Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 4156 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HIỆN TẠI
JOHNNO – Phù rể

Tôi không thể cứu cậu ta.

Lẽ ra tôi không nên rút con dao ra, giờ tôi mới nhận ra điều đó. Có lẽ làm thế chỉ càng làm mất máu nhiều hơn.

Tôi muốn nói cho họ hiểu khi họ nhìn thấy tôi trong bóng tối. Femi, Angus, Duncan. Nhưng họ không nghe. Họ cầm đuốc và giơ ra như vũ khí, như thể tôi là một con dã thú. Họ hét gọi tên tôi, gào lên thất thanh bảo tôi buông dao xuống, BỎ NÓ XUỐNG và có quá nhiều tiếng ồn trong đầu tôi. Tôi không nói nên lời. Vì vậy tôi không thể làm họ hiểu rằng không phải do tôi. Tôi không thể giải thích.

Rằng chất kích thích Pete Ramsay đưa tôi, bất kể là gì, đã hết tác dụng.

Rằng đèn đã tắt.

Rằng tôi tìm thấy Will ngoài trời tối. Tôi đã cúi xuống cạnh cậu ta và nhìn thấy con dao nhô ra khỏi ngực cậu ta như một thứ gì đó mọc ra từ bên trong người cậu ta, cắm sâu đến nỗi không thể nhìn thấy chuôi. Khi ấy tôi đã nhận ra, bất chấp tất cả, tôi vẫn yêu thương cậu ta. Tôi ôm lấy cậu ta và bật khóc.

Những người phù rể khác, họ vây quanh tôi. Họ trói tôi lại như một con vật cho đến khi cảnh sát đến nơi bằng thuyền. Tôi có thể thấy được trong mắt họ, họ sợ tôi đến thế nào. Họ biết tôi chưa từng là một trong số họ.

Cảnh sát đang ở đây. Họ còng tay tôi lại. Họ bắt giữ tôi. Họ sẽ đưa tôi về đất liền. Tôi sẽ bị xét xử khi về đến nhà, tội danh giết hại bạn thân nhất của mình.

Phải, tôi đã nghĩ đến điều này khi ở trong hang động. Ý tôi là giết Will. Nhặt một hòn đá ở gần đó. Chắc chắn đã có một khoảnh khắc tôi thật lòng nghĩ đến chuyện này. Khi cảm giác đây sẽ là điều dễ dàng nhất. Điều tốt nhất.

Nhưng tôi không giết cậu ta. Tôi biết điều đó—dù mọi thứ có hơi mù mờ sau khi tôi cắn viên thuốc ấy của Pete Ramsay, đôi chỗ ký ức tôi trắng xóa. Ý tôi là, tôi thậm chí còn không ở trong rạp cưới. Làm sao tôi có thể lấy con dao? Nhưng cảnh sát dường như không nghĩ đây là vấn đề.

Dù sao đi nữa, tôi không nghĩ mình là một tay sát nhân.

Ngoại trừ tôi đúng là thế, phải không? Thằng nhóc ấy, nhiều năm trước. Dù gì thì tôi cũng chính là người đã trói nó. Will sai tôi làm thế, nhưng tôi vẫn là người làm. Và đó không thật sự là một cái cớ để biện hộ cho bất kỳ việc gì đúng không, khi nói rằng bạn quá ngu ngốc để cân nhắc những hậu quả một cách cẩn thận?

Thỉnh thoảng, tôi nghĩ đến thứ tôi đã thấy trong đêm trước đám cưới. Thứ đã núp trong phòng tôi. Rõ ràng, kể cho bất kỳ ai nghe điều này cũng là vô nghĩa. Tưởng tượng mà xem: “Ồ, không phải tôi, tôi nghĩ thật ra Will có thể bị giết bởi hồn ma một thằng nhóc cầm con dao cắt bánh cưới, thằng nhóc chúng tôi đã giết—phải, tôi nghĩ tôi đã thấy nó trong phòng ngủ của mình vào đêm trước đám cưới.” Nghe không thuyết phục cho lắm đúng không? Dù sao đi nữa, rất có khả năng những gì tôi thấy là từ đầu tôi mà ra. Như vậy sẽ hợp lý phần nào, vì theo một cách nào đó, thằng nhóc đã sống trong đầu tôi nhiều năm.

Tôi nghĩ đến nhà tù đang chờ mình. Nhưng nghĩ lại thì tôi đã ở trong tù kể từ buổi sáng thủy triều lên. Có lẽ đây chính là công lý tìm đến tôi vì điều kinh khủng chúng tôi đã làm. Nhưng tôi không giết người bạn thân nhất của mình. Nghĩa là có ai khác đã làm thế.

Iris Nguyen (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »