Lasang đích thân dẫn quân tiến về phía Semarang.
Sau khi Trương Hiến Trung đánh hạ cái trấn nhỏ Belgas kia thì đã đổi tên nó thành trấn Hoàng Hổ. Nếu Lasang muốn tấn công Semarang cần phải đi qua nơi này.
Ở bốn phía của trấn Hoàng Hổ đều là núi cao, còn có một con sông nối thằng ra biển lớn, thị trấn nhỏ này nằm trên vùng đất bằng phẳng giữa các ngọn núi.
Đại quân Lasang vừa đến phía nam của thung lũng đã bị binh lính canh gác phát hiện, binh lính nhanh chóng đốt khói để phát động cảnh báo.
"Tổng đốc, có thịt ăn rồi!" Nông Phân Điền nói.
Trong miệng Trương Hiến Trung ngậm xì gà, nhàn nhã nhả khói nói: "Cứ giết người hết sức đi, giết được càng nhiều càng tốt, phía Nam đã an ổn được hai mươi năm rồi. Chờ đến khi bình định được phương nam xong chúng ta sẽ đi đánh Đạm Mục ở phía Đông, chỗ đó mới thật sự là nơi có ích."
Nông Phân Điền là một thanh niên dân tộc Choang, năm trăm quân binh Đại Đồng được giao cho Trương Hiến Trung đều là tân binh chiêu mộ từ Quảng Tây, chỉ có một vài người là lão binh mà thôi.
Triều đình Đại Đồng bành trướng thực lực về phương nam, đặc biệt là rất thích chiêu mộ hậu duệ của Lang binh ở Vân Nam và Quảng Tây. Thứ nhất là có thể giảm bớt mẫu thuẫn ở vùng núi, thứ hai là người Quảng Tây và Vân Nam rất dễ thích ứng với hoàn cảnh ở Nam Dương, mà những hậu duệ của của Lang binh thật sự rất mạnh mẽ.
Sau khi Trương Hiến Trung chiếm được trấn Hoàng Hổ cũng không tiếp tục mở rộng về phía Nam nữa.
Kế hoạch của hắn là muốn khiến Kesultanan Yogyakarta bị ảnh hưởng trầm trọng, trầm trọng đến mức mười hay hai mươi năm tiếp sẽ không tài nào xuất binh được nữa. Sau đó sẽ luôn khai thác về phía đông, bờ biển phía đông là một đồng bằng rộng lớn máu mỡ. Nơi đó có Mục thành của Đạm Mục, hắn đã từng thống nhất đảo Java thành Mục quốc, ở vùng đồng bằng là thủ đô của Mục quốc, nhưng tường thành đã sớm bị hủy rồi.
Tổng đốc trước đây của Semarang là Trịnh Vĩnh Thọ là một tên khốn nạn vô dụng. Một mảnh đất phì nhiêu như vậy, người cai trị chỉ là quý tộc yếu đuối, nhưng hắn vẫn luôn không dẫn bính tiến đánh, chuyện này khiến Trương Hiến Trung rất khó hiểu và tức giận.
"Keng keng keng!"
Tiếng chuông của trấn Hoàng Hổ vang lên, không chỉ năm trăm quân Đại Đồng nhanh chóng tập kết mà những nam đinh người Hán bản địa ở ngoài thành cũng nhanh chóng tập hợp.
Tất cả người Java quanh trấn đều đã bị giết, cửa hàng, nhà cửa, đất đai đều bị Trương Hiến Trung phân cho bá tánh người Hán. Những bá tánh người Hán đó hoàn toàn tin vào lục giáo, tất cả đều trở thành tá điền sống phân bổ ở cả trong và ngoài thành. Bọn họ tự nhiên lại được nhận đất mở cửa hàng trong nháy mắt đã rất vui vẻ, nguyện ý sống chết đi theo Trương Hiến Trung.
Năm trăm quân binh Đại Đồng và hơn một nghìn thanh niên người Hán đồng loạt tiến về phía hai chục nghìn đại quân Kesultanan Yogyakarta.
Lúc này Lasang còn đang hành quân trong thung lũng, quân nhu được vận chuyền bằng thuyền, binh lính thì đi dọc theo bờ sông.
"Đùng!"
"Đùng!"
Trên sông không ngừng truyền đến âm thanh trầm đục. Sau khi Trương Hiến Trung chiếm được trấn Hoàng Hổ, hắn đã cắm một lượng lớn cọc ngầm ở trong lòng sông. Thuyền nhỏ đánh cá có thể thong thả đi qua, nhưng chỉ cần thuyền nặng hơn một chút chắc chắn sẽ đâm phải cọc ngầm.
Đội tàu quân nhu của quân địch rất nhanh đã bị chặn lại.
Lasang hạ lệnh cho một số binh lính biết bơi lặn xuống sông nhổ cọc ngầm. Nhưng dưới sông có quá nhiều cọc ngầm, đấy đều là thành quả một tháng trời của Trương Hiến Trung, muốn có thể nhổ sạch được đống cọc đó ít nhất phải mất đến vài ngày.
Ở phía Đông Nam ở trấn Hoàng Hổ còn có một thung lũng có thể đi qua, nhưng sau khi đi được ba mươi dặm thì thung lũng ấy bị chặn bởi những ngọn núi cao.
Trương Hiến Trung dẫn binh đi được ba mươi dặm, lại tốn hai ngày để vượt qua núi, sau hai ngày đã vòng được ra phía sau đại quân Kesultanan Yogyakarta. Ngay sau đó vào mỗi buổi tối, hắn liên tục cho binh sĩ chậm rãi hành quân về phía đại doanh của quân địch.
Sudan vẫn còn nhổ cọc ngầm ở đó, Trương Hiến Trung đã chuẩn bị đâm hoa cúc.
Ban đêm, bờ sông cắm đầy doanh trại, bính lính Kesultanan Yogyakarta đang ngủ say. Phía bắc của đại doanh ngay đối diện trấn Hoàng Hổ, nơi đó vẫn còn binh lính cẩn thận đứng canh. Nhưng lính gác ở phía nam lại hoàn toàn không để tâm, cả hai đều dựa đầu vào trạm gác ngủ gật.
Lúc Trương Hiến Trung đi qua trước mặt bọn họ, bọn họ vẫn ngủ say không biết gì.
Còn Salang thì đang hút thuốc viện, nằm ngủ mê man.
Dựa vào sự mở mang của người Hà Lan, thuốc phiện đã sớm phổ biến khắp đảo, các gia tộc giàu có đều coi thuốc phiện là hàng xa xỉ, thậm chí còn dùng thuốc phiện để tiếp khách. Ngay cả những con cái của gia đình quý tộc thỉnh thoảng cũng hút.
Triệu Hãn đã hạ lệnh tử hình đối với người dùng và buôn bán thuốc viện, dù là ở trong nước hay nước ngoài đều cấm tuyệt đối chuyện mua bán thuốc viện. Người Hán nghiện thuốc phiện sẽ không được làm quan, người dân nghiện thuốc phiện nếu bị bắt sẽ bị cưỡng chế cai nghiện.
Nói như vậy, thì hơn hai chục nghìn đại quân Kesultanan Yogyakarta ở trước mắt, từ tướng lĩnh đến quân binh đều là những kẻ nghiện thuốc phiện! Những nhóm hút thuốc phiện lúc gần tối giờ đã ngủ say như chết.
"Đốt lửa!"
Quân đội Đại Đồng và dân binh nhanh chóng châm mồi đốt lửa. Binh lính bình thường sẽ lấy diêm ra châm lửa, sau đó nhanh chóng đốt lửa cho đuốc (không thể tự cháy).
"Giết!"
Gần hai nghìn người phá nát hàng rào doanh trại, đốt lửa thiêu cháy lều trại của địch.