Bí Mật Trong Đêm Bão

Lượt đọc: 4064 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
AOIFE – Người tổ chức tiệc cưới

Tôi ngồi ở bàn mình, xem lại những kế hoạch cho ngày hôm nay. Tôi thích cái bàn này. Những hộc tủ đầy ắp ký ức. Những tấm ảnh, bưu thiếp, những lá thư—giấy đã ố vàng theo thời gian, nét chữ trẻ con nguệch ngoạc.

Tôi bật đài để nghe dự báo thời tiết. Chúng tôi có một vài tần số đài Galway ở đây.

“Cuối ngày hôm nay trời có khả năng sẽ lộng gió hơn,” phát thanh viên nói. “Có những dữ liệu trái ngược nhau về mức gió, nhưng chúng tôi có thể khẳng định rằng phần lớn vùng Connemara và Tây Galway sẽ bị ảnh hưởng, đặc biệt là các đảo và vùng ven biển.”

“Nghe không ổn cho lắm,” Freddy nói, bước đến đứng phía sau tôi.

Chúng tôi lắng nghe người đàn ông trên đài thông báo gió lớn sẽ ập đến sau năm giờ chiều.

“Đến lúc đó tất cả bọn họ đã an toàn trong rạp cưới rồi,” tôi nói. “Và nó chắc chắn lắm, kể cả khi có một chút gió. Vậy nên không có gì đáng lo cả.”

“Điện thì sao?” Freddy hỏi.

“Khá tốt mà đúng không? Trừ phi chúng ta gặp phải một cơn bão thật sự. Dự báo thời tiết không nói gì như thế cả.”

Sáng nay chúng tôi đã dậy từ tinh mơ. Freddy thậm chí còn đi cùng Mattie vào đất liền để lấy một vài vật dụng cần thiết vào phút chót, trong khi tôi ở đây kiểm tra tất cả mọi thứ. Nhân viên cắm hoa sẽ sớm có mặt để trang trí những bó hoa dại của vùng trong nhà nguyện và rạp cưới: hoa thủy cự, phong lan đốm dại và cỏ mắt xanh.

Freddy trở lại bếp để hoàn thiện những món ăn có thể chuẩn bị trước: các món nhẹ khai vị, món cá lạnh từ nhà hun khói Connemara. Chồng tôi có một niềm đam mê với ẩm thực. Anh có thể nói về một món ăn mà anh nghĩ ra theo cách một nhạc sĩ xuất chúng say sưa kể về một bản nhạc. Điều này bắt nguồn từ thời thơ ấu của anh, anh nói rằng vì khi anh còn nhỏ, những bữa ăn của anh không mấy đa dạng.

Tôi đi vào rạp cưới. Nó được dựng trên một vùng đất nhô cao như nhà nguyện và nghĩa trang, khoảng năm mươi thước từ phía tây lâu đài Folly, dọc theo dải đất khô ráo hơn với than bùn lầy lội ở hai bên. Tôi nghe thấy tiếng nhốn nháo điên cuồng phía trước và rồi chúng xuất hiện trước mắt tôi: lũ thỏ rừng giật mình chạy khỏi hang, để lại những khoảng trống trong những cây cự nam mà chúng dùng làm chỗ ngủ. Chúng phóng tới trước mặt tôi một lúc, đuôi trắng nhấp nhô, những đôi chân mạnh khỏe xòe ra trước khi rẽ vào những trảng cỏ cao ở hai phía và biến mất khỏi tầm mắt. Trong thần thoại Celtic, thỏ rừng là loài biến hình; thỉnh thoảng khi nhìn thấy chúng, tôi lại nghĩ đến tất cả những linh hồn đã khuất của Inis an Amplóra , một lần nữa xuất hiện để chạy nhảy giữa những cây cự nam.

Tôi bắt đầu công việc của mình trong rạp, chất đầy máy sưởi và hoàn thiện các bước cuối cùng cho bàn tiệc: những tờ thực đơn vẽ tay bằng màu nước, khăn ăn bằng vải lanh được buộc lại trong những chiếc nhẫn bạc nguyên chất, mỗi chiếc nhẫn đều được khắc tên một vị khách sẽ mang nó về. Một lát nữa sẽ có một sự khác biệt rõ rệt giữa những bàn tiệc sang trọng được bày biện lộng lẫy này và không gian hoang dã bên ngoài. Sau khi thắp nến sẽ là mùi hương của những ngọn nến từ Cloon Keen Atelier, một thợ chế tạo nước hoa chuyên biệt của Galway, nến được vận chuyển từ cửa tiệm đến đây với một cái giá không hề rẻ.

Căn rạp lay động quanh tôi khi tôi kiểm tra lại mọi thứ. Thật có phần tuyệt vời khi nghĩ rằng chỉ vài giờ nữa thôi không gian trống trải này sẽ đầy ắp người. So với ánh sáng chói chang lạnh lẽo bên ngoài, ánh sáng trong rạp nhợt nhạt và vàng vọt, nhưng tối nay cả rạp sẽ lung linh như đèn lồng giấy thả lên trời đêm. Mọi người ở đất liền sẽ nhìn qua và biết rằng một sự kiện sôi nổi đang diễn ra trên Inis an Amplóra —hòn đảo mà ai cũng nhắc đến như một nơi chết chóc, bị ám, như thể nó chỉ tồn tại trong quá khứ. Nếu tôi làm tốt công việc của mình, hôn lễ này chắc chắn sẽ khiến họ nói đến hòn đảo trong hiện tại.

“Cốc cốc!”

Tôi quay lại. Là chú rể. Anh giơ một tay, vờ gõ lên một bên lối ra vào của rạp cưới như thể đó là một cánh cửa thật.

“Tôi đang tìm hai phù rể,” anh nói. “Đến lúc chúng tôi thay lễ phục buổi sáng rồi. Cô có thấy bóng dáng họ đâu không?”

“Ồ,” tôi đáp. “Chào anh, chúc anh một buổi sáng tốt lành. Không, tôi không nghĩ là mình nhìn thấy họ. Anh ngủ ngon chứ?” Tôi vẫn chưa thể tin được đây chính là anh ấy, bằng xương bằng thịt: Will Slater. Freddy và tôi đã xem Sinh Tồn Trong Đêm từ khi chương trình bắt đầu lên sóng. Tuy vậy, tôi vẫn chưa nhắc đến chuyện này với cô dâu và chú rể, tránh trường hợp họ lo rằng chúng tôi là những người hâm mộ cuồng nhiệt sẽ tự biến mình thành trò cười và làm họ mất mặt.

“Chà!” Anh nói. “Ngủ ngon lắm.” Ngoài đời anh rất đẹp trai, thậm chí còn đẹp hơn trên màn ảnh. Tôi cúi xuống để xếp thẳng một cái nĩa, tránh nhìn anh chằm chằm. Có thể thấy là anh đã luôn có ngoại hình như thế này. Một số người hồi nhỏ thô vụng và khó coi nhưng rồi trở nên quyến rũ khi trưởng thành. Nhưng người đàn ông này đã luôn tỏa ra sức hút một cách dễ dàng và duyên dáng. Tôi ngờ rằng anh tận dụng ngoại hình một cách tối đa và ý thức rất rõ về quyền lực của mình. Nhìn từng cử chỉ của anh giống như nhìn một cỗ máy tinh chỉnh đang vận hành, một con vật đang ở trạng thái đỉnh cao.

“Tôi rất vui vì anh ngủ ngon,” tôi đáp.

“À,” anh nói, “dù chúng tôi phát hiện một vấn đề nhỏ khi đi ngủ.”

“Ồ?”

“Có một nhúm rong biển dưới chăn. Trò đùa nho nhỏ của những cậu phù rể.”

“Ôi trời,” tôi nói. “Tôi rất lấy làm xin lỗi. Lẽ ra anh nên gọi Freddy hoặc tôi. Chúng tôi đã có thể xử lý, sửa soạn tấm trải giường mới cho anh.”

“Cô không cần xin lỗi,” anh nói, nụ cười quyến rũ ấy lại xuất hiện lần nữa. “Đám đàn ông là thế.” Anh nhún vai. “Mặc dù Johnno có phần già cỗi rồi.” Anh bước đến đứng cạnh tôi, đủ gần để tôi có thể ngửi thấy hương nước hoa. Tôi hơi lùi lại. “Nhìn rất tuyệt đấy, Aoife. Rất ấn tượng. Cô giỏi lắm.”

“Cảm ơn.” Giọng tôi không tỏ vẻ là muốn nói chuyện tiếp. Nhưng tôi cho rằng Will Slater không quen với việc lại có người không muốn nói chuyện cùng mình. Tôi nhận ra, khi anh đứng yên, có lẽ thậm chí anh còn thấy thái độ cụt ngủn của tôi là một thách thức.

“Vậy câu chuyện đời cô là gì, Aoife?” Anh nghiêng đầu hỏi. “Cô không thấy cô đơn sao, chỉ hai người sống ở đây?”

Tôi thắc mắc anh ta thật sự quan tâm hay chỉ đang giả vờ. Tại sao anh ta muốn biết về tôi? Tôi nhún vai. “Không, không hẳn. Tôi là kiểu người mà anh có thể gọi là thích sự cô độc. Thành thật mà nói, vào mùa đông, cảm giác chỉ như sinh tồn thôi. Chúng tôi ở đây vì mùa hè.”

“Nhưng tại sao cô lại ở đây?” Anh có vẻ tò mò một cách thành thật. Anh thật sự là người làm bạn bị thuyết phục rằng anh bị từng lời của bạn hớp hồn. Tôi đoán đó là điều làm nên sức quyến rũ của anh.

“Tôi thường đến đây vào dịp nghỉ hè,” tôi nói, “khi tôi còn nhỏ. Cả nhà tôi, tất cả chúng tôi đến đây.” Tôi không thường xuyên kể về quãng thời gian này. Tuy vậy, vẫn có rất nhiều thứ tôi có kể cho anh ta nghe. Kem dâu rẻ tiền trên bờ biển cát trắng, màu thực phẩm đỏ tươi trên môi và lưỡi. Khám phá những bãi đá ở phía bên kia hòn đảo, hào hứng lấy tay lục lọi trong lưới tìm kiếm tôm và những con cua nhỏ xíu, trong mờ. Tung tăng trong làn nước ở vùng biển xanh ngọc trong những vịnh biển kín đáo, đến khi chúng tôi quen với nhiệt độ buốt lạnh. Hiển nhiên là tôi sẽ không kể cho anh ta nghe bất cứ điều gì như thế: không thích hợp. Tôi cần duy trì ranh giới cần phải có giữa mình và khách hàng.

“À,” anh nói. “Tôi không nghĩ là cô có giọng địa phương.” Tôi tự hỏi anh mong chờ điều gì. Chúc anh buổi sáng tốt lành nhất và chắc cú rồi, cỏ ba lá non và yêu tinh?

“Không,” tôi đáp. “Tôi có giọng Dublin, mà có lẽ nghe không rõ lắm. Nhưng tôi cũng sống ở nhiều nơi khác nhau. Khi tôi còn nhỏ, gia đình tôi thường xuyên di chuyển vì tính chất công việc của bố tôi—ông ấy là giáo sư đại học. Chúng tôi sống ở Anh một thời gian—và cả Mỹ nữa.”

“Cô gặp Freddy ở nước ngoài à? Anh ấy là người Anh đúng không?” Vẫn rất chăm chú, thật duyên dáng. Điều này làm tôi có chút không thoải mái. Tôi tự hỏi chính xác anh muốn biết điều gì.

“Freddy và tôi gặp nhau từ lâu lắm rồi,” tôi đáp.

Anh nở nụ cười quyến rũ, tỏ vẻ quan tâm. “Thanh mai trúc mã sao?”

“Có thể nói vậy.” Tuy nhiên điều này không hẳn đúng. Freddy kém tôi vài tuổi và chúng tôi là bạn trong rất nhiều năm, trước khi tất cả mọi chuyện xảy ra. Hay có lẽ còn không phải là bạn mà giống với nương tựa vào nhau như bè cứu sinh hơn. Không lâu sau khi mẹ tôi không còn là chính mình. Vài năm trước khi bố tôi lên cơn đau tim. Nhưng tôi sẽ không kể chú rể nghe những chuyện này. Ngoài tất cả mọi lý do khác, trong nghề này, không bao giờ cho phép bản thân thể hiện vẻ yếu đuối là một điều rất quan trọng.

“Tôi hiểu rồi,” anh nói.

“Bây giờ,” tôi nói, trước khi câu hỏi tiếp theo kịp hình thành trên môi anh ta, bất kể là gì đi nữa. “Nếu anh không phiền, tôi cần chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ.”

“Dĩ nhiên rồi,” anh đáp. “Tối nay chúng ta sẽ có một vài vị khách đam mê tiệc tùng đích thực đấy, Aoife,” anh nói tiếp. “Tôi chỉ mong họ đừng gây quá nhiều rắc rối.” Anh lùa tay vào tóc và mỉm cười với tôi theo cách mà tôi nghĩ là cố tình ái ngại, ngọt ngào. Răng anh rất trắng. Trắng đến nỗi làm tôi tự hỏi liệu anh có làm trắng đặc biệt không.

Sau đó anh ta nhích đến gần hơn một chút và đặt một tay lên vai tôi. “Cô đang làm tốt lắm, Aoife. Cảm ơn nhé.” Anh đặt tay mình ở đó khá lâu, lâu đến nỗi tôi cảm nhận được sức nóng từ bàn tay anh lan qua áo mình. Đột nhiên tôi nhận thức được rất rõ rằng chỉ có hai chúng tôi trong không gian rộng lớn, vắng vẻ này.

Tôi mỉm cười—nụ cười lịch sự, chuyên nghiệp nhất của tôi—và hơi bước lùi lại. Tôi cho rằng một người đàn ông như anh ta hẳn ý thức rất rõ về uy lực giới tính của mình. Nhìn lướt qua là sự quyến rũ, nhưng bên dưới lại là một thứ gì đó tối tăm, phức tạp hơn. Tôi không nghĩ anh ta thật sự bị thu hút bởi tôi, không hề. Anh ta đặt tay lên vai tôi vì có thể làm thế. Có lẽ tôi chỉ đang suy nghĩ quá nhiều. Nhưng cảm giác như đây là một lời nhắc nhở rằng anh ta là người kiểm soát, còn tôi đang làm việc cho anh ta. Rằng tôi phải nhảy theo giai điệu của anh ta.

Iris Nguyen (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »