Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 4092 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HANNAH – Khách đi chung

Olivia là em gái, con gái của người khác. Có lẽ tôi nên lùi lại như Jules đã nói. Thế nhưng tôi không thể. Khi mọi người đổ vào rạp, tôi thấy mình đi về hướng ngược lại, vào lâu đài Folly.

“Olivia?” Tôi gọi khi bước vào trong. Không có tiếng đáp lại. Tiếng tôi vọng lại từ những bức tường đá. Lúc này, lâu đài Folly dường như im ắng và trống trơn. Thật khó tin là còn có ai khác đang ở đây. Tôi biết phòng Olivia ở đâu, cánh cửa thông với phòng ăn—tôi quyết định mình sẽ thử ở đó trước. Tôi gõ cửa.

“Olivia?”

“Vâng?” Tôi nghe thấy một tiếng nói yếu ớt từ bên trong. Tôi xem đó là tín hiệu để đẩy cửa vào. Olivia đang ngồi trên giường, quấn một chiếc khăn tắm quanh vai.

“Em không sao,” cô bé nói mà không nhìn lên. “Em sẽ ra rạp ngay. Em chỉ cần thay đồ trước đã. Em không sao mà.” Lần thứ hai cô bé nói vậy, nhưng nghe vẫn không thuyết phục hơn.

“Em thật sự nhìn không ổn,” tôi nói.

Cô bé nhún vai nhưng không nói gì.

“Nghe này,” tôi tiếp tục. “Chị biết chuyện này không liên quan đến chị. Chị biết chị em mình không biết nhau là mấy. Nhưng sau cuộc trò chuyện hôm qua, chị có cảm giác em đã trải qua nhiều chuyện nặng nề… Chị nghĩ là rất khó tỏ ra hạnh phúc sau tất cả những chuyện như vậy.”

Olivia vẫn im lặng, không nhìn tôi.

“Nên là,” tôi nói tiếp, “chị đoán chị muốn hỏi—em làm gì ngoài biển thế?”

Olivia lại nhún vai. “Em không biết,” cô bé đáp. Một khoảng lặng. “Em… mọi thứ choáng ngợp quá. Lễ cưới, tất cả mọi người. Họ nói em hẳn phải thấy mừng cho Jules lắm. Hỏi em dạo này thế nào. Hỏi chuyện đại học…” Cô bé bỏ lửng, nhìn vào bàn tay của mình. Tôi nhìn thấy những móng tay bị gặm nham nhở như trẻ con, phần da tay đỏ tấy và trầy trụa trên nước da nhợt nhạt. “Em chỉ muốn tránh xa mọi thứ.”

Jules đã nói tất cả chỉ là một màn kịch, và Olivia đang đóng vai nữ hoàng rắc rối. Tôi tin điều ngược lại. Tôi nghĩ cô bé đang cố gắng để biến mất.

“Chị nói em chuyện này được không?” Tôi hỏi.

Cô bé không từ chối, nên tôi tiếp tục.

“Em nhớ tối qua chị có nhắc đến em gái chị—Alice—chứ?”

“Vâng.”

“À, chị… chị nghĩ là em làm chị nhớ đến con bé một chút. Chị mong em không thấy khó chịu khi chị nói vậy. Chị hứa đó là một lời khen. Con bé là người duy nhất trong nhà chị học đại học. Điểm thi tốt nghiệp trung học cơ sở của nó rất xuất sắc, điểm A.”

“Em không giỏi thế đâu,” Olivia lầm bầm.

“Vậy sao? Chị nghĩ em giỏi hơn em thừa nhận. Em học Văn học Anh ở Exeter. Đó là một chương trình chất lượng mà?”

Cô bé nhún vai.

“Alice muốn làm việc trong giới chính trị,” tôi nói. “Con bé biết nó sẽ phải có lý lịch hoàn hảo và điểm số tốt. Dĩ nhiên là nó làm được, nó được nhận vào học ở một trong những đại học hàng đầu của Anh. Rồi vào năm nhất, sau khi nhận ra rằng đạt điểm cao nhất cho mọi bài luận nó làm khá dễ dàng, con bé thư giãn một chút và có người bạn trai đầu đời. Cả nhà chị đều thấy hơi ngồ ngộ, chị và bố mẹ, vì đột nhiên con bé thích anh chàng đó nhiều đến thế.”

Alice kể tôi nghe tất tần tật về anh chàng mới mẻ này khi con bé về nhà trong dịp lễ Giáng sinh. Nó gặp chàng ta trong câu lạc bộ Khiêu vũ Scotland, một nhóm quý tộc con bé tham gia vì cuối kỳ sẽ có một buổi vũ hội hoành tráng. Tôi nhớ con bé say mê tình yêu cũng như say mê học tập. “Anh ấy hoàn hảo kinh khủng, Han,” Alice nói với tôi. “Ai cũng thích anh ấy hết. Em không tin nổi anh ấy lại để mắt đến em.” Con bé kể tôi nghe, bắt tôi phải thề thốt giữ bí mật, là hai đứa đã ngủ với nhau. Anh ta là chàng trai đầu tiên con bé lên giường. Con bé kể nó cảm thấy thật gần gũi với cậu ta, rằng nó chưa từng nhận ra mọi chuyện có thể như vậy. Nhưng tôi nhớ nó cũng tìm cách cân bằng, nói rằng có lẽ là vì hoóc-môn và tất cả những ý niệm văn hóa xã hội về tình yêu non trẻ. Cô em gái xinh đẹp, sắc sảo của tôi, cố gắng tìm lời giải lý trí cho cảm xúc của nó… Đúng là Alice.

“Nhưng sau đó nó không còn quá mê mẩn anh ta nữa,” tôi kể với Olivia.

Olivia nhướng mày. “Chị ấy thấy chán ạ?” Cô bé có vẻ đã hứng thú hơn.

“Chị nghĩ vậy. Đến kỳ nghỉ lễ Phục sinh, nó không còn kể quá nhiều về anh chàng nữa. Khi chị hỏi, nó nói nó nhận ra anh ta không hẳn là người mà nó đã hình dung. Nó đã dành quá nhiều thời gian ở bên bạn trai, nó cần tập trung học. Một bài luận nó nộp đạt điểm Khá, và nó đã thức tỉnh.”

“Eo,” Olivia nói, trợn mắt. “Chị ấy nghe đúng chuẩn mọt sách.” Rồi cô bé chữa lại. “Xin lỗi.”

Tôi mỉm cười. “Chị nói với nó y hệt em. Nhưng đó chính là con người Alice. Dù sao đi nữa, nó muốn đảm bảo là mình cư xử đàng hoàng với anh chàng kia và gặp mặt nói chia tay.” Đó cũng là tính cách của Alice.

“Anh ta phản ứng thế nào?”

“Không tốt lắm,” tôi nói. “Anh ta cư xử khá tệ, nói rằng sẽ không để con bé làm nhục mình. Rằng nó sẽ phải trả giá vì chuyện này.” Tôi nhớ vì tôi đã thắc mắc nó có thể làm gì. Làm sao bạn khiến ai đó “trả giá” vì nói lời chia tay được?

“Nó không kể chị biết anh ta đã làm gì để trả thù,” tôi nói với Olivia. “Nó không kể cho chị hay bố mẹ nghe. Nó quá xấu hổ.”

“Nhưng chị đã phát hiện ra?”

“Sau này,” tôi đáp. “Về sau chị mới biết. Anh ta đã quay một video của con bé.”

Một video về Alice đã bị đăng lên mạng nội bộ của trường đại học. Một video mà con bé đã để bạn trai quay lại, sau buổi vũ hội hoành tráng của câu lạc bộ Khiêu vũ Scotland. Video bị gỡ khỏi hệ thống ngay khi nhà trường phát hiện. Nhưng khi đó tin tức đã lan rộng, chuyện đã rồi. Những bản sao chép đã được lưu trong máy tính khắp trường. Video bị đăng lên Facebook, bị gỡ xuống rồi lại bị đăng lên.

“Vậy, giống… đăng phim khiêu dâm để trả thù?” Olivia hỏi.

Tôi gật đầu. “Bây giờ thì đúng là được gọi như vậy. Nhưng ngày trước, em biết đấy, mọi thứ còn ngây ngô hơn. Bây giờ em được cảnh báo phải cẩn thận, đúng không? Mọi người đều biết nếu để ai đó chụp ảnh hay quay phim mình, rất có thể chúng sẽ bị đưa lên Internet.”

“Em nghĩ vậy,” Olivia đáp. “Nhưng người ta vẫn quên. Trong khoảnh khắc ấy. Hay nếu chị thật sự thích ai đó và họ đề nghị. Nên em đoán là mọi người ở trường đại học đều đã xem đoạn video ấy?”

“Đúng thế,” tôi trả lời. “Nhưng điều tệ hại nhất là lúc ấy cả nhà chị đã không biết chuyện, con bé không kể. Nó quá nhục nhã. Chị nghĩ có lẽ nó nghĩ làm thế sẽ hủy hoại hình tượng của nó với mọi người. Nó vẫn luôn thật hoàn hảo, dù dĩ nhiên đó không phải là lý do cả nhà yêu thương nó.”

Sự thật là con bé thậm chí còn không kể tôi nghe. Đó là điều vẫn làm tôi đau đớn.

“Thỉnh thoảng,” tôi nói tiếp, “chị nghĩ là rất khó chia sẻ với những người gần gũi với mình nhất. Những người mình yêu thương. Em nghe có quen không?”

Olivia gật đầu.

“Vậy nên chị muốn em biết điều này: em có thể kể với chị. Được không? Vì thế này nhé. Luôn tốt hơn nếu em có thể nói ra—kể cả khi câu chuyện có vẻ đáng xấu hổ, kể cả khi em cảm giác mọi người sẽ không hiểu được. Chị ước gì Alice đã có thể kể cho chị nghe chuyện của nó. Chị nghĩ có thể có một vài góc nhìn mà tự nó không nhìn ra được.”

Olivia nhìn tôi, rồi quay đi. Lời nói của cô bé thốt ra nghe như một lời thì thầm. “Vâng.”

Và sau đó, âm thanh thông báo chói tai phát ra từ hướng rạp cưới. “Thưa quý vị”—tôi nhận ra đó là giọng của Charlie, anh đang làm MC—“vui lòng vào chỗ ngồi của mình để sẵn sàng cho bữa tiệc sáng.”

Tôi không có thời gian kể cho Olivia phần sau của câu chuyện—và có lẽ như thế tốt hơn. Vì vậy, tôi không nói cô bé nghe rằng sự kiện ấy giống như một vết nhơ trong cuộc đời Alice và con người nó—như một hình xăm. Không ai trong chúng tôi nhận ra Alice mong manh thế nào. Nó luôn có vẻ giỏi giang, kiểm soát được mọi thứ: đạt thứ hạng xuất sắc, chơi trong đội thể thao, được nhận vào đại học, không bao giờ bỏ lỡ một cơ hội nào. Nhưng ở bên dưới, đốt lấy tất cả những thành công đó là rất nhiều lo âu rối bời. Con bé không thể đối mặt với nỗi xấu hổ. Nó nhận ra nó sẽ không bao giờ—không có cách nào—làm trong giới chính trị như nó đã hằng mong. Không chỉ là chuyện nó không có bằng cử nhân, vì con bé đã bỏ học. Có một video con bé quan hệ bằng miệng cho một người đàn ông—và hơn thế nữa—trên Internet. Không cách gì xóa bỏ được.

Nên tôi đã không kể Olivia rằng một ngày tháng Sáu, hai tháng sau khi con bé từ trường về nhà, Alice đã uống một ly cocktail pha thuốc giảm đau và gần như tất cả mọi thứ nó có thể tìm thấy trong tủ thuốc ở phòng tắm, trong lúc mẹ đón tôi ở sân tập bóng lưới. Rằng tháng này mười bảy năm trước, cô em gái xinh đẹp, thông minh của tôi đã tự sát như thế nào.

Iris Nguyen (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »