Bố Jules ngồi xuống. Jules trông tả tơi: mặt chị nhòe nhoẹt và đỏ ửng. Tôi thấy chị lấy khăn ăn lau nước mắt. Chị ấy có cảm xúc, chị gái cùng mẹ khác cha của tôi, dù chị lúc nào cũng rất giỏi thể hiện vẻ mạnh mẽ của mình. Thật lòng tôi cảm thấy rất tệ về chuyện lúc nãy. Tôi biết Jules sẽ không tin nếu tôi nói với chị, nhưng tôi xin lỗi. Tôi vẫn còn cảm thấy lạnh, như thể cái giá lạnh của biển đã ăn sâu vào da tôi. Tôi mặc bộ váy tối hôm qua vì tôi nghĩ như thế sẽ làm Jules ít bực tức nhất, nhưng giờ tôi ước gì mình đang mặc quần áo bình thường. Tôi vòng tay ôm lấy người để cố giữ ấm nhưng răng tôi vẫn va vào nhau lập cập.
Will đứng dậy giữa những tiếng la hét và huýt sáo, vài tiếng hò la trêu chọc. Sau đó, cả rạp cưới im bặt. Anh có được toàn bộ sự chú ý của mọi người. Anh có ảnh hưởng như thế lên người khác. Tôi đoán dáng vẻ và bản chất anh là như thế; sự tự tin của anh. Anh lúc nào cũng nắm quyền kiểm soát trọn vẹn.
“Đại diện cho vợ mới cưới của tôi và tôi,” anh nói—và gần như bị những tiếng hú hét, hò reo, đập tay lên bàn, giậm chân thình thịch nuốt chửng. Anh mỉm cười cho đến khi mọi người đã yên vị. “Đại diện cho vợ mới cưới của tôi và tôi, xin cảm ơn mọi người đã đến đây ngày hôm nay,” anh nói. “Tôi biết Jules sẽ đồng ý với tôi, rằng thật tuyệt vời khi được ăn mừng cùng những người thân thương nhất, những người gần gũi và đáng quý nhất.” Anh quay sang Jules. “Anh thấy mình như người đàn ông may mắn nhất thế giới.”
Jules đã lau khô nước mắt. Khi chị nhìn Will, biểu cảm của chị khác hẳn, biến đổi hoàn toàn. Đột nhiên chị có vẻ hạnh phúc đến nỗi thật khó mà nhìn thẳng vào chị, giống như nhìn vào một cái bóng đèn vậy. Will nhìn chị, nở nụ cười rạng rỡ.
“Ôi Chúa ơi,” tôi nghe thấy một người phụ nữ ở bàn bên cạnh thì thầm. “Họ quá hoàn hảo.”
Will tươi cười với mọi người. “Và thật sự là nhờ may mắn,” Will nói. “Cuộc gặp gỡ đầu tiên của chúng tôi. Nếu tôi không ở đúng chỗ vào đúng thời điểm, điều này sẽ không xảy ra. Như Jules vẫn thích nói rằng đó là khoảnh khắc định mệnh của chúng tôi.” Anh nâng ly lên. “Vậy nên hãy uống mừng may mắn và tự tạo may mắn cho chính mình… hay trợ lực cho nó một chút, khi cần thiết.”
Anh nháy mắt. Khách khứa cười vang.
“Trước hết,” anh nói, “khen ngợi nhan sắc của phù dâu là một truyền thống, đúng chứ? Chúng tôi chỉ có một phù dâu, nhưng tôi nghĩ mọi người đều đồng ý rằng sự xinh xắn của cô bé đủ cho cả bảy người. Vậy nên hãy nâng ly vì Olivia! Em gái mới của tôi.”
Tất cả hướng về tôi và nâng ly. Tôi không thể chịu nổi. Tôi dán mắt xuống sàn cho đến khi những tiếng hò reo dịu bớt và Will bắt đầu nói tiếp.
“Và tiếp theo, vợ mới cưới của tôi. Jules xinh đẹp, sắc sảo của tôi…”—những vị khách lại hò hét điên cuồng—“không có em, cuộc đời chắc chắn sẽ rất nhàm chán. Thiếu em là thiếu đi hạnh phúc và tình yêu. Em chính là một nửa của anh. Vậy nên mời mọi người đứng lên và nâng ly uống mừng Jules!”
Khách mời đều đứng dậy xung quanh tôi. “Uống mừng Jules!” Họ nói theo, tươi cười. Tất cả đều đang cười với Will, nhất là phái nữ, mắt họ dán chặt lên khuôn mặt anh. Tôi biết họ đang nhìn thấy gì. Will Slater: ngôi sao truyền hình. Giờ là chồng của chị gái cùng mẹ khác cha với tôi. Vị anh hùng: nhìn xem khi nãy anh đã giải cứu tôi từ biển như thế nào. Một người đàn ông hoàn hảo.
“Mọi người biết Jules và tôi gặp nhau thế nào không?” Will hỏi khi tất cả đã ngồi xuống. “Chính là sự sắp xếp của định mệnh. Cô ấy tổ chức một bữa tiệc tại bảo tàng Victoria & Albert cho tờ The Download . Tôi chỉ là khách đi chung: tôi đến cùng một người bạn. Tuy nhiên, bạn tôi phải đi về và tôi bị bỏ lại. Tôi cũng đang suy nghĩ xem có nên về không. Vì vậy, đó hoàn toàn là một quyết định ngẫu nhiên khi tôi trở vào trong. Ai mà biết được chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi không ở lại? Liệu chúng tôi có gặp được nhau? Vậy nên mặc dù Jules bận rộn đến nỗi thỉnh thoảng tôi cảm thấy công việc là người thứ ba trong mối quan hệ của chúng tôi, tôi vẫn muốn cảm ơn điều đã mang tôi và cô ấy lại với nhau. Uống mừng tờ The Download !”
Khách mời đứng dậy. “Mừng tờ The Download !” Họ hô hào theo.
Tôi không gặp chồng sắp cưới của Jules cho đến trước ngày họ đính hôn. Chị rất kín tiếng về chuyện này. Có vẻ như chị không muốn đưa chồng sắp cưới về nhà khi tay chị chưa đeo nhẫn, trong trường hợp chúng tôi làm anh ấy bị “dội”. Có thể tôi nghe như một con khốn khi nói điều này, nhưng Jules vẫn luôn khá tàn nhẫn trong một số chuyện. Tôi cho rằng thật ra mình không trách chị. Mẹ có thể hơi quá sức chịu đựng.
Jules vẫn là Jules, chị ấy đạo diễn tất cả mọi thứ. Họ sẽ đến nhà mẹ uống cà phê, ngồi chơi khoảng nửa giờ, sau đó tất cả chúng tôi sẽ cùng đến nhà hàng River Café để ăn trưa (Jules nói với chúng tôi rằng đó là nhà hàng yêu thích của họ, chị ấy đã đặt bàn). Lời chỉ dẫn của chị cho mẹ và tôi khá rõ ràng: đừng làm hỏng chuyện của chị.
Thật lòng, tôi không cố tình làm hỏng chuyện trong lần đầu tiên gặp chồng sắp cưới của Jules. Nhưng khi hai người họ đến và lần đầu tiên anh ta bước qua cửa, tôi đã phải chạy vào nhà tắm và nôn thốc nôn tháo. Rồi tôi nhận ra mình không nhúc nhích được. Tôi ngồi bệt xuống bên bồn cầu, cảm giác như mình đã ngồi đó rất lâu. Tôi không thở được, như bị ai đó đấm vào bụng.
Tôi hình dung được rõ mồn một mọi chuyện đã xảy ra như thế nào. Anh ta quay lại bảo tàng Victoria & Albert sau khi đưa tôi lên chiếc tắc-xi đó. Ở đó anh ta gặp chị gái tôi, mỹ nhân của buổi tiệc—hợp với anh hơn tôi nhiều. Định mệnh. Tôi nhớ những gì anh ta nói khi chúng tôi gặp nhau lần đầu: “Nếu em lớn hơn mười tuổi, em sẽ là người phụ nữ lý tưởng của anh.” Tôi thấy được tất cả.
Sau một lát—vì chị có lịch trình quan trọng, tôi đoán vậy—Jules đi lên lầu. “Olivia,” chị gọi, “chúng ta phải đi ăn trưa bây giờ. Dĩ nhiên là chị muốn em đi cùng, nhưng nếu em không khỏe, chà, chị nghĩ vậy cũng được.” Tôi có thể nghe ra rằng không được, không được một chút nào, nhưng đó là điều tôi ít bận tâm nhất lúc này.
Bằng cách nào đó, giọng tôi trở lại. “Em… em không đi được,” tôi nói qua cánh cửa. “Em… ốm.” Đó dường như là điều dễ làm nhất lúc ấy, hùa theo những gì chị nói. Dù sao đi nữa, tôi cũng đang không khoẻ—tôi thấy phát bệnh từ trong bụng như vừa nuốt phải một chất độc.
Nhưng kể từ lần ấy tôi đã suy nghĩ mãi. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu ngay lúc ấy tôi đủ can đảm mở cửa ra và nói chị nghe sự thật, ngay trước mặt chị? Thay vì chờ đợi và trốn tránh cho đến khi tất cả đã quá muộn?
“Được thôi,” chị nói. “Chị rất tiếc khi em không đi được.” Chị nghe không tiếc nuối chút nào. “Chị sẽ không làm to chuyện này bây giờ, Olivia. Có thể em ốm thật. Chị sẽ tạm tin em. Nhưng chị thật sự muốn em ủng hộ chị lần này. Mẹ kể với chị rằng dạo này em có nhiều chuyện buồn, chị rất tiếc. Nhưng chỉ một lần thôi, chị muốn em cố gắng và mừng cho chị.”
Tôi dựa người vào cánh cửa nhà tắm và cố gắng thở đều.
Anh ta che đậy phản ứng của mình rất nhanh. Khi bước qua cửa nhà mẹ, lần đầu tiên chúng tôi “gặp nhau”, có lẽ đã có một khoảnh khắc choáng váng ngắn ngủi. Có lẽ chỉ mình tôi chú ý. Mi mắt khẽ chớp, hàm hơi cứng lại. Không gì hơn. Anh ta che đậy thật xuất sắc, quá khéo léo.
Vì vậy, bạn thấy đấy, tôi không thể nghĩ anh ta là Will được. Với tôi, anh ta sẽ luôn là Steven. Khi đổi tên mình trên ứng dụng hẹn hò, tôi đã không nghĩ đến điều này. Tôi đã không nghĩ anh ta cũng có thể nói dối.
Trong bữa tiệc đính hôn của họ, tôi đã quyết định sẽ không trốn chạy như trước nữa. Suốt nhiều tháng, tôi đã nghĩ đến đủ mọi cách mà tôi có thể phản ứng tốt hơn, ít hèn nhát hơn là bỏ chạy và nôn mửa. Suy cho cùng tôi không làm gì sai cả. Lần này tôi sẽ đối chất với anh ta. Anh ta là người phải giải thích mọi chuyện với tôi và Jules. Anh ta mới là người cần phải cảm thấy phát bệnh. Tôi đã để anh ta thắng lần đầu. Lần này, tôi sẽ cho anh ta thấy.
Ngay khi gặp lại, anh ta đã làm tôi bất ngờ. Thấy tôi đến, anh ta liền cười tươi rói. “Olivia!” Anh ta thốt lên. “Anh mong là em đã khoẻ lại. Tiếc thật đấy vì lần trước chúng ta không gặp nhau.”
Tôi sốc đến nỗi không nói được câu nào. Anh ta vờ rằng chúng tôi chưa gặp nhau bao giờ ngay trước mặt tôi. Điều này làm tôi thậm chí bắt đầu nghi hoặc chính mình. Có đúng là anh ta không? Nhưng tôi biết chắc chắn là thế. Không nghi ngờ gì nữa. Đến gần hơn, tôi có thể thấy vùng da quanh mắt anh ta nhăn lại giống Steven, hai nốt ruồi trên cổ, ngay dưới quai hàm. Và tôi nhớ lại thật rõ ràng phản ứng của anh ta trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy khi lần đầu nhìn thấy tôi.
Anh ta biết chính xác mình đang làm gì: khiến tôi khó có thể nói ra phiên bản sự thật của tôi hơn. Và anh ta đánh cược vào chuyện tôi quá hèn nhát để hé lộ bất kỳ điều gì cho Jules biết, quá sợ rằng chị sẽ không tin mọi điều tôi nói ra.
Anh ta đã đúng.