Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 4095 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
AOIFE – Người tổ chức tiệc cưới

Chuyện vừa xảy ra với phù dâu là lỗi của tôi. Lẽ ra tôi phải đoán được. Tôi thật sự đã đoán được: tôi biết cô gái ấy có vấn đề. Tôi biết khi tôi đưa thức ăn sáng cho cô bé sáng nay. Cô bé kìm nén trong buổi lễ, dù dáng vẻ như muốn quay lưng lại và bỏ chạy thật nhanh. Dĩ nhiên, sau đó tôi cố gắng để mắt đến cô bé. Nhưng rồi có quá nhiều đòi hỏi trút lên người tôi: những vị khách cứng đầu, không biết lý lẽ, đến nỗi những nhân viên phục vụ—đa phần là học sinh năm cuối và sinh viên đang nghỉ hè—khó lòng xử lý được.

Điều tiếp theo tôi biết là có một vụ náo động, và cô bé đang ở ngoài biển. Trông thấy cô bé, đột nhiên tôi như bị đưa về một ngày khác. Bất lực, không thể giúp đỡ. Thấy mọi dấu hiệu, nhưng làm ngơ cho đến khi quá muộn. Những hình ảnh liên tục xuất hiện trong những giấc mơ của tôi: nước dâng lên, tay tôi giơ ra như tôi có thể làm được gì đó…

Lần này có thể cứu được. Tôi nghĩ đến chú rể, vị cứu tinh, bước lên khỏi mặt nước với cô bé. Nhưng có lẽ tôi đã ngăn được điều này xảy ra ngay từ đầu, nếu tôi chú ý hơn vào đúng thời điểm. Tôi tức giận với chính mình vì đã quá bất cẩn. Tôi xoay xở để đeo mặt nạ chuyên nghiệp bình thản trước mặt các vị khách, hộ tống tất cả quay lại rạp cưới để dùng tiệc sáng. Kể cả nếu tôi không bình tĩnh đi nữa, tôi nghĩ cũng không có ai lại chú ý. Suy cho cùng, công việc của tôi là làm một người vô hình.

Tôi cần Freddy. Freddy luôn làm tôi cảm thấy dễ chịu hơn.

Tôi tìm thấy anh ở một nơi khuất khỏi tầm nhìn của khách khứa, trong khu vực chuẩn bị ở phía sau rạp cưới: múc thức ăn vào đĩa cùng một đội quân hỗ trợ nho nhỏ. Tôi kéo anh ra ngoài với mình, tránh khỏi những ánh mắt tò mò của những nhân viên phụ việc.

“Cô gái ấy có thể đã chết đuối ngoài biển,” tôi nói. Khi tôi nghĩ đến cảnh đó, tôi suýt không thở nổi. Tôi đang thấy tất cả, các diễn biến hiện ra trước mắt tôi. Như thể tôi bị đưa về một ngày khác, một ngày đã không có kết cục hạnh phúc. “Chúa ơi, Freddy, cô bé có thể đã chết đuối. Em đã không chú ý đúng mức.” Quá khứ lại ập về. Tất cả là lỗi của tôi.

“Aoife,” anh an ủi. Anh giữ chặt vai tôi. “Cô bé không chết đuối. Ổn cả rồi.”

“Không,” tôi đáp. “Anh ta cứu cô bé. Nhưng chuyện gì nếu…”

“Không nếu gì cả. Bây giờ khách mời đều ở trong rạp rồi. Mọi thứ sẽ hoàn hảo, tin anh đi. Em hãy quay trở lại bên ngoài và làm điều em giỏi nhất.” Freddy luôn rất giỏi dỗ dành tôi. “Chỉ là một sự cố nhỏ. Còn lại mọi thứ đều đang rất tốt.”

“Nhưng mọi thứ đều quá khác so với tưởng tượng của em,” tôi thốt lên. “Khó hơn nhiều, tất cả bọn họ ở đây, đi lang thang khắp nơi. Những anh chàng đó, trò chơi kinh khủng của họ tối qua. Và bây giờ là chuyện này… làm em nhớ lại hết…”

“Sắp xong rồi,” Freddy nói một cách chắc nịch. “Em chỉ cần vượt qua vài tiếng nữa thôi.”

Tôi gật đầu. Anh nói đúng. Và tôi biết mình phải kiểm soát bản thân. Tôi không thể quỵ ngã, không phải hôm nay.

Iris Nguyen (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »