Đầu tháng tư, Lý Sát dẫn đội ngũ rời khỏi Phong Châu tiến về Dự Châu, để lại Hứa Hữu Nho cai quản phủ trị Phong Châu. Về phần những chức quan còn khuyết ở Đăng Châu, Lý Sát sẽ sắp xếp sau khi tới Dự Châu.
Tào Liệp lại không vội vã rời đi, chuyện của hắn mới chỉ bắt đầu mà thôi.
Nếu Thiên Mệnh Vương Dương Huyền Cơ không từ bỏ ý định tiếp tục thổi lửa sau lưng Dự Châu, vậy thì hắn chắc chắn sẽ còn phái người đến hai nơi Đăng Châu và Phong Châu này.
Bởi vì nơi đây dù sao cũng đã có chút cơ sở, liên lạc cũng thuận tiện hơn.
Quan trọng nhất là, những kẻ hiện vẫn chưa bị đào ra kia cũng không còn đường nào khác để đi, chỉ có thể tiếp tục làm nội ứng cho Dương Huyền Cơ.
Bị người của Ninh Vương đào ra thì chắc chắn phải chết, nếu có thể nghênh đón Thiên Mệnh Vương Dương Huyền Cơ, bọn họ mới có thể trút được gánh nặng, thực sự giữ được cái mạng của mình.
Tào Liệp vừa đi vừa hỏi Đổng Đông Đông: "Danh sách này là do người của Đình Úy Quân các ngươi tra ra sao?"
Đổng Đông Đông lắc đầu: "Chắc không phải, là do đại thống lĩnh của Điệp Vệ Quân là Quy Nguyên Thuật, Quy đại nhân tra ra."
Tào Liệp gật đầu, ghi nhớ cái tên này trong lòng.
Quy Nguyên Thuật dẫn người mai phục trong thành Phong Châu nhiều ngày, không chỉ tra ra những kẻ có khả năng âm thầm cấu kết với Dương Huyền Cơ, mà vào ngày La Cảnh dẫn quân công thành, hắn còn kỳ tập cửa thành, nghênh đón La Cảnh vào thành.
Một người như vậy, nếu đặt trong câu chuyện của các tiên sinh kể chuyện ở trà lâu, hoàn toàn có thể trở thành một nhân vật chính khiến người ta phải vỗ án tán thưởng.
"Công tử, chúng ta đi đâu trước?" Tề Thương Kỳ hỏi.
Tào Liệp trước đó đã xem kỹ danh sách kia, đã chọn xong một mục tiêu.
Trong thành Phong Châu có một môn phái tên là Kỳ Thủ Kiếm Môn, đệ tử khoảng mấy trăm người. Lúc La Cảnh dẫn quân công thành, mấy trăm người này cũng nằm trong đội ngũ nghênh đón.
Thế nhưng, nghi ngờ rằng bọn họ căn bản không phải đi nghênh đón, mà là muốn giết Quy Nguyên Thuật đang kỳ tập cửa thành, chỉ là không ngờ Quy Nguyên Thuật chiếm cửa thành quá nhanh, cũng không ngờ La Cảnh vào thành nhanh đến thế.
Lai lịch của Kỳ Thủ Kiếm Môn này cũng khá thú vị, môn chủ của bọn họ không phải cao thủ giang hồ gì, mà là một thương nhân.
Thiên phú của người này không thể nói là bình thường, phải nói là tệ hại vô cùng.
Chẳng biết tại sao lại có chấp niệm trở thành cao thủ giang hồ, sau khi làm ăn phát tài, hắn bèn mời rất nhiều võ sư đến để sáng lập Kỳ Thủ Kiếm Môn.
Suốt ngày bắt những võ sư này dạy võ nghệ cho mình, sau đó còn phải biểu diễn trước công chúng, những võ sư có tiếng tăm kia chỉ cần hắn phẩy tay một cái là văng xa cả trượng.
Dựa vào mấy trò lừa bịp như vậy, thế mà lại có danh tiếng không nhỏ trong giới võ thuật Phong Châu.
Trong thành Phong Châu có người biết rõ gốc gác của hắn, nhưng sau khi danh tiếng vang xa, lại có rất nhiều người từ nơi khác tới xin bái sư.
Vị môn chủ này bèn bày ra dáng vẻ của bậc cao nhân thế ngoại, nói với họ: "Các ngươi không có tư cách làm đệ tử của ta, ta chỉ có thể để đệ tử của ta truyền thụ võ nghệ cho các ngươi."
Có người tất nhiên sẽ không phục, muốn khiêu chiến với hắn, hắn lại bình tĩnh ung dung, nói với kẻ khiêu chiến: "Nếu ngươi có thể đánh bại đệ tử của ta rồi hãy tới khiêu chiến ta, bằng không, ngươi có nói khéo đến đâu ta cũng không chấp nhận, vì ngay cả đệ tử của ta ngươi còn không đánh lại, thì lấy tư cách gì mà đấu với ta?"
Cứ như vậy, danh tiếng của tên này thế mà ngày càng lớn.
Tào Liệp dẫn theo Đổng Đông Đông và Tề Thương Kỳ tới trước cửa chính Kỳ Thủ Kiếm Môn, dù sao thì tông môn này nhìn qua cũng khá khí thế.
Đổng Đông Đông hạ thấp giọng hỏi Tào Liệp: "Đánh thẳng vào sao?"
Tào Liệp liếc nhìn Đổng Đông Đông, cười nói: "Đánh? Thế thì chán lắm, hơn nữa ta lười."
Hai khắc sau, trong phòng khách của môn chủ Kỳ Thủ Kiếm Môn Cao Tĩnh Sinh, vị thương nhân đang cố tỏ ra khí thế này liếc nhìn Tào Liệp: "Là ngươi muốn tới bàn chuyện làm ăn?"
Tào Liệp gật đầu: "Là ta."
Cao Tĩnh Sinh hỏi: "Ngươi muốn bàn chuyện làm ăn gì?"
Tào Liệp lấy từ trong ngực ra một xấp ngân phiếu đặt lên bàn, đẩy về phía trước: "Mua lại toàn bộ Kỳ Thủ Kiếm Môn của ngươi."
Cao Tĩnh Sinh cười ha ha nói: "Ngươi không phải đang đùa đấy chứ? Kỳ Thủ Kiếm Môn của ta là danh môn chính phái ở Dự Châu, trong võ lâm Dự Châu cũng có chút tiếng tăm, ngươi muốn mua là..."
Lời hắn chưa nói hết, Tào Liệp chỉ vào xấp ngân phiếu kia: "Một vạn lượng một tờ, ở đây là ba mươi tờ."
Cao Tĩnh Sinh: "...có thể bàn bạc ngay bây giờ."
Đổng Đông Đông nhìn sang Tề Thương Kỳ, phát hiện Tề Thương Kỳ cũng có vẻ mặt kinh ngạc... Vị Tào công tử này ra ngoài, tùy tiện đã mang theo ba mươi vạn lượng bạc?
Chẳng phải hắn nói với Ninh Vương là mình đang sa sút sao?
Mẹ kiếp, sự sa sút của người giàu là như thế này sao?
Ba mươi vạn lượng bạc đủ khiến Cao Tĩnh Sinh động tâm, tình hình Phong Châu thế này, còn trông mong gì vào chuyện làm ăn tốt được nữa?
Cao Tĩnh Sinh bao năm qua luôn giả thần giả quỷ, thu nhận đệ tử tuy cũng lấy tiền, nhưng so với chi phí thì vẫn là thu không đủ chi, dù sao mời nhiều cao thủ diễn kịch cùng hắn, phí tổn cũng không hề thấp.
Tào Liệp nói: "Ta chỉ là một kẻ làm ăn, nhưng từ nhỏ đã có giấc mộng giang hồ, ta muốn làm cao thủ giang hồ, muốn mở tông lập phái làm môn chủ."
Cao Tĩnh Sinh gật đầu nói: "Phải phải, cái này ta hiểu, ta rành lắm."
Tào Liệp nói tiếp: "Nhưng ta lại lười, bắt ta tự tay gây dựng một môn phái từ đầu thì ta không có kiên nhẫn đó, nên muốn mượn Kỳ Thủ Kiếm Môn của ngươi dùng một chút."
Cao Tĩnh Sinh nhìn xấp ngân phiếu kia, thầm nghĩ cầm số bạc này, bản thân xoay người tìm một nơi an ổn tiếp tục chơi bời cũng tốt, Phong Châu bất ổn quá.
Hắn nhìn Tào Liệp cười nói: "Có thể là có thể, nhưng cái giá này..."
Tào Liệp thản nhiên nói: "Ta biết ngươi chơi kiểu gì, thuộc hạ của ngươi đều là cao thủ, nhưng ngươi thực chất chẳng ra sao, ngươi bắt thuộc hạ diễn kịch giúp ngươi, để người khác tưởng ngươi là cao thủ, đúng không?"
Cao Tĩnh Sinh cười gượng, không tiện đáp lời.
Tào Liệp nói: "Kế hoạch của ta rất đơn giản, ngươi đã là người có danh tiếng cao thủ rồi, đợi tương lai tìm cơ hội, ta khiêu chiến ngươi trước mặt mọi người, dễ dàng đánh bại ngươi, như vậy danh tiếng của ta cũng có rồi."
Sắc mặt Cao Tĩnh Sinh thay đổi, có chút không vui nói: "Thế sao được..."
Tào Liệp nói: "Diễn với ta một trận, ta cho ngươi một vạn lượng, ngươi diễn được bao nhiêu trận?"
Cao Tĩnh Sinh ngẩn ra, thầm nghĩ ta có thể diễn tới lúc ngươi chết.
Hắn vội vàng cười làm lành: "Cái này ta rành, ta rành lắm."
Thế là chuyện làm ăn nhanh chóng thỏa thuận xong, Tào Liệp hỏi Cao Tĩnh Sinh: "Ta có thể xem thử ngày thường ngươi lừa người như thế nào không?"
Cao Tĩnh Sinh tâm trạng tốt, bèn gọi hơn mười môn nhân đệ tử tới, bắt họ đứng thành một hàng, hắn nhẹ nhàng ấn vào người thứ nhất, kết quả người cuối cùng văng xa hơn một trượng.
Hắn cười nói với Tào Liệp: "Đây chính là tuyệt kỹ thất truyền đã lâu cách sơn đả ngưu."
Tào Liệp nói: "Lời thoại không cần nói, ngươi diễn là được."
Cao Tĩnh Sinh cười trừ, sau đó gọi một đệ tử tới, để đệ tử đó đặt tay lên vai mình, vừa tiếp xúc, đệ tử kia đã đau đớn nhảy dựng lên, nhưng tay dường như dính chặt trên vai Cao Tĩnh Sinh, nhảy nhót mãi mà không gỡ ra được.
Cao Tĩnh Sinh nói: "Đây chính là một tuyệt kỹ thất truyền khác của giang hồ, gọi là Trạm Y Thập Bát Điệt..."
Tào Liệp chỉ vào tên đệ tử đó: "Hắn diễn tốt thật, người này ta phải giữ lại... không, tất cả giữ lại hết, tiền công cao gấp ba lần trước kia."
Đám đệ tử lập tức reo hò.
Đêm đó, Tào Liệp dẫn đám môn nhân đệ tử đi tiêu khiển, trước tới tửu lầu sau tới thanh lâu, mọi chi phí đều do Tào công tử bao tất.
Liên tục ba ngày đều như vậy, thế này thì người của Kỳ Thủ Kiếm Môn ai mà không thích vị chủ mới này.
Ba ngày sau, Tào Liệp đã nghe ngóng được từ miệng đám người này, bọn họ quả thực đã bị người nhà họ Tạ mua chuộc, cũng có liên lạc với người của Dương Huyền Cơ.
Tối ngày thứ tư, Tào Liệp lại dẫn tất cả bọn họ đi uống tới say mèm, sau đó hai trăm người của Đình Úy Quân ập vào bắt người, đám cao thủ giang hồ kia ngay cả cơ hội đánh một trận cũng không có.
Trong Kỳ Thủ Kiếm Môn thu được những bức thư qua lại với Tạ Tỉnh Nhiên, và cả những bức thư qua lại với thuộc hạ của Dương Huyền Cơ.
Đổng Đông Đông và Tề Thương Kỳ đều bị màn thao tác này của Tào Liệp làm cho kinh ngạc.
Số ngân phiếu Tào Liệp đưa cho Cao Tĩnh Sinh đều được thu hồi lại đủ, còn niêm phong cả tài sản của Kỳ Thủ Kiếm Môn.
Giờ phút này, Tào Liệp đang kiểm kê số bạc của Kỳ Thủ Kiếm Môn.
Hắn đếm rất tỉ mỉ, khiến Đổng Đông Đông và Tề Thương Kỳ đều cảm thấy hổ thẹn, thầm nghĩ Tào công tử đường đường là người như vậy mà còn nghiêm túc thế này, hai người chúng ta lại chỉ đứng xem, không tốt, quá không tốt.
Hai người định lên giúp đếm, Tào Liệp lại xua tay: "Không cần đếm nữa, đủ rồi."
Hắn chỉ vào số bạc mình đếm ra: "Số này ta giữ lại, còn lại không cần đếm, trực tiếp đưa đến nha môn sung công là được."
Đổng Đông Đông hỏi: "Số bạc công tử đếm ra này, dùng vào việc gì?"
Tào Liệp nghiêm túc nói: "Số ta đếm ra này là số ta đã tiêu trong bốn ngày qua, tiêu bao nhiêu giữ lại bấy nhiêu."
Tề Thương Kỳ nhìn Đổng Đông Đông, ánh mắt hai người đều mang cùng một ý nghĩa... đây mới là cao thủ.
Hai người ra lệnh cho thuộc hạ đóng số bạc còn lại vào rương, sau đó đưa đến phủ nha giao cho Hứa Hữu Nho.
Tào Liệp bỗng giơ tay: "Đợi đã."
Hắn lại đếm thêm một ít: "Đây là tiền lãi."
Hai người kia lại nhìn nhau, bỗng chốc hiểu rõ khoảng cách giữa mình và Tào Liệp.
Cùng lúc đó, chiến trường phía Nam Dự Châu.
Hàng chục vạn đại quân Thiên Mệnh Quân bắt đầu ép tới, dường như muốn quyết chiến với Đường Thất Địch, các lộ nhân mã tiến quân đồng loạt, thanh thế vô cùng to lớn.
Đại doanh Ninh Quân, trung quân đại trướng.
Đường Thất Địch đứng trước bản đồ nhìn, sắc mặt hơi ngưng trọng.
Trong đại trướng, các tướng lĩnh Ninh Quân đều đứng thẳng tắp chờ đợi, trong trướng yên tĩnh tới mức có thể nghe thấy cả tiếng thở.
Không lâu sau, Đường Thất Địch xoay người, tầm mắt rời khỏi bản đồ, hắn vứt cây bút than trong tay sang một bên: "Giả."
Hắn nhìn đám tướng lĩnh dưới trướng: "Cao Chân, Trình Vô Tiết."
Hai vị tướng quân bước ra ôm quyền: "Thuộc hạ có mặt."
Đường Thất Địch nói: "Hai người các ngươi, mỗi người dẫn binh mã bản doanh, chỉ cần giám sát chặt chẽ động tĩnh của Thiên Mệnh Quân là được, bọn chúng không đánh thì các ngươi không đánh... nếu bọn chúng thực sự tới đánh, các ngươi cũng thực sự đánh, nhưng nếu ta đoán không sai, nếu hai người các ngươi đánh thật, thì bọn chúng sẽ không đánh thật nữa đâu."
Cao Chân và Trình Vô Tiết đều cười rộ lên, Trình Vô Tiết nói: "Ta lại đang mong Thiên Mệnh Quân thực sự tới quyết chiến đây."
Đường Thất Địch cười cười: "Vậy e là ngươi phải thất vọng rồi."
Hắn nhìn thân binh dưới trướng: "Phái người chia làm mười đội, mỗi đội mười người, từ đây đi về phía Bắc đưa thư, đi các lộ trình khác nhau, dọc đường qua các châu huyện đều phải ghé lại, nhắc nhở nha môn quan phủ các nơi, kiểm tra nghiêm ngặt người lạ, đặc biệt là những kẻ mang danh nghĩa thương đội, tiêu cục."
"Sau khi tới Dự Châu, thông báo chi tiết, bảo phía Dự Châu chuẩn bị sẵn sàng, Dương Huyền Cơ hẳn sẽ phái một lượng lớn nhân thủ, cải trang giả dạng vượt qua phòng tuyến đại quân ta, thâm nhập Dự Châu hòng phá hoại việc thu hoạch lương thực mùa hạ."
Hắn vừa dặn dò xong, bên ngoài có thân binh nhanh chóng bước vào: "Báo, đại tướng quân, có thư khẩn từ Dự Châu."
Đường Thất Địch nhận lấy bức thư mở ra, rồi cười rộ lên.
"Ninh Vương tới Dự Châu rồi."
Sáu chữ này vừa thốt ra, các tướng lĩnh trong đại trướng đều reo hò.
Đường Thất Địch chậm rãi thở ra một hơi: "Dương Huyền Cơ chẳng phải muốn hư trương thanh thế sao? Ta sẽ đánh với hắn một trận thật sự, chư vị cùng ta gắng sức, đợi tới ngày Ninh Vương tới thành Dự Châu, chúng ta sẽ dâng lên một phần tiệp báo!"
"Rõ!"
Đường Thất Địch quay đầu nhìn lại bản đồ, những nơi cần đánh, vừa rồi đã dùng bút than đánh dấu xong cả rồi.
"Ta hy vọng sau khi Ninh Vương tới thành Dự Châu, sẽ phải phiền lòng một chút, phiền lòng thật nhiều."
Đường Thất Địch cười nói: "Phiền lòng xem phải thưởng cho chúng ta thế nào, mỗi ngày nhìn thấy đều là... thắng rồi, thắng rồi, lại mẹ nó thắng rồi."