Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 4143 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TRƯỚC ĐÓ
WILL – Chú rể

Jules và tôi cùng nhau quay trở lại rạp. Tôi để Olivia tự tìm đường về. Trong một khoảnh khắc điên rồ, khi nhận ra chúng tôi gần vực đá như thế nào, tôi đã bị cám dỗ. Sẽ chẳng bất ngờ cho lắm. Suy cho cùng, trước đó con bé đã tìm cách tự tử ngoài biển—hay có vẻ là như thế, trước khi tôi cứu nó. Và với cơn gió này—thật ra lúc này đã chuyển thành bão—mọi thứ sẽ rất mông lung.

Nhưng đó không phải tôi. Tôi không phải một kẻ sát nhân. Tôi là người tốt.

Tuy vậy, mọi chuyện có vẻ mất kiểm soát, vuột ra khỏi tầm tay. Tôi sẽ phải xử lý.

Rõ ràng, tôi không đời nào có thể kể với Jules về Olivia. Không thể là ngày hôm đó, ở nhà mẹ cô ấy, lúc tôi nhận ra họ là chị em, không thể khi mọi chuyện đã đi quá xa. Làm tổn thương Jules một cách vô nghĩa thì có ích gì? Chuyện với Olivia—chuyện đó sẽ không bao giờ là thật, phải chứ? Chỉ là bị thu hút tạm thời, với con bé, tất cả đều xoay quanh những lời nói dối, cả của nó lẫn của tôi. Trên thực tế, khi chúng tôi gặp nhau, thứ khiến tôi tiếp tục chính là trò giả vờ của con bé. Giả vờ người lớn hơn, tỏ ra tinh tế. Sự tự ti ấy khiến tôi muốn làm vấy bẩn nó, có phần giống như đứa bạn gái của tôi thời đại học, một cô nàng ngoan—thông minh, chăm chỉ, đến từ một ngôi trường rẻ tiền và không nghĩ mình đủ giỏi để ở đấy.

Nhưng khi tôi gặp Jules trong buổi tiệc ấy, mọi chuyện khác hẳn. Giống như định mệnh an bài vậy. Tôi ngay lập tức nhận ra chúng tôi sẽ hợp nhau thế nào. Chúng tôi trông sẽ hợp nhau thế nào—ngoại hình, đúng thế, nhưng còn cả môn đăng hộ đối nữa. Tôi đang trên đà thăng tiến của một sự nghiệp mới mẻ, còn cô ấy, một người phụ nữ đầy tham vọng. Tôi cần một người ngang mình về mọi mặt, một người tự tin, tham vọng—một người như tôi. Khi ở bên nhau, chúng tôi không thể bị đánh bại. Và đúng là như thế.

Olivia sẽ im lặng, tôi nghĩ thế. Tôi đã biết điều đó từ đầu. Biết rằng con bé sẽ cảm thấy không ai tin tưởng nó. Nó nghi hoặc chính mình quá nhiều. Ngoại trừ—và có lẽ đơn giản là tôi đang hoang tưởng—có vẻ như nó đã thay đổi kể từ khi chúng tôi đến đây. Mọi thứ dường như đều thay đổi trên hòn đảo này. Tựa như nơi này đang làm thế và chúng tôi được đưa đến đây là có lý do. Tôi biết nghĩ vậy thật ngớ ngẩn. Thực tế là có quá nhiều người tụ tập lại cùng lúc: quá khứ lẫn hiện tại. Bình thường tôi rất cẩn thận, nhưng tôi thừa nhận mình đã không suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện sẽ như thế nào khi tất cả bọn họ cùng đến đây. Những hậu quả của việc này.

Vậy nên về Olivia, tôi nghĩ tôi sẽ ổn. Nhưng tôi phải làm gì đó với Johnno, ngay khi quay lại rạp. Tôi không thể để nó đi kể cho bất kỳ ai được. Có lẽ tôi đã coi thường nó. Tôi nghĩ để nó đến đây, giữ nó trong tầm mắt sẽ an toàn hơn. Nhưng rồi Jules lại mời Piers mà tôi không hề hay biết. Đúng, thật ra, đây chính là lý do mọi chuyện rối tung lên. Nếu cô ấy không làm thế, Johnno sẽ không bao giờ biết về chương trình ti-vi và chúng tôi vẫn sẽ như bình thường. Chuyện nó lên sóng sẽ không đời nào xảy ra, nó phải biết điều này chứ. Thật ra nó biết: chính nó đã nói rất chuẩn. Nó đúng là một gánh nặng, hút cần, uống rượu cùng trí nhớ dai như đỉa của nó. Nó chắc chắn sẽ hoảng loạn trước phóng viên và mọi chuyện sẽ lộ ra. Nếu nó ý thức được bản thân nó là một thảm họa như thế nào thì tôi thật sự không hiểu tại sao nó phải khó ở về chuyện này đến vậy. Dù sao đi nữa, nó là một đứa nguy hiểm. Những gì nó biết và những gì nó có thể kể. Tôi khá chắc chắn rằng sẽ không một ai tin nó cả—một câu chuyện kỳ quặc từ hai mươi năm trước. Nhưng tôi sẽ không chấp nhận rủi ro này. Nó còn nguy hiểm theo nhiều cách khác. Khi ở trong hang động, tôi không biết nó sẽ làm gì mình vì tôi bị che mắt, nhưng tôi rất mừng vì Aoife đã tìm thấy chúng tôi, không thì ai mà biết được chuyện gì sẽ xảy ra.

Chà. Lần này nó sẽ không làm tôi bất ngờ được nữa đâu.

Iris Nguyen (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »