Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 4158 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
VÀI TIẾNG SAU
OLIVIA – Phù dâu

Cuối cùng, gió cũng lặng. Cảnh sát Ireland đã đến. Chúng tôi tập trung trong rạp, vì họ muốn tất cả mọi người ở một nơi. Họ giải thích cho chúng tôi biết chuyện gì đã xảy ra, họ đã tìm thấy những gì. Tìm thấy ai. Chúng tôi biết có ai đó đã bị bắt giữ, nhưng vẫn chưa biết là ai.

Thật đáng kinh ngạc, một trăm năm mươi con người có thể ít ồn ào thế nào. Mọi người ngồi quanh bàn, thì thào nói chuyện. Một số đang khoác chăn cứu hộ, vì lạnh và sốc. Có những tiếng động lớn hơn tiếng nói chuyện, sột soạt khi họ đi lại.

Tôi vẫn chưa nói bất cứ điều gì, với bất cứ ai, kể từ lúc anh ta và tôi đứng ở vách đá. Tôi cảm giác tất cả từ ngữ của tôi đều đã bị đánh cắp.

Tất cả mọi thứ tôi nghĩ đến trong nhiều tháng liền là anh ta. Và giờ anh ta đã chết, họ nói thế. Tôi không vui. Ít nhất, tôi không nghĩ là tôi cảm thấy thế. Tôi vẫn cảm thấy choáng váng.

Không phải tôi. Nhưng đã có thể là tôi. Tôi nhớ lần cuối tôi nhìn thấy anh ta, khi anh ta cắt bánh cùng Jules. Nhìn thấy con dao ấy… Suy nghĩ đã xuất hiện trong đầu tôi. Nó chỉ ở đó trong vài giây. Nhưng tôi đã nghĩ đến và cảm nhận đủ mạnh, để một phần trong tôi thắc mắc liệu có phải chính tôi đã giết anh ta và sau đó mất trí nhớ không. Tôi không dám nhìn ai, tránh để họ có thể nhận ra điều ấy trên mặt tôi.

Tôi nhảy dựng lên khi cảm thấy tay ai đó đặt lên đôi vai trần của mình. Tôi ngẩng lên. Là Jules, chăn cứu hộ trùm lên váy cưới của chị. Khoác trên người chị, nhìn cái chăn như một phần của trang phục, như áo choàng của một nữ hoàng chiến binh. Miệng chị mím lại thành một đường nhỏ đến nỗi không thấy môi chị đâu, mắt chị lấp lánh. Tay chị đặt lên vai tôi, các ngón tay siết chặt.

“Chị biết,” chị thì thầm. “Về anh ta—về em.”

Ôi Chúa ơi. Thế là sau tất cả những dằn vặt về chuyện có nên nói cho chị biết không, bằng cách nào đó chị đã tự biết được. Và chị ghét tôi. Hẳn là thế. Tôi có thể nhìn ra. Tôi biết tôi không thể làm gì để thay đổi suy nghĩ của Jules một khi chị đã quyết, vậy nên tôi không thể nói gì cả.

Sau đó, có một sự thay đổi và tôi nghĩ tôi thoáng thấy gì đó khang khác trong biểu cảm của chị.

“Nếu chị biết...” Tôi thấy miệng chị mấp máy nhiều hơn là nghe thấy chúng. “Nếu chị...” Chị dừng lại, nuốt nghẹn. Chị nhắm mắt lại một lúc lâu và khi chị mở mắt ra, tôi thấy mắt chị đầy nước. Rồi chị vươn tay ra, tôi đứng lên và chị ôm lấy tôi. Tôi căng thẳng khi cảm nhận được cơ thể chị bắt đầu run rẩy. Tôi nhận ra chị đang khóc, những tiếng nức nở thật lớn và giận dữ. Tôi không nhớ nổi lần cuối cùng Jules khóc là khi nào. Tôi không nhớ nổi lần cuối cùng chúng tôi ôm nhau như thế này là bao giờ. Có lẽ là chưa từng. Lúc nào cũng có một khoảng cách giữa chúng tôi. Nhưng trong một khoảnh khắc, khoảng cách ấy biến mất. Và giữa tất cả mọi thứ, tất cả những cú sốc và tổn thương của suốt đêm nay, giờ chỉ còn hai chúng tôi. Chị gái tôi và tôi.

Iris Nguyen (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »