Thành Liêu Dương.
Tào Liệp ngồi trong một trà lâu, nhắm mắt dưỡng thần. Trên đài, một cô nương nhỏ đang gảy đàn tỳ bà, tiếng đàn trong trẻo êm tai, khúc nhạc hay mà giọng hát cũng hay, thế nhưng Tào Liệp lại hoàn toàn không có chút phản ứng nào. Hắn ngồi đây là để chờ người, chứ không phải để tiêu khiển.
Thành Liêu Dương có một ám đạo tiền trang của Sơn Hà Ấn, chỉ cần nơi nào có tiền trang, thì đủ để chứng minh việc làm ăn của Sơn Hà Ấn ở địa phương đó vô cùng lớn và phức tạp. Thành Liêu Dương là một nơi khá đặc thù, sự đặc thù của một số nơi có thể trong mắt người ngoài là chẳng có lý do gì, vô duyên vô cớ mà đột nhiên trở nên đặc thù. Đó là bởi vì bách tính bình thường căn bản không thể chạm tới những tầng lớp cao, cũng không thể chạm tới những nơi sâu xa.
Thành Liêu Dương, trong mắt những kẻ có tầng lớp ở Dự Châu, những kẻ có tiền có thế, được gọi là chốn tiêu dao của Dự Châu. Chẳng thể tra cứu được từ khi nào, nơi này đã biến thành thiên đường của thế lực ám đạo, cũng là thiên đường của những kẻ lắm tiền nhiều của. Ở đây, chỉ cần thứ ngươi muốn chơi, thì nhất định sẽ chơi được.
Trên bề mặt mà nói, nét đặc sắc lớn nhất của thành Liêu Dương chính là cờ bạc, ở đây, chỉ cần ngươi nghĩ ra được trò gì, thì không lo không có người chơi cùng ngươi. Đấu gà, đấu chó, đấu bò, thậm chí là đấu lợn, tất nhiên bao gồm cả đấu người, những thứ trông có vẻ kỳ lạ này, ở thành Liêu Dương căn bản chẳng tính là gì.
Đây cũng là thánh địa trong lòng các công tử nhà quyền quý ở Dự Châu, cũng như con cháu của những đại thương gia. Ở đây, chỉ cần ngươi trả nổi giá, ngươi có thể mua được cả giống ngựa hãn huyết bảo mã thuần chủng mà ngay cả vương tộc Tây Vực chưa chắc đã sở hữu. Ở đây, chỉ cần trò chơi ngươi nghĩ ra đủ mới lạ, rất nhanh sẽ có một đám người ủng hộ, họ sẽ vung tiền như rác vào những trò chơi đó.
Ở đây, sòng bạc và thanh lâu được xem là những ngành nghề "sạch" nhất, có người nói, dưới mỗi tấc đất của thành Liêu Dương đều chảy máu. Trưởng bối của vô số đại gia tộc nghiêm lệnh cấm con cháu trong nhà đến thành Liêu Dương, tốc độ sa đọa của một người ở nơi này, tốc độ hủy diệt của một gia tộc ở nơi này, bách tính bình thường nghe thấy có khi cũng chẳng tin.
Ngành nghề đen tối của ám đạo điên cuồng như vậy, thế nhưng ở thành Liêu Dương chỉ có duy nhất một ám đạo tiền trang, điều này đủ để nói lên địa vị của nhà họ Tào ở Dự Châu. Và tất cả những ai muốn chơi ở thành Liêu Dương, số bạc cần dùng đến đều sẽ qua tay tiền trang này. Nếu ngươi thắng, cần mang theo lượng lớn vàng bạc rời đi, đem tiền gửi vào tiền trang nhà họ Tào, ngươi có thể ung dung rời khỏi, đợi đến bất cứ nơi nào có tiền trang nhà họ Tào, dù là ngoài sáng hay trong tối, chỉ cần ngươi có biên lai là có thể rút bạc ra. Nếu ngươi thua, có thể dùng sự thẩm định của tiền trang để vay tiền, thậm chí không cần bất cứ vật thế chấp nào, tiền của nhà họ Tào chảy ra như nước lũ, nhưng nếu ngươi không trả nổi, thì người xui xẻo không chỉ là một mình kẻ vay tiền đó.
Tạ Tỉnh Nhiên trong nhà họ Tạ không tính là gì, chỉ có thể nói địa vị của hắn ở Tạ gia Phong Châu không thấp. Tạ gia là một đại gia tộc kéo dài hàng ngàn năm, ở mỗi thành mỗi nơi có thể đều có chi nhánh. Gốc rễ thực sự của Tạ gia không ở Phong Châu, mà ở Tô Châu. Thế nhưng Tạ Tỉnh Nhiên trong Sơn Hà Ấn cũng có địa vị nhất định, không tính là cao, nhưng cũng đủ để người của ám đạo tiền trang đối đãi lễ độ. Vì vậy Tào Liệp suy đoán, Tạ Tỉnh Nhiên nhất định sẽ trốn đến thành Liêu Dương, ở đây chỉ cần ngươi chịu chi tiền, thì thứ gì cũng mua được, bao gồm cả người đàn bà đẹp nhất và sát thủ lợi hại nhất.
Nhưng Tào Liệp cũng nghĩ tới, Tạ Tỉnh Nhiên không dám mạo muội đến ám đạo tiền trang, hắn phải tìm những kẻ có thế lực khác ở thành Liêu Dương để cầu che chở, hoặc là đến mua người bảo vệ mình. Có vô số kẻ lăn lộn trong ám đạo, quanh năm suốt tháng lưu lại thành Liêu Dương, họ chờ đợi những kẻ hào phóng rải cho họ vô số vàng bạc châu báu, rồi lấy mạng ra để liều.
Việc kinh doanh của trà lâu rất tốt, bất kể là ai sau khi điên cuồng, luôn muốn tìm một nơi hơi yên tĩnh một chút để nghỉ ngơi. Trà lâu này quy mô cực lớn, nếu ngươi không muốn tốn nhiều tiền, có thể ngồi ở đại sảnh phía trước nghe khúc, nghe sách, nếu ngươi chịu chi đậm, ở phía sau có từng tòa tiểu viện riêng biệt, chỉ cần ngươi nghĩ ra được cách hưởng thụ, giá cả đưa ra đủ cao, chủ trà lâu sẽ cố gắng hết sức thỏa mãn ngươi. Đừng tưởng ở một nơi như thế này trà lâu là ngành kinh doanh sạch nhất, vừa nãy đã nhắc tới rồi, tương đối mà nói thì sòng bạc và thanh lâu mới là.
Tiểu nhị đã nhìn chằm chằm Tào Liệp một hồi lâu, hắn cảm thấy người thanh niên này có vấn đề. Khách đến trà lâu Cảnh Thái ở thành Liêu Dương, chẳng có mấy ai là thực sự đến đây để nghe khúc nghe sách. Ngay cả những người ở đại sảnh này, đều mang những mục đích không bình thường mà đến. Ngươi có thể thuê được vệ sĩ lợi hại nhất ở đây, cũng có thể tìm được sát thủ lợi hại nhất, nếu ngươi đưa ra giá trên trời, còn có thể khiến vệ sĩ lợi hại nhất và sát thủ lợi hại nhất đấu sống chết trước mặt ngươi, xem thử rốt cuộc ai lợi hại hơn. Nhưng nếu ngươi thực sự làm như vậy, vừa bước ra khỏi cửa Cảnh Thái, có khi cũng sẽ bị xử lý ngay lập tức. Trong trà lâu Cảnh Thái không được phép thấy máu, không được phép có người chết, đây cũng là quy tắc.
Chưởng quỹ trông là một người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi tuổi, hắn tên là Lý Xuân Phong, "Xuân phong thập lý bất như nhĩ" (Gió xuân mười dặm không bằng người). Hắn trông khí chất nho nhã, dù không nghe hắn nói chuyện, cũng sẽ phán đoán hắn là một người có học thức giàu thi thư. Tiểu nhị đi tới bên cạnh Lý Xuân Phong, hạ thấp giọng nói: "Chưởng quỹ, vị khách kia không bình thường."
Lý Xuân Phong cũng đã chú ý tới Tào Liệp, người thanh niên này từ lúc vào đây không có bất kỳ giao tiếp nào, chỉ một mình ngồi đó nhắm mắt dưỡng thần, đến nay đã hơn nửa canh giờ. "Mang một phần Tứ can tứ tiên lên, cứ nói là ta tặng." Lý Xuân Phong cảm thấy thiếu niên kia không tầm thường, nên muốn thăm dò một chút. Sau khi phân phó xong, tiểu nhị lập tức chuẩn bị đồ đạc, bưng khay đi tới bên cạnh Tào Liệp. "Công tử là khách mới phải không, trông lạ mặt quá." Tiểu nhị cẩn thận hỏi một câu.
Tào Liệp không mở mắt, chỉ khẽ gật đầu. Tiểu nhị đặt tám đĩa Tứ can tứ tiên từng đĩa một lên bàn: "Đây là chưởng quỹ chúng tôi tặng công tử, hy vọng công tử sau này còn thường xuyên ghé thăm." Tào Liệp vẫn không mở mắt, thậm chí ngay cả cái đầu cũng không gật thêm một lần nào. Tiểu nhị quay đầu nhìn chưởng quỹ, chưởng quỹ khẽ lắc đầu với hắn, ra hiệu cho hắn quay lại.
Trở lại quầy, tiểu nhị có chút khó hiểu nói: "Người đến Cảnh Thái chúng ta, đều mang theo mục đích, chưởng quỹ bảo tôi mang Tứ can tứ tiên lên, chuyện người sống hay chuyện người chết, đều nằm trong bốn món khô bốn món tươi này cả. Nếu hắn không đụng vào món nào, thì rắc rối rồi."
Theo quy tắc bất thành văn ở thành Liêu Dương, khách vào trà lâu Cảnh Thái, chỉ cần ngươi gọi Tứ can tứ tiên, nghĩa là ngươi muốn nhờ Cảnh Thái làm việc. Tám đĩa đặt trên bàn, người chỉ ăn Tứ tiên không đụng Tứ can, là muốn làm việc của người sống, ngược lại, là làm việc của người chết. Nếu Tứ can tứ tiên đều đụng tới, nghĩa là việc cần làm rất lớn và rất khó. Nhưng Tào Liệp ngồi đó, không đụng vào món nào cả.
Sau một hồi lâu, tiểu nhị thở dài nói: "Tám phần là người của quan phủ rồi, hoàn toàn không hiểu quy tắc ở thành Liêu Dương, bảy tám phần là thám tử." Chưởng quỹ vô thức gật đầu, nhưng không đưa ra kết luận ngay. Những ngày này cũng không còn dễ sống như trước, thành Liêu Dương trong quá khứ là nơi Dự Châu không ai quản, quan phủ không quản, ám đạo cũng không quản, nơi này chính là chốn tiêu dao thực sự. Thế nhưng bây giờ không giống vậy, bây giờ Dự Châu là của Ninh Vương, rất nhiều người đang truyền tai nhau, một khi Ninh Vương từ Ký Châu đến Dự Châu, những nơi như thành Liêu Dương nhất định sẽ bị hủy diệt.
"Đúng là có tin tức, nói Ninh Vương có thể sắp tới Dự Châu rồi, không chừng là người của Ninh Vương, đến thành Liêu Dương thăm dò trước." Chưởng quỹ có chút khó xử. Lý Xuân Phong chỉ là chưởng quỹ, không phải chủ nhân của trà lâu Cảnh Thái, thậm chí vị chủ nhân mà hắn phải báo cáo cũng chưa chắc đã là chủ nhân thực sự. Tiểu nhị có chút lo lắng nói: "Tôi nghe nói, dưới trướng Ninh Vương có một đội Đình Úy Quân, cực kỳ lợi hại, lại âm u đáng sợ, trước đây việc làm ăn ám đạo ở Ký Châu cũng phồn hoa như vậy, thế nhưng mười phần thì bảy tám phần đã bị Đình Úy Quân hủy diệt."
Đúng lúc này, sắc mặt chưởng quỹ bỗng nhiên thay đổi. Bởi vì hắn nhìn thấy người thanh niên kia, đổ tất cả đồ trong tám đĩa Tứ can tứ tiên vào thùng rác bên cạnh. Hành động này không chỉ khiến sắc mặt Lý Xuân Phong thay đổi, những vị khách nhìn thấy cảnh này cũng đều biến sắc. Hành động này có nghĩa là, người thanh niên này muốn gặp chủ nhân của Cảnh Thái, có chuyện vô cùng trọng đại muốn bàn với Cảnh Thái. Đổ Tứ can tứ tiên đi, có nghĩa là, tiểu nhị hay chưởng quỹ của trà lâu này, thân phận các ngươi không đủ, không tiếp nổi việc làm ăn của ta.
Rất nhanh, tất cả mọi người trong đại sảnh trà lâu đều nhìn về phía Tào Liệp, rất nhiều người đã bắt đầu xì xào bàn tán. Có người hạ thấp giọng hỏi: "Bao nhiêu năm rồi, chưa có ai làm như vậy." Người khác nói: "Ít nhất ba mươi năm trở lên chưa có ai lật tám đĩa." Người bên cạnh hắn nói với giọng còn nhỏ hơn: "Lần trước có người lật tám đĩa, tôi còn chưa ra đời, năm nay tôi đã ba mươi tư rồi... Nghe cha tôi kể, người lật tám đĩa lần trước, được chủ nhân Cảnh Thái cung kính mời vào hậu viện, đến nay cũng không ai biết thân phận của người đó, nhưng một tháng sau, người của Cảnh Thái đều đổi hết, từ chủ nhân đến chưởng quỹ rồi tiểu nhị, đều thay người mới."
Các vị khách đều trở nên căng thẳng, huống chi là chưởng quỹ Lý Xuân Phong. Hắn chỉnh lại y phục của mình, hít sâu một hơi, bước nhanh đến bên cạnh Tào Liệp, cúi người nói: "Vị công tử này, xin hỏi có thể vào hậu viện nói chuyện một chút được không?" Tào Liệp khẽ gật đầu, dường như vì chờ người chờ đến mất kiên nhẫn, nên đứng dậy, dưới sự dẫn dắt của Lý Xuân Phong, hướng về phía hậu viện đi tới.
Các vị khách trong đại sảnh lần lượt đứng dậy, nhưng lại bị tiểu nhị của Cảnh Thái ngăn lại một cách lịch sự nhưng vô cùng kiên quyết, không cho phép đến gần.
Hậu viện Cảnh Thái có tổng cộng mười chín tòa tiểu viện, trong đó mười tám tòa dùng để tiếp đãi khách quý, tòa lớn nhất là nơi ở của chủ nhân Cảnh Thái. Hiện nay chủ nhân của Cảnh Thái tên là Lê Tam Châu, đã hơn năm mươi tuổi, ở thành Liêu Dương này, chưa có ai là người ông ta nhất định phải gặp, người ông ta không muốn gặp, có quỳ bên ngoài cầu xin ông ta cũng không để ý.
Thế lực ám đạo ở thành Liêu Dương phát triển điên cuồng như vậy, có địa vị của ba người trong mười năm trở lại đây là không thể lay chuyển.
Khoái đao loạn ma Lê Tam Châu.
Khoái đao là chủ nhân của tất cả các sòng bạc ở thành Liêu Dương, tương truyền những năm đầu, một mình ông ta cầm đao giết từ cửa Tây thành Liêu Dương đến cửa Đông, không ai cản nổi, cho đến tận ngày nay, tên của ông ta cũng không ai dám tùy tiện nhắc tới, ông ta tên là Đao Sai.
Loạn Ma, tuổi tác lớn hơn, nghe nói đã tám mươi tuổi, năm năm gần đây không xuất hiện công khai ở bất kỳ dịp nào, nhưng những người có vai vế trong thành, một nửa là đệ tử của ông ta, nửa còn lại gặp ông ta cũng phải gọi một tiếng tiền bối. Người này tướng mạo hung dữ, khuôn mặt xấu xí, đầy mặt rỗ, có người nói ông ta cũng họ Ma, tên là Ma Tử Ngọ.
Lê Tam Châu chính là chủ nhân của sòng bạc Cảnh Thái, ở thành Liêu Dương còn có một câu nói... Khoái đao Loạn Ma, không qua nổi Tam Châu. Bất kể là kẻ đao khách một đao giết xuyên thành Liêu Dương kia, hay là lão Ma có vai vế cực cao kia, đều không dám đắc tội Lê Tam Châu, mặc dù theo thời gian đến thành Liêu Dương mà nói, Lê Tam Châu là người đến sau cùng.
Mười năm trước, chủ nhân trà lâu Cảnh Thái đổi người lần nữa, nói là chủ nhân, thực ra chính là đại chưởng quỹ trên chưởng quỹ, bởi vì không ai biết chủ nhân thực sự của Cảnh Thái rốt cuộc là ai. Sau khi Lê Tam Châu đến thành Liêu Dương, tương truyền có người muốn lập uy dọa dẫm ông ta, ngày hôm sau, dân số thành Liêu Dương giảm mất một phần trăm. Một phần trăm có nhiều không? Lúc đó dân số thường trú ở thành Liêu Dương có hơn chín vạn người.
Nếu không phải vì người đông thế mạnh, tại sao trong loạn thế, đại tặc hoành hành, quân phản loạn khắp nơi, không ai dám dễ dàng đắc tội thành Liêu Dương?
Tào Liệp được dẫn đến hậu viện, Lý Xuân Phong khách khí bảo hắn chờ một lát ngoài cửa, thế nhưng Tào Liệp căn bản không để ý, bước chân vào cổng tòa tiểu viện của Lê Tam Châu. Người Tào Liệp chờ không tới, nên hắn muốn gây chuyện một chút. Không ai dám đắc tội Lê Tam Châu, vậy thì bắt đầu từ Lê Tam Châu đi.
Lê Tam Châu đang ở trong viện, ngồi trên ghế mây, dùng con dao nhỏ gọt một thanh kiếm gỗ, trông như chỉ là để giết thời gian. "Ừm?" Thấy có người lạ đi vào, sắc mặt Lê Tam Châu hơi lạnh đi. Ông ta nhìn Lý Xuân Phong: "Bất kể là ai, không có sự cho phép của ta mà vào cửa, có thể giết." Lý Xuân Phong cúi người: "Vâng."
Hắn nhìn Tào Liệp, lại thấy Tào Liệp tự mình đi tới trước mặt Lê Tam Châu, từ trong ngực lấy ra một tấm lệnh bài ném xuống trước mặt Lê Tam Châu. Tào Liệp muốn xem mối quan hệ giữa Cảnh Thái và Sơn Hà Ấn này, theo lý mà nói, nên có quan hệ mới đúng. Hắn không thích nơi như thế này, chưa từng đến bao giờ, nên hắn cũng không rõ thế lực ám đạo ở thành Liêu Dương có bao nhiêu liên quan đến Sơn Hà Ấn.
Lê Tam Châu khinh miệt liếc nhìn tấm lệnh bài kia, bao nhiêu năm nay, ông ta thấy quá nhiều kẻ trẻ tuổi tự cho mình là đúng, tùy tiện là một công tử bột của gia tộc nào đó, liền cảm thấy mình có thể hoành hành ngang ngược ở Dự Châu. Những năm qua, thi thể những kẻ trẻ tuổi như vậy mà ông ta xử lý, chất đống lại có thể lấp đầy hào nước ngoài thành Liêu Dương. Cho nên ông ta chỉ liếc nhìn một cái. Rồi đột nhiên đứng bật dậy, cúi người bái lạy: "Là thiếu chủ sao?"
Tào Liệp thở dài trong lòng, thầm nghĩ quả nhiên là vậy. Hắn nhìn Lê Tam Châu một cái: "Chủ nhân thực sự của Cảnh Thái, rốt cuộc là ai? Có phải là một trong bốn người không?" Lê Tam Châu ngẩng đầu nhìn Tào Liệp một cái, rồi lại cúi người: "Bẩm thiếu chủ... chính là người."