Tôi trở lại phòng mình sau khi hút xong điếu thuốc. Tôi đã xoay xở để lấy được loại cỏ ở Dublin khi đến đó và dạo quanh khu Temple Bar với khách du lịch. Không chắc nó sẽ mạnh như loại tôi thường lấy từ một anh bạn, nhưng hy vọng có thể giúp tôi ngủ ngon. Tối nay tôi cần được giúp đỡ một chút.
Ở trên đảo mang đến cảm giác như chúng tôi trở về Trevellyan. Có lẽ là vì hòn đảo. Những vách đá và biển khơi. Tất cả những gì tôi có thể nghe thấy là tiếng sóng ngoài cửa sổ, đập vào những tảng đá bên dưới. Tôi nhớ về căn phòng ký túc xá: những chiếc giường đặt cạnh nhau và chấn song ngoài cửa sổ. Để giữ chúng tôi an toàn hoặc để nhốt chúng tôi—có lẽ là cả hai. Và cả tiếng sóng ở đó nữa, hối hả xô vào bờ cát. Những âm thanh rù rì, nhắc tôi giữ kín bí mật.
Đã nhiều năm qua tôi không nghĩ về nó một cách tử tế. Tôi không thể. Có một vài chuyện người ta phải để lại phía sau. Nhưng có vẻ như ở đây buộc tôi phải nhìn nhận đúng đắn về nó. Và khi làm vậy, tôi không tài nào thở được bình thường.
Tôi nằm trên giường. Tôi đủ say để thiếp đi, và nhờ cả cỏ nữa. Nhưng tôi có cảm giác như có thứ gì đó bò khắp da mình, như thể cả triệu con gián đang ở trên giường tôi. Chúng không cho tôi được nghỉ ngơi dù chỉ một chút. Tôi muốn gãi, thậm chí là cào xé da thịt nếu cần phải làm thế để chúng dừng lại. Và tôi sợ rằng nếu tôi ngủ, tôi sẽ lại có những giấc mơ như tối qua. Tôi đã không mơ thấy những thứ như vậy từ lâu rồi… rất nhiều năm. Chính là vì những người ở đây. Vì nơi này.
Căn phòng tối om. Tối đến nỗi tôi cảm giác bóng tối đang đè nặng lên người mình. Tôi như chết chìm trong bóng tối đặc quánh đó. Tôi ngồi dậy, tự nhủ không sao cả. Không có thứ gì đang tìm cách làm tôi ngạt thở, không có gián. Có lẽ là cỏ—loại mới khiến tôi hoang tưởng hơn. Tôi sẽ đi tắm, sẽ làm thế. Nước nóng sẽ làm tôi cảm thấy thư giãn và khoan khoái hơn.
Rồi tôi nghĩ mình nhìn thấy thứ đó trong góc phòng. Lớn dần lên, tụ lại với nhau, chuẩn bị thoát ra từ trong bóng tối.
Không. Tôi chỉ đang tưởng tượng mà thôi. Chắc chắn là thế. Đừng tin vào ma quỷ.
Nhất định là vì cỏ và rượu whisky. Não tôi đang trêu cợt chính mình. Chết tiệt, nhưng tôi chắc chắn là có thứ gì đó. Tôi có thể liếc thấy nó từ khóe mắt, nhưng khi tôi nhìn thẳng, nó dường như biến mất. Tôi nhắm chặt mắt lại như một đứa trẻ sợ hãi con quái vật dưới gầm giường, dùng ngón tay ấn lên mí mắt mạnh đến nỗi thấy được những chấm trắng bạc. Vô ích. Tôi vẫn nhìn thấy ngay cả khi đã nhắm mắt. Nó có một khuôn mặt. Và nó không phải là một bóng ma mà là một người. Tôi biết đó là ai.
“Mẹ kiếp, tránh xa tôi ra,” tôi thì thầm. Sau đó tôi thử cách khác: “Tôi xin lỗi. Không phải lỗi của tôi. Tôi đã không nghĩ là…”
Dạ dày tôi quặn thắt. Tôi chỉ kịp chạy vào phòng tắm trước khi nôn thốc tháo vào bồn cầu, toàn thân run rẩy vì hoảng loạn.