Gì chứ? Về ai?”

“Đó là một trò đùa mà tụi anh làm với những nam sinh nhỏ hơn ở trường. Tụi anh đi xuống theo lối gờ đá và nhặt rong biển trên bờ—mang về nhiều nhất có thể. Sau đó tụi anh giấu chúng trên giường của họ. Vậy nên anh đoán là Johnno hoặc Duncan—cũng có thể là tất cả. Có lẽ bọn nó nghĩ như vậy sẽ vui.”

“Anh gọi đây là trò đùa? Chúng ta không còn đi học nữa, Will, đây là đêm trước hôn lễ của chúng ta! Cái quái quỷ gì đây?” Theo một cách nào đó, cơn giận của tôi là một sự nhẹ nhõm.

Will nhún vai. “Không phải trêu đùa em mà là anh. Như thời đi học, em biết đấy. Họ không định làm em bực…”

“Em sẽ lôi tất cả bọn họ dậy, tìm ra ai là thủ phạm. Cho họ biết em thấy trò đùa này vui thế nào.”

“Jules.” Will ôm lấy vai tôi. Rồi anh nhẹ nhàng nói: “Nghe này, nếu em làm thế… chà, có khi em sẽ nói ra những lời làm em hối tiếc. Sẽ làm mọi chuyện ngày mai kém vui, đúng không nào? Có thể làm thay đổi toàn bộ không khí buổi tiệc.”

Tôi phần nào hiểu ý anh. Chúa ơi, anh lúc nào cũng thật lý trí—đôi khi lý trí đến phát cáu, luôn luôn chọn cách tiếp cận chừng mực. Tôi nhìn đống bùng nhùng màu đen, giờ đây đang nằm trên sàn. Thật khó tin rằng lại không có một thông điệp ác ý nào cố tình đi kèm.

“Nghe này,” Will dịu dàng. “Chúng ta đều mệt rồi. Hôm nay là một ngày dài. Bây giờ đừng lo lắng về nó nữa nhé. Ta có thể lấy một tấm phủ mới từ phòng trống.”

Căn phòng trống đó ban đầu dự định để cho bố mẹ của Will. Họ tỏ ra ngần ngại trước ý tưởng lạ lùng của việc thật sự ở lại trên đảo. Will không ngạc nhiên lắm về chuyện đó: “Bố anh chưa bao giờ ấn tượng với mọi việc anh làm—kết hôn dĩ nhiên cũng không là ngoại lệ.” Anh có vẻ cay đắng. Anh không kể nhiều lắm về bố mình—mâu thuẫn là điều này khiến tôi có ấn tượng ông ấy ảnh hưởng lên chồng tôi nhiều hơn việc anh muốn thừa nhận.

“Lấy chăn mới nữa,” tôi nói với Will. Tôi nửa muốn nói mình muốn đổi phòng. Nhưng như thế sẽ thật vô lý và tôi vốn tự hào mình là mẫu người hoàn toàn trái ngược.

“Được.” Will hất tay về mớ rong biển. “Anh cũng sẽ xử lý nó—anh đã gặp nhiều thứ còn tệ hơn nữa kìa, tin anh đi.”

Trong chương trình, Will đã trốn thoát khỏi lũ sói và bị bầy dơi quỷ săn đuổi—dù anh chưa từng thiếu sự trợ giúp từ đoàn phim—nên chuyện này có vẻ hơi thảm hại với anh. Chút ít rong biển trên giường chẳng là gì to tát khi xét về mọi mặt.

“Sáng mai anh sẽ nói chuyện với đám bạn,” anh nói. “Cho bọn họ biết rằng bọn họ là một đám ngốc chết tiệt.”

“Được rồi,” tôi nói. Anh rất khéo léo trong việc mang lại sự thoải mái. Anh thật—chà, chỉ có duy nhất một từ thôi—hoàn hảo.

Thế nhưng trong khoảnh khắc này, đúng thời điểm đến khó chịu, những từ trong mảnh giấy nhỏ khủng khiếp ấy lại xuất hiện.

Không phải người như anh ta nói… ngoại tình… lừa dối…

Đừng cưới hắn.

“Một giấc ngủ ngon,” Will nói một cách êm ái. “Chúng ta chỉ cần thế thôi.”

Tôi gật đầu.

Nhưng tôi không nghĩ mình có thể ngủ được dù chỉ một chút.

« Lùi
Tiến »