Có tiếng động bên ngoài. Một âm thanh lạ lùng, một tiếng rống. Nghe có vẻ giống tiếng người hơn là tiếng động vật—nhưng đồng thời, nghe cũng không hoàn toàn giống tiếng người. Trong phòng ngủ, Freddy và tôi nhìn nhau. Tất cả khách khứa đã về giường từ khoảng nửa tiếng trước. Tôi đã nghĩ họ sẽ không biết mệt là gì. Chúng tôi phải đợi đến tận phút chót phòng trường hợp họ cần gì ở mình. Chúng tôi lắng nghe nhịp trống trong phòng ăn và tiếng hò hét. Freddy có một cậu học trò người La-tinh, nên anh có thể dịch được những gì họ gào thét: “Nếu tôi không nhấc được thiên đường, tôi sẽ xoay vần địa ngục.” Tôi thấy nổi gai ốc trước câu nói ấy.
Bọn họ, những chàng phù rể, giống như những cậu bé lớn xác. Tôi thấy ở họ thiếu đi sự thơ ngây của những cậu bé: nhưng một vài cậu nhóc cũng không thật sự ngây ngô. Ý tôi là với tư cách là những người đàn ông trưởng thành, họ nên biết cách cư xử hơn. Bọn họ còn toát lên một cảm giác bầy đàn, như những con chó có thể ngoan ngoãn khi ở một mình, nhưng khi tụ tập cùng nhau, chúng như mất trí. Tôi sẽ phải để mắt đến họ trong ngày mai để đảm bảo họ không bị cuốn đi. Theo kinh nghiệm của tôi, một số chuyện thông minh nhất do những người khách giỏi giang và thành thật nhất khởi xướng lại trở nên mất kiểm soát nhất. Tôi từng tổ chức một đám cưới ở Dublin, khách mời là một nửa giới chính trị tinh túy của Ireland—thậm chí thủ tướng cũng có mặt—và mọi chuyện bùng nổ giữa chú rể và bố vợ ngay trước điệu nhảy đầu tiên.
Ở đây còn có thêm sự nguy hiểm của toàn bộ hòn đảo. Không khí hoang dã của nơi này làm bạn thấy sợ. Những vị khách sẽ cảm thấy chính họ cũng đang xa rời những chuẩn mực đạo đức thông thường của xã hội, được an toàn mà không bị ai nhòm ngó. Những người đàn ông này là cựu nam sinh trường công. Họ đã sống gần như cả đời bị ép buộc tuân theo những luật lệ nghiêm khắc mà có lẽ cũng không chấm hết ngay cả khi họ rời ghế nhà trường: lựa chọn về trường đại học, công việc, nhà cửa. Theo trải nghiệm của tôi, những người tôn thờ luật lệ nhất lại thấy vui sướng hơn cả khi làm trái luật.
“Em sẽ đi xem,” tôi nói.
“Không an toàn,” Freddy đáp. “Anh sẽ đi cùng em.” Tôi nói với Freddy rằng không sao đâu. Để anh yên tâm hơn, tôi nói mình sẽ cầm theo cây gậy bên cạnh đống lửa khi đi ra. Giữa tôi và anh, tôi là người dũng cảm hơn, tôi biết vậy. Tôi không nói ra điều này vì chút tự hào nào. Chỉ đơn thuần là khi điều tồi tệ nhất xảy ra, bạn thà đánh mất nỗi sợ hãi của mình hơn là bất cứ thứ gì khác.
Tôi bước vào màn đêm, tận hưởng bóng tối, màn đêm như nhung ôm trọn lấy tôi. Ánh sáng từ lâu đài Folly chẳng là gì trong bóng tối, mặc dù nhà bếp vẫn sáng đèn—và cửa sổ của một trong những căn phòng trên lầu, phòng của cặp đôi sắp cưới cũng thế. Chà, tôi biết tại sao họ còn thức. Chúng tôi nghe thấy tiếng giường rung nhịp nhàng trên sàn nhà.
Tôi vẫn chưa dùng đến đèn pin. Ánh đèn sẽ làm tôi thật ngớ ngẩn trong bóng đêm. Tôi đứng lại và chăm chú lắng nghe. Ban đầu, tất cả những gì tôi có thể nghe ra là tiếng nước dội vào các tảng đá và một tiếng thì thào lạ lẫm, mà sau đó tôi xác định được là từ rạp cưới, tiếng vải xào xạc trong cơn gió nhẹ cách đây chừng năm mươi thước.
Rồi tiếng động ấy tiếp tục vang lên. Lúc này tôi có thể nhận ra rõ hơn. Đó là tiếng khóc nức nở của một người, nhưng thật khó biết là đàn ông hay phụ nữ. Tôi đi về hướng phát ra âm thanh, và tôi nghĩ mình đã chợt bắt gặp một chuyển động vụt qua nơi khóe mắt, ở hướng của những căn nhà phía sau lâu đài Folly. Tôi không biết làm sao tôi thấy được nó khi trời tối đen như thế này. Nhưng tôi nghĩ điều này là một bản năng của chúng ta, của loài người. Mắt chúng ta cảnh giác với mọi sự nhiễu loạn, mọi thay đổi trong hình hài của bóng đêm.
Có lẽ đó là một con dơi. Thỉnh thoảng khi trời vừa sập tối, bạn có thể thấy dơi bay vụt qua trên đầu trên nền trời chạng vạng, nhanh đến nỗi bạn không chắc là mình vừa trông thấy chúng. Nhưng tôi nghĩ thứ tôi thấy lớn hơn. Tôi chắc chắn đó là một người, cũng chính là người ngồi khóc trong bóng tối. Ngay cả khi tôi đã đến đây từ nhiều năm về trước, lúc ấy đảo vẫn còn người sinh sống, vẫn có những câu chuyện ma. Những người phụ nữ khóc thương chồng bị giết hại tàn nhẫn. Những tiếng nói từ đầm lầy than bùn của những người không được chôn cất cẩn thận. Vào thời điểm đó, chúng tôi đều sợ hãi những câu chuyện ma ra trò. Và giờ đây tôi không ngăn được mình cảm thấy da trên xương tôi đang co rúm lại.
“Xin chào?” Tôi lên tiếng. Âm thanh ngừng bặt. Khi không có tiếng đáp lại, tôi bật đèn pin. Tôi lia đèn qua nhiều hướng.
Ánh đèn soi được thứ gì đó khi tôi di chuyển đèn pin từ từ. Tôi đặt nó ở yên một chỗ và rọi lên hình hài đang nhìn lại tôi. Ánh đèn soi sáng mớ tóc tối màu và đôi mắt sáng. Giống như một sinh vật trực tiếp bước ra từ trong những câu chuyện cổ dân gian—loài Pooka: yêu tinh bóng tối, điềm báo của cái chết sắp đến.
Tôi không ngăn được mình lùi lại, ánh đèn pin rung lắc. Nhưng rồi tôi từ từ nhận ra. Hóa ra là anh chàng phù rể đang dựa người vào tường của một trong những căn nhà.
“Ai đó?” Giọng anh ta nghe ề à và khản đặc.
“Là tôi,” tôi đáp. “Aoife.”
“Ồ, Aoife. Cô đến để nhắc nhở rằng đã đến giờ tắt đèn à? Đến lúc lên giường ngủ như một cậu bé ngoan đúng không?” Anh ta nở một nụ cười nhăn nhở. Nhưng đó là một nụ cười giả vờ, và tôi nghĩ những vệt nước mắt đã bắt lấy ánh sáng đèn pin.
“Lang thang quanh những ngôi nhà cũ không an toàn đâu,” tôi nói một cách thực tế. Có một cỗ máy làm nông cũ có thể cắt đôi người. “Nhất là khi không mang theo đèn pin,” tôi nói thêm. Và nhất là khi đang say xỉn như anh lúc này, tôi nghĩ thầm. Mặc dù thật lạ lùng là tôi cảm thấy như thể mình đang bảo vệ hòn đảo khỏi anh ta—thay vì ngược lại.
Anh ta đứng dậy và đi về phía tôi. Anh ta to xác, say xỉn và tôi còn ngửi thấy phảng phất mùi cỏ ngòn ngọt phát bệnh. Tôi lùi lại thêm một bước và nhận ra mình đang nắm chặt lấy cây gậy. Sau đó anh ta mỉm cười, để lộ hàm răng khấp khểnh. “Phải,” anh ta nói. “Đến lúc cậu bé Johnny đi ngủ rồi. Tôi nghĩ tôi đã chơi hơi quá.” Anh ta làm động tác uống rượu rồi hút thuốc. “Lúc nào tôi cũng thấy là lạ khi nốc cả hai quá nhiều cùng lúc. Tôi nghĩ mình đang thấy đủ thứ chết tiệt.”
Tôi gật đầu, mặc dù anh ta không thể thấy được tôi. Tôi cũng vậy.
Tôi quan sát anh ta quay gót và lảo đảo quay lại lâu đài Folly. Lời nói đùa gượng gạo không làm tôi thấy thuyết phục chút nào. Dù mỉm cười, anh ta dường như bị mắc kẹt giữa kinh hoàng và đau đớn. Nhìn anh ta giống một người vừa trông thấy ma.