Tống Ngọc Kiều trực tiếp bế Ngọc Anh lên, dẫn đầu đi về phía căn nhà.
Nghiêm Vĩ Quang căn bản không để tâm đến những âm thanh phát ra từ nhà bên cạnh, cứ như thể đó là chuyện nhà người khác, chẳng liên quan gì đến cậu ta.
"Tôi sắp đi ở nội trú rồi." Nghiêm Vĩ Quang nói với Tống Ngọc Kiều.
"Cũng tốt, cái nhà kia của cậu có về hay không cũng chẳng có ý nghĩa gì." Tống Ngọc Kiều chơi với Nghiêm Vĩ Quang từ nhỏ đến lớn, là bạn nối khố, vẫn xem cậu ta là bạn.
"Tối nay lão Thất và mấy người bọn họ định tụ tập, bảo là đi hát, cậu có đi không?" Nghiêm Vĩ Quang hỏi.
Ngọc Anh loáng thoáng nghe các anh nhắc tới, bảo là trong thành phố cũng có phòng luyện hát rồi, chỉ là rất ít, chi phí đắt đỏ, hơn nữa không phải người bình thường nào cũng vào nổi.
Cô biết Tống Ngọc Kiều chắc chắn tiếc tiền, quả nhiên anh lắc đầu.
"Vậy tôi đi đây, hình như Tú Tú bọn họ cũng đi." Nghiêm Vĩ Quang nhắc đến Nghiêm Tú Tú, Tống Ngọc Kiều không để ý, nhưng Ngọc Anh lại để tâm.
Tú Tú bọn họ ư? Chẳng lẽ còn có Nguyệt Dung và Kế Thu Nguyệt?
Ngọc Anh đột nhiên cảm thấy sự việc có chút không ổn.
Lão Thất này là bạn học của anh hai và Nghiêm Vĩ Quang, cha mẹ là cán bộ lãnh đạo, bình thường hay cậy thế quyền quý, nghênh ngang trong lớp.
Sau khi bị anh hai và anh ba liên thủ dạy dỗ một trận, hắn không dám đắc tội anh em nhà họ Tống nữa. Thế nhưng đối với người khác thì hắn chưa bao giờ khách sáo.
Việc hắn ra vào những nơi như vậy thì không có gì lạ, hắn có tiền.
Nhưng nếu kéo cả Nguyệt Dung và Kế Thu Nguyệt đi theo thì không ổn chút nào.
Ngọc Anh càng nghĩ càng sợ, cô lại không chắc chắn, nếu trực tiếp nói với Tống Ngọc Kiều, anh tìm tới nơi, kết quả Thu Nguyệt và Nguyệt Dung không đi, chẳng phải là tự tìm rắc rối sao?
Cô thầm cầu nguyện trong lòng, hai chị này đừng có mắc mưu Nghiêm Tú Tú, đi dạo phố xong thì mau chóng về nhà đi.
Làm xong bữa trưa, Tiểu Tứ được giải phóng, nó và Tiểu Ngũ đưa Ngọc Anh ra khỏi nhà.
Mẹ đã dặn, em gái phải phơi nắng mới bổ sung được canxi.
Đã bảo là chỉ chơi trong ký túc xá một lát thôi, nhưng bạn bè tụ tập ngày càng đông, dần dần có người bắt đầu lên giọng.
"Bên kia sân có xây một cái cầu trượt băng, có muốn chơi không?" Tiểu Hổ là đứa trẻ ở sân trước, bằng tuổi Tiểu Tứ, mặc chiếc áo bông quần bông phồng to, hai tay đút túi, dáng vẻ cà lơ phất phơ.
"Đi thôi!" Tiểu Tứ vừa nghe thấy mắt liền sáng rực, dạo này việc trong nhà nhiều quá, tước đoạt mất thời gian chơi bời của nó, khó khăn lắm mới được thư giãn.
Thế nhưng nó chạy được vài bước lại dừng lại, nhìn Ngọc Anh rồi lắc đầu.
Khu sân bên kia là một sự tồn tại đặc biệt, bên trong toàn là những tòa nhà nhỏ hai tầng, nghe nói mỗi tòa chỉ ở một hộ gia đình, còn oai hơn cả nhà của giám đốc nhà máy.
Mùa hè, trên lầu phủ đầy cây xanh, trong bể nước lặng lẽ nở một đóa sen gầy guộc.
Mùa đông đôi khi người ta đắp người tuyết hoặc làm vài tác phẩm điêu khắc băng, buổi tối đèn bật sáng, trông như một giấc mơ không có thật.
Bình thường rất ít khi thấy người ra vào, không biết từ bao giờ, một chiếc xe con âm thầm lướt vào, đỗ dưới lầu, rồi lại không biết từ bao giờ đã lái đi mất.
Đó là hai thế giới hoàn toàn khác biệt với ký túc xá nhà máy cơ khí.
Thế giới này cần được bảo vệ, một bức tường cao tới hai mét, bên trên rải đầy mảnh thủy tinh chính là hàng rào không thể phá vỡ.
Cửa ra vào có bảo vệ, phải có giấy tờ mới được ra vào.
Đối với lũ trẻ ở ký túc xá, bức tường là nơi duy nhất có thể chinh phục.
Tiểu Tứ không thể đưa Ngọc Anh đi leo tường, với đôi chân ngắn của cô bé, đó là nhiệm vụ không thể hoàn thành.
"Anh! Em muốn đi trượt cầu trượt băng!"
Mắt Ngọc Anh trợn tròn xoe.
Cầu trượt băng đấy! Thứ thú vị như vậy, nghĩ thôi đã thấy vui rồi.
Leo tường thì có là gì? Cô còn từng leo núi đá đấy.
"Không được! Nếu làm em ngã, đó mới là gây ra họa lớn. Anh đi làm món ngon cho em, chúng ta về nhà thôi." Tiểu Tứ nhớ lại sự kiện "hạt đậu vàng" thì sợ hãi, kéo Ngọc Anh định đi.
Ngọc Anh "bịch" một cái ngồi bệt xuống đất, đạp đôi chân nhỏ khóc lóc rất có nhịp điệu.
Chiêu này rất hiệu nghiệm, Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ ngẩn người.
Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần em gái khóc là không có việc gì không đồng ý, đây là quy định ngầm của nhà họ Tống.
Tiểu Tứ cõng Ngọc Anh, cả nhóm đi về phía bức tường lớn.
Khi Ngọc Anh ngẩng cái đầu nhỏ lên, nhìn bức tường cao chót vót chạm mây kia, cô lại thấy đầu mình có khi bị úng nước thật rồi, cái này thực sự trèo lên được sao?
Chỉ thấy Tiểu Hổ dẫn đầu, trước tiên leo lên một căn nhà kho nhỏ đổ nát bên cạnh tường, lại bám lấy cành cây chìa ra từ bên trong, loáng cái đã lên tới đỉnh tường.
Những mảnh thủy tinh ở đoạn đó sớm đã bị lũ nhóc nghịch ngợm này mài bằng phẳng cả rồi.
Phải biết rằng bức tường này đã có lịch sử hai mươi năm, từ thế hệ của Tống Ngọc Kiều, lũ trẻ trong ký túc xá đã kiên trì không ngừng nghỉ để đối phó với nó.
Ngọc Anh nghiến răng, nhổ chút nước bọt vào lòng bàn tay, ôm lấy cột trụ nhà kho mà leo lên.
Cô loay hoay mãi, tại chỗ vẫn không nhúc nhích.
Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ đã lên tới trên nhà kho, chúng nằm rạp xuống, chìa tay ra, một trái một phải, một hai ba dùng sức, nhấc bổng Ngọc Anh lên.
Lúc này, hai đứa trẻ khác trong sân cũng chạy tới, chúng leo nhanh, sớm đã ngồi vắt vẻo trên tường.
Tiểu Tứ bế Ngọc Anh giơ lên cao, lũ trẻ bên trên kéo cô lên, thế mà thực sự đưa được cô lên đỉnh tường.
Ngọc Anh ngồi vắt vẻo trên tường, khí thế hừng hực, nhìn xuống dưới, đầu óc quay cuồng, suýt chút nữa là lộn cổ xuống.
Leo lên bên này có chỗ đặt chân, thấy tường cũng không cao lắm, nhưng phía bên kia tường lại trơn tuột.
"Sang bên này!" Tiểu Hổ dùng hai tay chống tường di chuyển về phía trước, nhích đi vài mét, bên dưới là đống tuyết. Tuyết tích tụ trong sân đều được dồn về đó.
Nó bước nốt chân kia qua, vèo một cái nhảy xuống. Đống tuyết cứng hơn mặt sân một chút, nó nhảy xuống không bị đau, chỉ tạo ra một cái hố nông, lăn một vòng rồi trượt xuống.
Có hành động của nó cổ vũ, hai đứa trẻ kia cũng qua được.
Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ một trước một sau, hộ tống Ngọc Anh nhích sang.
Ngọc Anh cố gắng không nhìn xuống dưới, hồi lâu sau mới di chuyển được đến nơi, lúc nhảy xuống chân đã nhũn ra, nhưng không còn đường lui nữa rồi.
Mặt cô cắm vào tuyết, mát lạnh, là một cảm giác lạ lẫm, đúng là kích thích thật, một trò chơi mới lạ.
Cô nhảy dựng lên, đột nhiên nhớ ra một việc quan trọng.
Dọc theo bức tường trong sân không có chỗ nào để bám víu, lát nữa bọn họ phải ra ngoài bằng cách nào?
"Đồ ngốc, chơi chán rồi ra cửa trước, sẽ có người đuổi chúng ta ra thôi." Tiểu Hổ hít một hơi nước mũi nói.
"..." Ngọc Anh cạn lời.
Cầu trượt băng nằm dưới gốc cây đại thụ phía trước, được xếp bằng từng khối băng, một bên là bậc thang băng, một bên là cầu trượt băng, hai bên sàn giữa còn có lan can băng.
Chiếc cầu trượt băng khổng lồ trong ánh nắng trong suốt như pha lê, lấp lánh bảy sắc cầu vồng, tự tỏa hào quang, khiến lũ trẻ hoa cả mắt.
Không biết ai dẫn đầu, bọn họ lao tới.
Đến dưới cầu trượt, Tiểu Hổ phanh gấp, mấy đứa phía sau đâm sầm vào người nó.
Lúc này mọi người mới nhìn rõ, trên sàn của cầu trượt, đứng một cậu bé.
Cậu mặc chiếc áo bông dài màu xanh lục đậm, Ngọc Anh nhìn cái là biết ngay, áo này không phải người nhà tự tay may, mà là mua ở cửa hàng, chắc là đến từ Thượng Hải hay những nơi tương tự, toát lên vẻ thời thượng không hề ăn nhập với bọn họ.
Khuôn mặt cậu bé gầy gò, đôi mắt thâm sâu không chút nhiệt độ, nhìn bọn họ, mà cũng như thể không nhìn thấy gì.
Sự bình thản lạnh lùng đó hoàn toàn không phù hợp với lứa tuổi này.