Bọn người phù rể ồn ào trở lại rạp. Peter Ramsay trượt đầu gối trên sàn gỗ, suýt đâm sầm vào bàn đựng chiếc bánh cưới lộng lẫy. Tôi thấy Duncan nhảy lên lưng Angus, tay siết chặt quanh cổ Angus đến nỗi mặt cậu ta tím lại. Angus loạng choạng, vừa cười vừa thở hổn hển. Sau đó Femi nhảy đè lên cả hai và họ cùng ngã nhào xuống trong một đống tay chân hỗn loạn. Họ phấn khích, hăng tiết trước màn biểu diễn lôi Will đi khỏi rạp cưới như thế, tôi đoán vậy.
“Ra quầy bar thôi, tụi bay!” Duncan rống lên, đứng dậy. “Đến lúc xoay vần địa ngục rồi!”
Những vị khách mời còn lại coi đây là tín hiệu liền đi theo họ, cười nói ầm ĩ. Tôi ngồi yên trên ghế. Đa số đều có vẻ hào hứng và kích động trước bài phát biểu và màn biểu diễn sau đó. Nhưng tôi không thể nói là tôi cũng cảm thấy như vậy—mặc dù Will mỉm cười nhưng vẫn có một sắc thái kinh khủng trong tất cả: che mắt, trói tay chân. Tôi nhìn lên chiếc bàn trên cùng và thấy tất cả gần như đã đi hết, ngoại trừ Jules vẫn ngồi lặng lẽ, rõ ràng đang chìm trong suy tư.
Đột nhiên có tiếng ầm ĩ từ quầy bar. Những giọng nói cất cao.
“Ối chà—bình tĩnh đi!”
“Mày bị cái chó gì thế, thằng kia?”
“Chúa ơi, bình tĩnh lại.”
Rồi sau đó là giọng của chồng tôi, không lẫn đi đâu được. Chúa ơi. Tôi đứng dậy và vội vã bước đến quầy bar. Một đám đông đang háo hức quan sát, giống như những đứa trẻ ở sân chơi. Tôi xô đẩy để tiến về phía trước nhanh nhất có thể.
Charlie đang quỳ trên sàn. Rồi tôi nhận ra anh đang giơ nắm đấm và đè lên người một ai đó: Duncan.
“Nói lại xem,” Charlie nói.
Trong một thoáng, tôi chỉ có thể nhìn chằm chằm vào anh: chồng tôi—giáo viên Địa lý, cha của hai đứa trẻ, một người đàn ông bình thường rất ôn hòa. Đã lâu lắm rồi tôi chưa thấy khía cạnh này trong con người anh. Rồi tôi nhận ra mình phải hành động. “Charlie!” Tôi nói, lao đến. Anh quay lại và trong một khoảnh khắc anh chỉ nhìn tôi, như không nhận ra tôi. Mặt anh đỏ rực, người run run vì adrenaline. Tôi ngửi được hơi men trong hơi thở của anh. “Charlie… Anh đang làm cái quái gì thế?”
Ý thức của anh dường như trở lại một chút. Tạ ơn Chúa, anh đứng dậy và không gây thêm ồn ào. Duncan vừa vuốt thẳng áo vừa lầm bầm. Khi Charlie đi theo tôi, đám đông tách lối cho chúng tôi qua, tôi có thể cảm thấy tất cả đều im lặng nhìn mình. Giờ đây khi cơn kinh hoàng trong khoảnh khắc đã lùi đi, tôi chỉ thấy còn lại nỗi nhục nhã.
“Chuyện đó là sao chứ?” Tôi hỏi anh khi chúng tôi quay lại rạp chính, ngồi xuống bàn gần nhất. “Charlie… anh bị làm sao vậy?”
“Đủ lắm rồi,” anh nói. Giọng anh lè nhè và tôi thấy được anh đã uống nhiều thế nào khi nhìn đường nét cay cú trên miệng anh. “Nó huênh hoang về buổi tiệc độc thân, và anh thấy quá đủ rồi.”
“Charlie,” tôi nói. “Chuyện gì đã xảy ra trong buổi tiệc?”
Anh rên rỉ một hơi dài, lấy tay che mặt.
“Nói em nghe đi,” tôi nói. “Tệ đến mức nào chứ?”
Đôi vai Charlie sụp xuống. Đột nhiên anh có vẻ đã đầu hàng. Anh hít một hơi thở sâu. Một khoảng lặng kéo dài. Rồi cuối cùng, anh bắt đầu kể.
“Cả nhóm lên phà đi đến một chỗ cách Stockholm vài tiếng lái xe, cắm trại ở đó, trên một hòn đảo thuộc quần đảo. Mọi thứ rất… em biết đấy, tự lập, dựng lều, đốt lửa. Ai đó mang bít-tết theo và bọn anh nướng thịt trên than. Anh không biết ai cả trừ Will, nhưng bọn họ có vẻ chơi được, anh nghĩ thế.”
Đột nhiên tất cả tuôn trào, rượu làm anh dễ nói ra hơn. Bọn họ đều học ở Trevellyan, anh kể, nên có rất nhiều câu chuyện hoài niệm nhàm chán; Charlie chỉ ngồi đó, mỉm cười và cố gắng tỏ ra hứng thú. Rõ ràng là anh không muốn uống nhiều và bị bọn họ trêu chọc. Rồi một trong số họ—Charlie nghĩ là Pete—chế ra một chút nấm thần.
“Anh dùng nấm thần à, Charlie? Nấm thần?” Tôi suýt nữa đã bật cười. Nghe không giống ông chồng hiểu biết, chú trọng an toàn của tôi chút nào. Tôi mới là người luôn sẵn sàng thử nghiệm và từng dùng nấm thần một vài lần khi đi vũ trường ở Manchester thời niên thiếu.
Charlie nhăn nhó. “Ừ thì… tất cả đều làm thế. Khi ở trong một nhóm như vậy… em không từ chối được, phải không? Mà anh lại không học trường quý tộc như họ, nên ngay từ đầu anh đã là kẻ ngoài cuộc.”
Nhưng anh đã ba mươi tư tuổi , tôi muốn nói như thế với anh. Anh sẽ nói gì với Ben nếu bạn bè nó bảo nó làm một điều nó không muốn? Rồi tôi liền nghĩ đến tối qua, khi tôi uống cạn ly rượu trong lúc họ cổ vũ mình. Dù tôi không muốn và biết rằng thật ra mình không cần phải làm thế. “Vậy là anh ăn nấm thần?” Đây là chồng tôi, trưởng khoa ở trường, một người vô cùng nghiêm khắc trong các quy tắc về chất kích thích với học sinh. “Chúa ơi,” tôi nói, và bây giờ tôi bật cười—tôi không ngăn mình được. “Hội phụ huynh sẽ nói gì đây!”
Sau đó, Charlie kể tất cả cùng lên ca-nô và đến một hòn đảo khác. Họ nhảy xuống nước trong tình trạng trần như nhộng. Họ thách Charlie bơi ra hòn đảo nhỏ thứ ba—có rất nhiều trò thử thách như thế—và khi anh quay lại, tất cả bọn họ đều đã bỏ đi. Họ bỏ anh lại, không có ca-nô.
“Anh không có quần áo. Trời mùa xuân nhưng ở đó là vòng Bắc Cực, Han. Đêm lạnh cóng. Anh đã ở đó mấy tiếng liền trước khi họ cuối cùng cũng quay lại. Nấm thần dần hết tác dụng. Anh lạnh lắm. Anh nghĩ mình sẽ bị viêm phổi… Anh nghĩ mình sắp chết. Rồi khi họ tìm thấy anh, anh đang...”
“Sao chứ?”
“Anh đang khóc. Anh nằm trên mặt đất, khóc nức nở như một đứa trẻ.”
Bây giờ trông anh nhục nhã đến mức có thể khóc ngay lúc này và trái tim tôi thấy đau đớn cho anh. Tôi muốn ôm anh như tôi sẽ làm với Ben—nhưng tôi không chắc anh sẽ phản ứng thế nào. Tôi biết đàn ông hay làm những trò ngu ngốc trong tiệc độc thân, nhưng chuyện này nghe như họ nhắm đến Charlie, loại anh ra. Như thế không đúng, phải không?
“Thật… khủng khiếp,” tôi nói. “Đó là bắt nạt, Charlie. Bắt nạt.”
Nét mặt Charlie trở nên đờ đẫn, xa xôi. Tôi không hiểu được. Tôi luôn kiêu ngạo cho rằng mình hiểu chồng mình đến từng chân tơ kẽ tóc. Chúng tôi đã bên nhau nhiều năm. Nhưng chỉ cần chưa đến hai mươi bốn giờ ở nơi kỳ lạ này để tôi nhận ra mình đã ảo tưởng. Tôi đã cảm thấy thế từ lúc chúng tôi đến đây. Charlie càng lúc càng như một người xa lạ. Buổi tiệc độc thân càng khẳng định điều này: khám phá ra một trải nghiệm kinh hoàng mà anh đã giấu tôi, một trải nghiệm tôi nghĩ rằng có lẽ đã thay đổi anh theo một cách vô hình, phức tạp. Có một sự thật rằng tôi không nghĩ lúc này Charlie là chính mình: hay không phải con người mà tôi biết. Nơi này đã tác động lên anh—lên chúng tôi.
“Đó đều là ý tưởng của cậu ta,” Charlie nói. “Anh chắc chắn đấy.”
“Của ai? Duncan?”
“Không. Nó là một thằng ngu. Chỉ ăn theo thôi. Ý tưởng của Will, cậu ta là thủ lĩnh. Nhìn là biết. Johnno nữa. Những người khác đều hành động theo chỉ thị.”
Tôi không thể tưởng tượng được Will lại yêu cầu mọi người làm chuyện này. Dù sao đi nữa, thường thì bạn bè mới là người quyết định, không phải chú rể. Đúng, tôi có thể thấy Johnno là người đầu têu mọi chuyện, nhất là sau màn biểu diễn vừa nãy. Anh ta có thần thái hơi hoang dại. Không ác độc, nhưng có vẻ anh ta sẽ đẩy mọi chuyện đi quá xa dù không cố tình làm thế. Chắc chắn là Duncan. Nhưng không thể là Will được. Tôi nghĩ Charlie thích đổ tội cho Will đơn giản vì anh không ưa Will.
“Em không tin anh chứ gì?” Charlie nói, mặt anh tối lại. “Em không nghĩ là Will làm.”
“Chà,” tôi đáp. “Thật lòng mà nói thì không hẳn. Vì…”
“Vì em muốn ngủ với nó?” Anh gầm lên. “Đúng thế, em nghĩ anh không để ý hả? Anh thấy cách em nhìn nó tối qua, Hannah. Cả cách em gọi tên nó nữa.” Anh khe khẽ nhại giọng the thé đầy kinh khủng. “Ôi Will, kể tôi nghe lần anh bị hoại tử đi, ôi, anh thật đàn ông.”
Sự độc ác trong giọng điệu của anh làm tôi bất ngờ đến nỗi tôi lùi lại. Đã lâu lắm Charlie không say xỉn và tôi đã quên đi mức độ thay đổi này. Nhưng tôi cũng phản ứng với phần sự thật ít ỏi trong ấy. Một thoáng tội lỗi khi nhớ lại tôi nhận ra mình đã cư xử thế nào trước Will. Nhưng cảm xúc này nhanh chóng chuyển thành giận dữ.
“Charlie,” tôi rít lên, “sao… sao anh dám nói em như thế? Anh có nhận ra anh đang xúc phạm em thế nào không? Chỉ vì anh ấy cố gắng làm em thấy được đón chào—còn cố gắng hơn chính anh.”
Rồi tôi nhớ lại tối qua khi anh đùa cợt với Jules. Khi anh lẻn vào phòng ngủ của chúng tôi giữa khuya, trong khi anh chắc chắc không ngồi uống rượu cùng nhóm đàn ông.
“Thật ra,” tôi nói, cao giọng, “anh không có tư cách nói em. Cái trò giả vờ ngớ ngẩn giữa anh và Jules tối qua. Cô ta lúc nào cũng cư xử như cô ta nắm thóp được anh—còn anh thì hùa theo. Anh có biết như thế làm em cảm thấy thế nào không?” Giọng tôi khản lại. “Anh biết không?” Cơn giận và nước mắt nhấn chìm tôi, áp lực và cảm giác cô đơn trong hôm nay đã đuổi kịp tôi.
Charlie nhìn như vừa bị phạt. Anh mở miệng để nói nhưng tôi lắc đầu.
“Anh ngủ với cô ta rồi chứ gì?” Trước đây tôi chưa bao giờ muốn biết. Nhưng giờ đây tôi thấy mình đủ dũng cảm để thẳng thắn hỏi anh.
Một khoảng lặng kéo dài. Charlie ôm đầu. “Một lần,” anh nói, qua ngón tay, giọng anh nghèn nghẹt. “Nhưng… lâu lắm rồi, thật đấy…”
“Khi nào? Chuyện đó khi nào? Khi hai người còn trẻ?”
Anh ngẩng đầu lên. Mở miệng như thể để nói, rồi ngậm miệng lại. Biểu cảm của anh. Ôi Chúa ơi. Không phải khi họ còn trẻ. Nhưng tôi cần phải biết ngay bây giờ. “Sau này?” Tôi hỏi anh.
Anh thở dài rồi gật đầu.
Cổ họng tôi nghẹn lại đến nỗi tôi phải vật vã để nói từng lời. “Là… là khi anh đã quen em?”
Charlie co rúm lại, ôm đầu lần nữa. Anh để vuột ra một tiếng rên rỉ khe khẽ, kéo dài. “Han… Anh xin lỗi. Chuyện đó không có ý nghĩa gì cả, anh nói thật đấy. Một chuyện rất ngu ngốc. Lúc ấy, em… khi ấy chúng ta không quan hệ đã lâu rồi. Là khi…”
“Sau khi em sinh Ben.” Tôi thấy bao tử mình nôn nao. Đột nhiên tôi cảm thấy chắc chắn. Anh không nói gì nữa và đó chính là sự xác nhận mà tôi cần.
Cuối cùng, anh lên tiếng. “Em biết đấy… khi ấy chúng ta đang trải qua một giai đoạn căng thẳng. Em, chà… em luôn buồn bã, và anh không biết phải làm gì, phải giúp em thế nào…”
“Ý anh là khi em suýt bị trầm cảm sau sinh à? Khi em đang chờ những vết mổ lành lại? Chúa ơi, Charlie…”
“Anh xin lỗi.” Cơn thịnh nộ trong anh đã biến mất hoàn toàn. Tôi suýt nữa có thể tin anh đang tỉnh táo. “Anh xin lỗi, Han. Jules chia tay bạn trai—bọn anh đi uống rượu sau giờ làm… Anh uống quá chén. Sau đó cả hai đều đồng ý đó là một ý tưởng tệ hại, điều này không xảy ra thêm lần nào nữa. Han—nhìn anh đi.”
Tôi không thể nhìn anh. Tôi sẽ không làm thế.
Những gì anh kể kinh khủng đến nỗi tôi khó có thể bắt đầu suy nghĩ một cách rõ ràng. Tôi cảm giác mình như đang trong một cơn choáng váng, nỗi đau đớn chưa hoàn toàn xâm chiếm tôi. Nhưng tất cả những lần tán tỉnh, những sự gần gũi thể xác ấy, mọi thứ đều sáng rõ đến tồi tệ. Tôi nghĩ đến những lần tôi cảm thấy Jules cố tình loại tôi ra—giữ Charlie cho riêng mình.
Mụ đàn bà chết tiệt.
“Nên suốt chừng ấy thời gian,” tôi nói, “anh luôn nói với em rằng hai người chỉ là bạn, chút trêu ghẹo không có ý nghĩa gì, anh coi cô ta như một cô em gái… không hề đúng một tí nào đúng không? Em không hề biết tối qua hai người đã làm gì. Em không muốn biết. Nhưng sao anh dám?”
“Han…” Anh đưa tay ra, rón rén chạm vào cổ tay tôi.
“Không! Đừng động vào em.” Tôi giật tay lại, đứng phắt lên. “Và anh nhếch nhác lắm,” tôi nói. “Một nỗi xấu hổ. Bất kể họ đã làm gì anh trong tiệc độc thân đi nữa cũng không phải cái cớ cho cách cư xử của anh lúc này. Phải, có thể rất tệ, những gì họ đã làm. Nhưng không gây hại lâu dài gì cho anh, đúng không? Chúa ơi, anh là một người đàn ông trưởng thành—một người cha…” Tôi suýt nữa đã nói “một người chồng”, nhưng tôi không thể. “Anh có trách nhiệm,” tôi nói. “Mà anh biết không? Em phát mệt vì chăm sóc anh rồi. Em không quan tâm nữa. Anh tự đi mà giải quyết mớ bòng bong chết tiệt của anh.” Tôi quay lưng và đi thẳng.