Buổi lễ kéo dài mấy tiếng liền—hay cảm giác như vậy.
Trong chiếc váy mỏng tang, tôi không thể ngăn nổi cơn rùng mình. Tôi nắm chặt bó hoa đến nỗi gai hoa hồng đâm xuyên qua nơ lụa trắng, đâm vào tay tôi. Tôi phải hút mấy giọt máu khỏi lòng bàn tay khi không có ai để ý.
Tuy vậy, cuối cùng buổi lễ cũng kết thúc.
Nhưng sau đó là phần chụp ảnh. Mặt tôi đau đớn vì cố gắng mỉm cười. Hai má tôi nhức nhối. Thợ chụp ảnh cứ nhắm vào tôi, nói tôi cần “bỏ vẻ cau có đó đi, cưng à!” Tôi đã cố. Tôi biết nhìn không giống một nụ cười cho lắm—tôi biết nhìn như tôi đang nhe răng ra, vì đó là cảm giác của tôi. Tôi biết Jules đang khó chịu với mình nhưng tôi không biết phải làm sao. Tôi không nhớ nổi cách cười sao cho đàng hoàng nữa. Mẹ đặt một tay lên vai tôi. “Con không sao chứ, Livvy?” Tôi đoán mẹ nhận thấy có gì đó khác lạ nơi tôi. Rằng tôi không ổn, không hề ổn một chút nào.
Mọi người tụ tập xung quanh: cô dì chú bác và anh chị em họ mà rất lâu tôi đã không gặp.
“Livvy,” em họ tôi, Beth, lên tiếng. “Chị vẫn quen anh bạn trai đó hả? Anh ấy tên gì nhỉ?” Con bé kém tôi vài tuổi: mới mười lăm. Tôi luôn có cảm giác nó có phần ngưỡng mộ tôi. Tôi còn nhớ năm ngoái đã kể nó nghe mọi chuyện về Callum, trong buổi tiệc sinh nhật lần thứ năm mươi của dì tôi, và cảm thấy kiêu hãnh khi con bé uống lấy từng lời tôi nói.
“Callum, ừm,” tôi đáp. “Không… chị không quen nữa.”
“Giờ cháu học xong năm nhất ở Exter rồi đúng không?” Dì Meg hỏi. Vậy là mẹ vẫn chưa kể dì nghe chuyện tôi nghỉ học. Khi cố gắng gật đầu, tôi cảm giác đầu mình như thể quá sức với cái cổ. “Vâng,” tôi đáp, vì giả vờ vẫn dễ hơn, “vâng, tốt lắm.”
Tôi cố gắng trả lời mọi câu hỏi của họ nhưng như thế còn khiến tôi kiệt sức hơn là cười. Tôi muốn hét lên… bên trong tôi đang hét lên. Tôi có thể thấy họ đưa mắt nhìn nhau bối rối, kiểu: “Nó bị sao vậy?” Những ánh nhìn lo ngại. Tôi cho rằng tôi không giống Olivia mà họ nhớ. Cô gái ấy hoạt ngôn, hòa đồng và cười rất nhiều. Nhưng tôi không còn là Olivia mà tôi nhớ. Tôi không chắc liệu mình có thể, và làm cách nào, để quay lại con người ấy. Tôi cũng không thể diễn cho mọi người. Tôi không giống mẹ.
Đột nhiên tôi cảm thấy mình không thở được, như thể phổi tôi không có đủ không khí. Tôi muốn tránh xa khỏi những câu hỏi và gương mặt tử tế, băn khoăn của mọi người. Tôi nói với họ rằng tôi cần đi vệ sinh. Họ dường như không bận tâm. Có lẽ họ cảm thấy nhẹ nhõm. Tôi rời khỏi đám đông. Tôi nghĩ mình nghe thấy tiếng mẹ gọi, nhưng tôi tiếp tục bước đi và mẹ không gọi nữa, có lẽ vì mẹ mải nói chuyện với ai đó. Mẹ rất thích có khán giả. Tôi bước nhanh hơn. Tôi cởi đôi cao gót ngu ngốc vốn đã dính đầy bùn đất của mình. Tôi không chắc mình đang đi đâu, trừ hướng ngược lại với tất cả mọi người.
Bên trái tôi là những vách đá đen thẫm, ướt sũng và lấp lánh nước. Đất sa xuống, giống như một mảng lớn của nó đột nhiên biến mất vào biển cả, để lại một đường lởm chởm đằng sau. Tôi tự hỏi cảm giác sẽ thế nào nếu mặt đất chợt nứt ra dưới chân tôi và biến mất, để tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc rơi xuống cùng nó. Trong một thoáng, tôi nhận ra tôi đang đứng đây, gần như hy vọng điều này sẽ xảy đến.
Bên dưới cung đường tôi men theo, tôi thấy những cái hốc nằm giữa vách đá và bãi biển cát trắng. Những ngọn sóng bạc đầu to lớn ở đằng xa. Tôi để gió thổi tung tóc mình, đến khi cảm giác như tóc bị giật phăng khỏi đầu tôi, mi mắt tôi như đang cố khép chặt lại, gió thốc vào người như đang cố hết sức xô tôi về phía trước. Muối buôn buốt trên mặt tôi.
Nước ngoài kia là một màu xanh biển sáng, như màu của biển trong tấm ảnh chụp một hòn đảo Caribe, như hòn đảo mà bạn tôi, Jess, đi nghỉ cùng gia đình và ở đó nó đã đăng khoảng năm mươi nghìn tấm ảnh bikini của nó lên Instagram (tất cả đều được chỉnh sửa qua ứng dụng Facetune, dĩ nhiên rồi, để chân dài, eo nhỏ và ngực đẫy đà hơn). Tôi đoán phong cảnh tôi đang thấy khá đẹp, nhưng tôi không thể cảm nhận được vẻ đẹp của chúng. Tôi không tài nào cảm nhận được bất kỳ điều gì tốt đẹp được nữa: vị ngon của món ăn, ánh mặt trời chiếu trên mặt mình hay bài hát yêu thích trên radio. Khi nhìn ra biển, tất cả những gì tôi cảm thấy là một cơn đau âm ỉ, ở đâu đó dưới sườn tôi, như một vết thương cũ chưa lành.
Tôi tìm thấy một lối đi xuống không quá dốc, nơi đất và bãi cát giao nhau ở một dốc nghiêng thay vì vách đứng. Tôi phải mò mẫm qua những bụi cây mọc dọc theo triền dốc, nhỏ, cứng và đầy gai. Chúng vướng vào váy khi tôi đi qua và rồi tôi vấp phải một khúc rễ, làm tôi trượt xuống, ngã nhào về phía trước. Tôi cảm nhận được lớp lụa rách toạc—Jules sẽ phát điên—rồi đầu gối tôi đập xuống— ầm ! Hai gối tôi nhức nhối và tất cả những gì tôi nghĩ được là lần cuối tôi ngã thế này có lẽ đã chín năm trước, ở trường, khi tôi còn là một đứa trẻ. Tôi muốn òa khóc như một đứa trẻ khi ngã nhào xuống bãi cát, vì hẳn rất đau, khắp người đều đau, nhưng không giọt nước mắt nào ứa ra được—tôi đã không thể khóc từ lâu lắm rồi. Nếu tôi khóc được thì có lẽ sẽ dễ chịu hơn, nhưng tôi không thể. Khóc là một năng lực mà tôi đã không còn, như một ngôn ngữ tôi lãng quên.
Tôi ngồi trên cát ướt và có thể cảm thấy nó thấm qua váy mình. Đầu gối tôi đầy vết trầy xước rướm máu và dính đất. Tôi mở chiếc túi kết cườm nhỏ của mình, cẩn thận lấy dao lam ra. Tôi kéo váy lên và ấn lưỡi dao vào da mình, nhìn những giọt máu nhỏ xíu, đỏ tươi chảy ra—lúc đầu chầm chậm, rồi sau đó dần nhanh hơn. Dù cảm nhận được cơn đau nhưng tôi vẫn không có cảm giác đây là máu và chân mình. Vì vậy, tôi cắt sâu hơn cho nhiều máu hơn trào ra, chờ đợi cảm giác đây chính là máu của mình.
Máu đỏ tươi, rất tươi, có phần đẹp đẽ. Tôi chạm một ngón vào nó rồi nếm vị tanh trên ngón tay mình. Tôi nhớ đến máu sau “quy trình”, một từ họ đã gọi như vậy. Họ nói rằng “một đốm máu nhỏ” là hoàn toàn bình thường. Nhưng tôi cảm giác như mình đã chảy máu suốt nhiều tuần, đốm nâu sậm xuất hiện trong quần lót như có thứ gì đó trong tôi đang hoen gỉ.
Tôi nhớ chính xác mình đang ở đâu khi tôi nhận ra tôi chưa đến tháng. Tôi đang ngồi cùng bạn tôi, Jess, trong một bữa tiệc tại gia do một sinh viên năm hai tổ chức, và sau đó Jess nói nó đã phải lục tung các ngăn tủ trong phòng tắm tìm tampon vì kinh nguyệt đến sớm. Tôi nhớ tôi đã cảm thấy kỳ quặc như thế nào khi nghe nó kể, giống như đau đớn trong lồng ngực và không thể thở được—hơi giống bây giờ. Tôi nhận ra tôi không thể nhớ nổi lần cuối tôi dùng tampon là khi nào. Rồi tôi cảm thấy lạ lùng, như kiểu bị đầy hơi, gớm ghiếc và mệt mỏi, nhưng tôi nghĩ đó là vì món ăn dở tệ và tôi đang cảm thấy tồi tệ về chuyện với Steven. Đã khá lâu rồi. Một vài tháng, kinh nguyệt của tôi rất ngắn nên hầu như không gây phiền phức gì. Nhưng kinh nguyệt luôn đến. Vẫn đến rất đều đặn.
Khi ấy đang là giữa học kỳ mới. Tôi đến gặp bác sĩ của trường và thử thai cùng cô ấy, vì tôi không tin là mình làm đúng cách. Cô ấy nói tôi có thai. Tôi ngồi đó, nhìn chằm chằm vào cô ấy, như thể tôi sẽ không mắc bẫy, chờ đợi bác sĩ nói rằng cô ấy chỉ đùa. Tôi không tin đây lại là sự thật. Sau đó bác sĩ bắt đầu nói về những lựa chọn của tôi, và tôi có thể nói chuyện này với ai không? Tôi không tài nào nói nên lời. Tôi nhớ mình có mở miệng một vài lần mà không thốt ra được gì, kể cả không khí, vì một lần nữa tôi không thở nổi. Tôi cảm thấy mình như nghẹt thở. Bác sĩ nhìn tôi đầy thông cảm, nhưng dĩ nhiên cô ấy không thể ôm lấy tôi vì “luật”. Ngay lúc ấy, tôi, thật lòng mà nói, rất cần một cái ôm.
Tôi rời đi và toàn thân run rẩy, kỳ lạ, tôi không thể bước đi một cách tử tế—cảm giác như có một chiếc xe vừa tông vào tôi. Cảm giác cơ thể tôi không còn là của tôi nữa. Suốt thời gian qua nó đã làm chuyện bí mật, quái lạ này… mà tôi không hề hay biết.
Tôi thậm chí còn không thể cử động tay để bấm điện thoại. Nhưng cuối cùng tôi cũng mở khóa được. Tôi gửi tin nhắn trên WhatsApp cho anh. Tôi thấy anh đọc ngay lập tức. Tôi thấy ba dấu chấm nhỏ ở trên cùng xuất hiện—cho tôi biết rằng anh đang “gõ”. Sau đó chúng biến mất. Rồi chúng lại xuất hiện, và anh lại “gõ” khoảng một phút. Sau đó, không gì cả.
Tôi gọi anh, vì rõ ràng là anh đang cầm điện thoại trong tay. Anh không trả lời. Tôi gọi lại, đổ chuông. Lần thứ ba, cuộc gọi đi thẳng vào tin nhắn thoại. Anh đã từ chối cuộc gọi. Vậy nên tôi đã để lại tin nhắn thoại—dù tôi không chắc anh nghe ra những gì tôi nói, giọng tôi quá run rẩy.
Mẹ đưa tôi đến phòng khám để giải quyết. Mẹ lái xe một mạch từ London đến Exeter, gần bốn tiếng, sau đó ngồi đợi tôi rồi chở tôi về nhà.
“Đây là chuyện tốt nhất,” mẹ nói. “Tốt nhất, Livvy con yêu. Mẹ có em bé khi bằng tuổi con. Mẹ không nghĩ mẹ có lựa chọn nào khác. Mẹ vừa mới bắt đầu cuộc sống lẫn sự nghiệp. Cái thai đã phá hủy tất cả.”
Tôi biết Jules sẽ thích nghe điều này. Tôi từng nghe họ cãi nhau một lần, Jules hét lên với mẹ rằng: “Mẹ chưa từng muốn có con! Con biết con là sai lầm lớn nhất của mẹ...”
Đó là điều duy nhất tôi có thể làm. Nhưng mọi thứ sẽ dễ chịu hơn nhiều nếu anh trả lời tôi, nếu anh nói rằng anh hiểu, anh cũng cảm nhận được gì đó. Chỉ cần một dòng—như thế là đủ rồi.
“Thằng ranh con khốn nạn,” mẹ nói với tôi. “Bỏ con giải quyết tất cả mọi thứ một mình.”
“Mẹ,” tôi nói—phòng khả năng điên rồ rằng mẹ có thể vô tình chạm mặt Callum và chửi mắng anh, “anh ấy không biết. Con không muốn anh ấy biết.”
Tôi không biết tại sao tôi lại không kể mẹ nghe cái thai không phải của Callum. Mẹ không phải người cổ hủ, mẹ sẽ không phán xét chuyện tôi và Steven. Nhưng tôi cho rằng tôi biết làm thế sẽ khiến tôi còn cảm thấy tồi tệ hơn thế nào, phải trải qua tất cả lần nữa, cảm nhận sự từ chối của anh thêm lần nữa.
Tôi nhớ mọi thứ trong chuyến lái xe từ phòng khám về nhà. Tôi nhớ mẹ đã khác với mọi khi như thế nào, tôi chưa bao giờ thấy bà như thế. Tôi thấy hai tay bà siết chặt vô lăng, mạnh đến nỗi da trắng bệch. Bà không ngừng lẩm bẩm chửi thề. Bà lái xe còn kinh khủng hơn bình thường.
Khi chúng tôi về đến nhà, mẹ nói tôi nằm xuống xô-pha, trong khi bà mang bánh quy và trà đến, đắp chăn cho tôi dù trời khá ấm. Sau đó mẹ ngồi xuống cạnh tôi với tách trà của mẹ, dù tôi không chắc mình từng thấy bà uống trà bao giờ. Thật ra mẹ không uống mà chỉ ngồi đó, tay siết chặt cái tách như khi siết bánh lái.
“Mẹ có thể giết nó,” bà lại nói. Giọng mẹ thậm chí nghe như giọng người khác, trầm và dữ dội. “Lẽ ra hôm nay nó phải ở cùng con,” bà nói, vẫn bằng chất giọng lạ thường đó. “Có lẽ mẹ không biết tên đầy đủ của nó cũng tốt. Nếu không mẹ không biết mình có thể làm gì với nó.”
Tôi nhìn chằm chằm vào những ngọn sóng. Tôi nghĩ ra biển sẽ làm mình thấy khá hơn. Tôi bất chợt nghĩ đây là điều duy nhất giúp được tôi. Biển trông thật sạch sẽ, đẹp đẽ và hoàn hảo, giống như bên trong nó chứa một viên đá quý. Tôi đứng dậy, phủi cát khỏi váy. Khỉ thật… gió lạnh quá. Nhưng thật ra lại là một cái lạnh dễ chịu—không giống cảm giác lạnh lẽo trong nhà nguyện—thổi bay mọi suy nghĩ khác ra khỏi đầu tôi.
Tôi để lại giày trên cát ướt. Tôi không buồn cởi váy ra. Tôi bước xuống nước và nó phải lạnh hơn ngoài trời đến mười độ, tê buốt, làm tôi thở gấp và chỉ có thể hít vào một chút không khí. Tôi cảm nhận vết cắt đau nhói khi muối xát vào. Tôi bước ra xa hơn cho nước dâng lên đến ngực rồi vai, và bây giờ tôi không thở được nữa, giống như đang mặc áo chẽn. Tôi thấy những luồng pháo hoa tí hon nổ trong đầu và trên da mình, những suy nghĩ tối tăm dịu lại, vì vậy tôi có thể đối diện chúng một cách dễ dàng hơn.
Tôi cúi đầu xuống, lắc nhẹ để những suy nghĩ tối tăm trôi đi. Một con sóng ập đến, nước biển tràn vào miệng tôi. Nước biển mặn chát đến nỗi tôi ho sặc sụa và càng nuốt vào nhiều hơn khi làm thế. Tôi không thở được, nước biển xộc vào miệng rồi mũi tôi, mỗi lần tôi há miệng để thở, nước lại ập vào đầy khoang miệng, từng hớp nước to tướng và mặn chát. Tôi cảm nhận được chuyển động của nước dưới chân mình, như đang kéo tôi đi đâu đó, cố gắng lôi tôi đi. Tựa như cơ thể biết được một điều mà tôi không biết, vì nó đang chiến đấu cho tôi, tay chân tôi đập mạnh. Tôi tự hỏi chết đuối có phải là thế này không. Rồi tôi tự hỏi có phải mình đang chết đuối không.