Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 4106 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HANNAH – Khách đi chung

Có gì đó kỳ lạ trong phần phát biểu vừa rồi của Will. Một điều gì đó quen thuộc đến lạ lùng, một cảm giác như đã từng xảy ra. Tôi không thể xác định được nhưng khi mọi người quanh tôi reo hò và vỗ tay, sâu trong bụng tôi lại là một cảm giác khó chịu không yên.

“Rồi,” tôi nghe ai đó ở cùng bàn mình thì thầm, “mọi người sẵn sàng cho tiết mục chính chưa?”

Charlie không ngồi cùng bàn với tôi. Anh ngồi ở bàn trên cùng, ngay bên trái Jules. Tôi cho rằng điều này là hợp lý: Charlie là người trong buổi tiệc cưới, không phải tôi. Nhưng xung quanh tôi dường như tất cả các cặp vợ chồng đều ngồi cạnh nhau. Tôi nhận ra rằng từ sáng nay tôi gần như đã không thấy Charlie đâu, trừ lúc uống rượu ở ngoài—mà như thế còn làm tôi thấy xa cách anh hơn so với khi chúng tôi không hề gặp nhau chút nào. Chỉ trong vòng hai mươi bốn giờ, cảm giác như thể một vực thẳm đã xuất hiện giữa chúng tôi.

Những vị khách ngồi gần tôi đang cá cược với nhau về thời lượng bài phát biểu của phù rể. Năm mươi bảng một lần cược, vì vậy tôi đã từ chối. Họ cũng đã tuyên bố rằng bàn chúng tôi là “bàn quậy phá”. Có một cảm giác điên cuồng, căng thẳng ở đây. Họ giống như những đứa trẻ bị nhốt quá lâu. Trong hơn một tiếng vừa qua, mỗi người bọn họ đã nốc cạn ít nhất là một chai rưỡi. Peter Ramsay, người ngồi bên cạnh tôi, đang huyên thuyên đến nỗi làm tôi dần cảm thấy choáng váng. Có thể là vì lớp bột trắng quanh lỗ mũi anh ta; tôi phải kiềm chế để không nhoài người đến và lấy khăn ăn lau đi.

Charlie đứng dậy, tiếp tục vai trò MC của mình, nhận lấy mic từ tay Will. Tôi thấy mình quan sát anh thật kỹ để xem có dấu hiệu quá chén nào không. Có phải mặt anh đang hơi xệ xuống một cách dễ thấy? Anh đang loạng choạng à?

“Và bây giờ,” anh nói, nhưng có tiếng la hét đáp trả từ phía mọi người—nhất là hội phù rể, tôi để ý—họ rên rỉ, cười nhạo và bịt tai lại. Charlie đỏ bừng mặt. Tôi thấy ái ngại cho anh. Anh cố gắng lần nữa: “Và bây giờ… là lúc của phù rể. Mọi người hãy vỗ tay cho Jonathan Briggs.”

“Tử tế nhé, Johnno!” Will kêu to, chụm tay quanh miệng. Anh cười nhăn nhó khá kịch. Khách khứa cười vang.

Tôi luôn cảm thấy thật khó theo dõi những bài nói của phù rể. Sự kỳ vọng bao giờ cũng rất cao. Có một ranh giới mong manh giữa việc quá nhạt nhẽo và trở nên xúc phạm. Tốt hơn hết vẫn là thận trọng để không làm phật lòng ai thay vì cố gắng tạo ấn tượng. Tôi có cảm giác Johnno không phải là kiểu người sẽ lo lắng về chuyện làm người khác khó chịu.

Có lẽ là tôi tưởng tượng, nhưng anh ta hơi lảo đảo khi nhận mic từ Charlie. Bên cạnh anh ta, chồng tôi nhìn nghiêm trang như một quý quan tòa. Sau đó, khi đi vòng ra phía trước, Johnno trượt chân và suýt ngã. Những tràng cười và huýt sáo chế nhạo vang lên ầm ĩ từ bàn tôi. Peter Ramsay ngồi cạnh tôi đưa tay lên miệng và huýt sáo khiến màng nhĩ tôi rung lên.

Khi Johnno đứng trước mặt tất cả chúng tôi, rõ ràng là anh ta đã say mềm. Anh ta đứng im lặng mấy giây trước khi nhận ra mình đang ở đâu và cần làm gì. Anh vỗ mic vài lần, âm thanh dội lại quanh rạp.

“Xem nào, Johnners!” Ai đó hét vang. “Tụi này đợi đến già rồi!” Những người khách ở bàn tôi bắt đầu đấm tay lên bàn và giậm chân thình thịch. “Nói đi, nói đi, nói đi! Nói đi, nói đi, nói đi!” Lông tay tôi dựng đứng lên. Tôi nhớ lại tối qua: nhịp điệu như của một bộ lạc, cảm giác đáng sợ ấy.

Johnno làm cử chỉ tay ra ý “bình tĩnh, bình tĩnh”. Anh ta cười tươi với tất cả mọi người. Rồi anh ta quay sang nhìn Will. Anh ta hắng giọng, hít thở sâu.

“Chúng tôi đã biết nhau từ rất lâu rồi, anh bạn này và tôi. Gửi lời chào đến tất cả những cựu học sinh Trevellyans!” Tiếng hò la vang lên, hội phù rể là ồn ào nhất.

“Dù sao đi nữa,” Johnno nói khi tiếng ồn dịu lại, khua tay ám chỉ Will. “Nhìn cậu ta mà xem. Rất dễ ghét cậu ta, đúng chứ?” Một khoảng lặng, có lẽ quá lâu, trước khi anh ta tiếp tục. “Cậu ta có tất cả: ngoại hình, sức quyến rũ, sự nghiệp, tiền bạc”—có phải đó là một chút chua cay?—“và…”—anh ta chỉ về Jules—“phụ nữ. Nên thật ra, giờ đây khi tôi nghĩ về điều này… tôi đoán là tôi ghét cậu ta đấy. Có ai cảm thấy như tôi không?”

Một tràng cười rộ lên quanh rạp cưới; ai đó hét vang: “Có tôi, có tôi!”

Johnno cười nhăn nhở. Mắt anh ta sáng lên hoang dại, nguy hiểm. “Với những ai không biết, Will và tôi học cùng một trường. Nhưng đó không hề là một ngôi trường bình thường. Nó giống… ồ, tôi không biết nữa… một trại giam kết hợp cùng Chúa Ruồi—cảm ơn vì thông tin tối qua nhé, Charlie! Không phải là đạt điểm cao nhất có thể, tất cả đều xoay quanh sinh tồn.”

Tôi tự hỏi liệu mình có tưởng tượng anh ta nhấn mạnh ở từ cuối cùng không, như thể đó là một danh từ riêng. Tôi nhớ đến trò chơi mà họ kể chúng tôi nghe ở bàn ăn tối qua. Tên nó là Sinh Tồn phải không nhỉ?

“Và để tôi kể mọi người nghe,” Johnno nói tiếp. “Chúng tôi đã trải qua nhiều chuyện tồi tệ cùng nhau. Tôi đang nói cụ thể về những ngày ở Trevellyan. Có những giai đoạn tối tăm. Có những lúc điên rồ. Thỉnh thoảng, cảm giác như chúng tôi chống lại cả thế giới.” Anh ta nhìn về phía Will. “Đúng không?”

Will gật đầu, mỉm cười.

Có gì đó hơi kỳ lạ trong giọng điệu của Johnno. Chút nguy hiểm, cảm giác anh ta có thể làm hay nói bất kỳ điều gì và hoàn toàn trở nên mất kiểm soát. Tôi nhìn quanh, tự hỏi những vị khách khác có cảm nhận như thế không. Cả rạp hoàn toàn im lặng, như thể tất cả đều đang nín thở.

“Bạn thân nhất là thế, đúng không?” Johnno nói. “Luôn luôn giúp đỡ nhau.”

Tôi có cảm giác như mình đang nhìn một cái ly chông chênh ở mép bàn mà không thể làm gì, chờ đợi nó rơi xuống tan nát. Tôi nhìn về phía Jules và nhăn mặt. Miệng cô ấy mím lại thành một đường mỏng đầy hãi hùng. Nhìn cô như đang chờ đợi bài nói này kết thúc.

“Và nhìn đây.” Johnno chỉ tay vào mình. “Tôi là một thằng béo nhếch nhác trong bộ lễ phục quá chật. Ồ,” anh ta quay sang Will, “mày còn nhớ tao đã nói tao để quên lễ phục không? Có một câu chuyện nho nhỏ phía sau đấy.” Anh ta quay lại để đối mặt với khán giả.

“Đây là sự thật—sự thật trần trụi. Chưa từng có bộ lễ phục nào cả. Hoặc… đã có, rồi sau đó là không. Vậy đấy, ban đầu tôi nghĩ Will sẽ chuẩn bị cho tôi một bộ. Tôi không rõ lắm về những chuyện thế này, nhưng tôi khá chắc chắn rằng váy của phù dâu cũng thế, đúng chứ?”

Anh ta nhìn tất cả chúng tôi với vẻ thắc mắc. Không ai trả lời. Căn rạp giờ đây nín lặng—thậm chí Peter Ramsay ngồi cạnh tôi cũng đã ngừng nhịp chân.

“Cô dâu mua váy cho phù dâu, phải chứ?” Johnno hỏi. “Quy tắc là thế, nhỉ? Bạn yêu cầu họ mặc theo ý bạn. Không phải lựa chọn của họ. Và anh bạn lâu năm Will đây nhất định đòi tôi mặc lễ phục Paul Smith, thứ gì kém hơn cũng không được.”

Anh ta bắt đầu tận hưởng bản thân rồi. Anh ta đi tới đi lui trước mặt chúng tôi như một diễn viên hài trong đêm diễn tự do.

“Dù sao đi nữa… chúng tôi đến tiệm, tôi nhìn giá và tự nhủ—chết tiệt, cậu ta hào phóng quá. Tám trăm bảng. Đó là loại lễ phục giúp bạn tán đổ gái, đúng chứ? Tám trăm bảng? Muốn tán gái thì phải giàu. Còn tôi cần đến một bộ lễ phục tám trăm bảng làm gì chứ? Đâu phải cứ vài tuần tôi lại có nhiều sự kiện sang trọng để đi dự. Dù sao đi nữa, tôi vẫn nghĩ, nếu cậu ta muốn tôi mặc bộ lễ phục này, tôi phản đối làm gì?”

Tôi liếc nhìn Will. Anh đang mỉm cười, nhưng có một vẻ căng thẳng hiện lên rõ trên mặt anh.

“Nhưng rồi,” Johnno nói, “đã xảy ra chút gượng gạo khi ra quầy tính tiền, khi cậu ta đứng sang một bên và để tôi thanh toán. Tôi không ngừng cầu nguyện thẻ tín dụng của mình trả được. Thật lòng mà nói, quả là một phép màu vì thẻ của tôi trả được. Và cậu ta đứng đó, mỉm cười suốt. Như thể cậu ta thật sự mua lễ phục cho tôi vậy. Như thể tôi nên quay lại và cảm ơn cậu ta.”

“Căng thật rồi,” Peter Ramsay thì thào.

“Ngày hôm sau, tôi trả lại bộ lễ phục. Dĩ nhiên tôi không nói Will biết chuyện này. Vì vậy, mọi người thấy đấy, tôi đã lập một kế hoạch từ trước khi đến đây, giả vờ là mình để quên ở nhà. Họ không thể bắt tôi quay về Blighty để lấy lễ phục, đúng chứ? Và tạ ơn Chúa vì tôi sống ở một nơi khỉ ho cò gáy nên không ai trong số các người có thể ‘tử tế đề nghị” đi lấy nó cho tôi—vì như thế sẽ khiến tôi gặp rắc rối to, ha ha!”

“Đây là chuyện hài hước à?” Người phụ nữ ngồi đối diện tôi hỏi.

“Tám trăm bảng cho một bộ lễ phục,” Johnno nói. “Tám trăm bảng. Vì có tên ai đó khâu bên trong áo à? Tôi có thể đã phải bán một quả thận đấy, chết tiệt. Tôi có thể đã phải bán thứ này,” anh ta sờ tay xuống phía dưới một cách loã lồ, vài tiếng huýt sáo yếu ớt đáp lại, “ở ngoài đường. Và mọi người biết đấy, không có nhiều người muốn mua thận của những gã trên ba mươi béo ị và lông lá.” Anh ta cười vang, một tiếng cười ầm ĩ và hoang dã.

Đáp lại—như thể được phát tín hiệu—vài người khách bật cười theo. Đó là tiếng cười nhẹ nhõm, giống như tiếng cười của những người đã nín thở từ nãy đến giờ.

“Ý tôi là,” Johnno nói, rõ ràng vẫn chưa xong. “Lẽ ra cậu ta có thể mua cho tôi bộ lễ phục, đúng không? Đâu phải là cậu ta không có tiền, nhỉ? Chủ yếu là nhờ cô, Jules yêu quý. Nhưng cậu ta là một thằng khốn keo bẩn. Dĩ nhiên tôi nói điều này với tất cả tình yêu.” Cậu ta vờ chớp mắt với Will theo một kiểu châm biếm kỳ quặc như trên sân khấu.

Will không cười nữa. Tôi thậm chí còn không dám nhìn biểu cảm của Jules. Tôi cảm giác mình không nên nhìn; cảnh tượng này không khác gì áp lực đen tối, kinh khủng khi bạn phải nhìn một tai nạn xe cộ.

“Dù sao đi nữa,” Johnno nói. “Sao cũng được. Cậu ta cho tôi mượn bộ lễ phục dư của cậu ta mà không hỏi thêm gì. Đó là cách hành xử của một người bạn, đúng không? Nhưng tao phải cảnh báo mày, anh bạn”—anh ta duỗi người, chiếc áo khoác căng phồng lên—“có lẽ nó sẽ không bao giờ như trước nữa.” Anh ta quay lại để nhìn tất cả mọi người lần nữa. “Nhưng bạn thân là thế, đúng không? Luôn luôn giúp đỡ bạn. Cậu ta có thể hà tiện. Nhưng tôi biết cậu ta vẫn luôn vì tôi.”

Anh ta đặt một bàn tay to lớn lên vai Will. Will trông như hơi oằn người dưới sức nặng, như thể Johnno đang ấn anh xuống. “Và tôi biết, thật lòng biết là cậu ta sẽ không bao giờ chơi đểu tôi.” Anh ta quay sang Will, sát lại gần, như đang dò xét gương mặt Will. “Đúng không, anh bạn?”

Will lấy tay lau mặt, nơi có vẻ như nước bọt của Johnno văng vào.

Có một khoảng lặng—một khoảng lặng gượng gạo kéo dài, trở nên rõ ràng rằng Johnno thật sự đang chờ đợi câu trả lời. Cuối cùng, Will nói: “Không. Không đâu. Dĩ nhiên tao sẽ không làm thế.”

“Tốt lắm,” Johnno nói. “Tuyệt vời! Bởi vì ha ha… những thứ chúng ta đã trải qua cùng nhau. Những điều tao biết về mày, anh bạn ạ. Sẽ không khôn ngoan chút nào nhỉ? Tất cả quá khứ chúng ta cùng chia sẻ với nhau? Mày nhớ chứ anh bạn? Từ rất nhiều năm về trước.”

Anh ta quay sang nhìn Will lần nữa. Mặt Will trắng bệch.

“Chuyện quỷ quái gì thế này,” ai đó ở bàn thì thào, “Johnno đang lảm nhảm gì vậy? Nó chơi thuốc à?”

“Đúng thế,” tôi nghe có người trả lời. “Chuyện này điên quá.”

“Mà mày biết không?” Johnno nói. “Lúc nãy tao đã nói chuyện một chút với hội phù rể. Tụi tao nghĩ đưa chút truyền thống quay lại sẽ khá vui. Để hoài niệm ngày xưa ấy mà.” Anh ta hất tay. “Tụi bay?”

Như được ra hiệu, những người phù rể đứng dậy. Tất cả đi đến đứng xung quanh chỗ Will đang ngồi.

Will nhún vai, hài hước hỏi: “Tụi bay làm được gì nào?” Mọi người cười vang. Nhưng tôi thấy Will không cười.

“Có vẻ hợp lý thôi,” Johnno nói. “Truyền thống. Nào anh bạn, sẽ vui lắm đấy!”

Rồi họ hò nhau giữ lấy người Will. Tất cả đều đang cười đùa và hò hét—nếu họ không làm thế, nhìn cảnh tượng sẽ đáng sợ hơn nhiều. Johnno tháo cà vạt của mình ra và quấn nó quanh mắt Will, thắt lại như một dải băng che mắt. Sau đó họ nhấc anh lên vai và bước ra khỏi rạp. Bên ngoài, trời đang bắt đầu tối.

Iris Nguyen (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »