Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2061
Ở Mexico có mấy chục vạn người Hán? (1)

❊ ❊ ❊

Sau khi ăn trưa, nghỉ ngơi một chút, Charles II mỉm cười và nói: "Đi, ta sẽ dạy các ngươi cưỡi ngựa."

Vua vui vẻ dù sao cũng là vua vui vẻ, đến lúc vui thì vẫn phải vui. Nhân tiện kéo gần mối quan hệ của mấy thiếu niên này lại với nhau.

Đây là lần đầu tiên Newton cưỡi ngựa, dưới sự hướng dẫn của các cận vệ hoàng gia, nửa tiếng sau đã có thể cưỡi ngựa chạy đi rồi. Anh ta kéo dây cương và phi nước đại một cách tự do, nhìn Charles II trước mặt, anh ta thầm thề sẽ vì bệ hạ phân ưu.

Ở Paris xa xôi, Tể tướng Mazarin ốm nặng, Bộ trưởng Tài chính Nicolas Fouquet lên nắm quyền.

Louis XIV, lúc Mazarin ốm nặng đã lặng lẽ chiêu mộ cận vệ triều đình, đồng thời nhờ cố vấn Colbert bí mật điều tra Fouquet.

Mazarin cảm thấy có chút không ổn, sợ mình sau khi chết sẽ bị thanh toán, trong một lần gặp mặt, Mazarin nắm lấy tay Louis XIV, ra vẻ như một vị trung thần: "Bệ hạ, sau khi ta chết, người phải phụ trách, đừng bổ nhiệm thủ tướng nữa, phải nắm chắc quyền lực trong lòng bàn tay”.

Louis XIV nói: "Ta sẽ bổ nhiệm một Tể tướng, hãy tiến cử một ứng cử viên cho ta."

Mazarin lắc đầu: "Không có ai cả, và quyền lực của nước Pháp sẽ tập trung vào Bệ hạ."

Tới tháng ba, Mazarin chết vì bệnh tật.

Louis XIV ngay lập tức tổ chức lại Ngự lâm quân, lại nắm quyền kiểm soát các cận vệ cung điện khác. Sau một buổi hội nghị cung đình, Fouquet, Bộ trưởng Tài chính đầy quyền lực, đã bị Ngự lâm quân bắt giữ và bỏ tù vì tội biển thủ công quỹ số lượng lớn.

Colbert, người dẫn đầu phái bộ đến Trung Quốc,đảm nhận chức Thủ tướng mới của Bộ Tài chính.

Tiếp đó, Louis XIV sau một buổi nghị sự mật đàm, đã đảm nhận chức Bộ trưởng Quân đội, hoàn toàn nắm quyền soát quân đội quốc gia.

Vài ngày sau đó, Louis XIV tìm gặp Thái hậu Anne: “Mẫu thân, người là một tín đồ sùng đạo, nên hãy đi tu viện để phụng vụ Chúa đi.”

Thái hậu Anne cả kinh: "Ngươi nói cái gì?"

Louis XIV lặp lại một lần nữa: "Xin mẫu thân hãy đi phụng sự Chúa."

“Sao ngươi dám đối với ta như vậy!” Thái hậu Anne giận dữ.

Louis XIV nói: "Các bộ trưởng mà người bổ nhiệm, lính ngự lâm đã bắt giữ hết rồi, ta nghĩ rằng sẽ phải có một ai đó vào tù.”

Đây là cuộc loại bỏ tay sai của Thái hậu Anne.

Thái hậu Anne vẫn không chịu đi tu, Louis XIV có chút không kiên nhẫn, gọi thị vệ đến nói: “Mẹ ta rất ngoan đạo, bà đã thề cả đời phụng sự Chúa, các ngươi hãy hộ tống bà đến tu viện."

“Thái hậu, xin mời.” Đám thị vệ vây quanh.

Thái hậu Anne gần như bị kéo đi, chỉ có hai thị nữ đi cùng, chịu trách nhiệm chăm sóc cuộc sống hàng ngày sau này của bà.

Chức vụ Tể tướng của Pháp đã không còn, sau này cũng không bổ nhiệm thêm Tể tướng mới, nhà vua trực tiếp ra lệnh cho các bộ trưởng, nước Pháp đã bước vào thời kỳ đỉnh cao của chế độ quân chủ tập quyền.

Cùng lúc đó, Quốc vương nước Anh Charles II, cũng bắt đầu thống trị bán tập quyền, phương hướng nỗ lực của hắn cũng là quân chủ tập quyền.

Cục diện chính trị của hai nước Anh - Pháp đột nhiên có thay đổi lớn, hơn nữa còn tuyên bố đám cưới.

Ngoại trừ người Bồ Đào Nha vui mừng, các nước xung quanh đều như lâm đại địch. Quốc vương Tây Ban Nha lại triệu tập một lượng lớn quân đội ở biên giới, đồng thời để hạm đội tuần tra suốt ngày đêm, sợ hai nước Anh Pháp đột nhiên động thủ.

Bây giờ hãy quay ngược thời gian, trở lại thời điểm Charles II vẫn còn ở Chittagong, Lý Thuyên đã lên đường đến nước Mỹ lần thứ hai.

Trước tiên chúng ta hãy đọc một bài thơ:

Ở nơi này,

Tây Ban Nha và Trung Quốc cùng nhau,

Ý kết hợp cùng Nhật Bản, cuối cùng

Thương mại và trật tự thế giới cũng được liên thông với nhau.

Ở nơi này, chúng ta thu được thưởng thức những báu vật hạng nhất của phương Tây;

Ở nơi này, chúng ta có được tất cả tinh hoa của sự huy hoàng do phương Đông tạo ra.

Bài thơ này tên là "Sự vĩ đại của Mexico", được viết bởi nhà thơ Tây Ban Nha Balbuena, và nó được viết vào năm 1604 sau Công nguyên, tức là năm Vạn Lịch thứ 32 của nhà Minh.

Nó mô tả Thành phố Mexico, vì dân số của thực dân Tây Ban Nha quá thấp, người Trung Quốc, Nhật Bản, Ý, lũ lượt kéo đến Mexico để hòa nhập vào hệ thống thuộc địa.

Ngay từ thời trị vì của Sùng Trinh, người Châu Á nhập cư vào Mexico, đã vượt qua con số mười vạn người, đây là số liệu thống kê chính thức của Tây Ban Nha. Chủ yếu là người Phúc Kiến, Hoa kiều Philippines, người bản địa Philippines và người Nhật, nhưng khi họ đến Mexico, họ đều được gọi là người Trung Quốc (chinos).

"Người Trung Quốc" về cơ bản sống ở cảng Acapulco, sau đó dần dần lan sang Thành phố Mexico.

Người bản xứ Philippin chủ yếu là nô bộc, là tay sai của thực dân Tây Ban Nha.

Người Nhật chịu trách nhiệm bảo vệ con đường thương mại, tức là con đường bộ chính từ cảng Acapulco đến Thành phố Mexico, họ được phép mang vũ khí và được thuê bởi các quan chức hoặc đoàn lữ hành, nói thẳng ra, họ là một nhóm của vệ sĩ.

Chức nghiệp của người Trung Quốc rất đa dạng như thợ may, thợ đóng giày, đồ tể, nhạc sĩ, thư ký, thợ thêu... Hơn nữa, một số người trở nên giàu có, dần dần bắt tay vào kinh doanh. Thậm chí có xuất hiện cả thợ kim hoàn người Trung Quốc, vốn là một ngành do người châu u chiếm ưu thế, điều này từng làm dấy lên mối quan tâm của Thống đốc Mexico.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »