Chiếc bánh thôi là không đủ. Cảm giác nó thật tầm thường, thảm hại. Anh ta đã làm tôi thất vọng đến cùng cực. Như tất cả những người khác trong gia đình tôi. Tôi phá bỏ mọi hàng rào phòng vệ kỹ càng của mình vì anh ta. Tôi đã khiến mình trở nên yếu đuối trước anh ta.
Tôi nghĩ đến cảnh anh ta mỉm cười khi chúng tôi cắt bánh, tay chúng tôi đan vào nhau. Tay anh ta đã sờ soạng khắp người em gái tôi, đã—Chúa ơi, nghĩ đến thôi đã cảm thấy thật kinh tởm. Anh ta có nghĩ đến con bé khi ngủ với tôi không? Anh ta nghĩ tôi quá ngu si, không bao giờ đoán ra được sao? Tôi đoán anh ta hẳn đã nghĩ thế. Và anh ta đã đúng. Đây là một chi tiết nhỏ khiến mọi chuyện càng trở nên xúc phạm hơn.
Chà. Anh ta đánh giá thấp tôi rồi.
Cơn cuồng nộ càng lúc càng lớn lên trong tôi, chiếm lấy cú sốc và nỗi thống khổ. Tôi có thể cảm nhận nó trào lên từ sau sườn. Điều này gần như là một sự nhẹ nhõm khi cơn tức giận xóa sổ tất cả mọi cảm xúc khác.
Và sau đó, đèn vụt tắt.