Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2043
Pháp sư nước lửa (1)

❊ ❊ ❊

Trương Quốc Duy nói: “Hồ Xạ Dương và hồ Thạc Hạng, nếu như toàn bộ xây đê, có thể phải mất thời gian mười năm trở lên, tiêu hao ít nhất một ngàn vạn lượng bạc trở lên, hai mươi triệu bạc cũng là có khả năng, nhưng chỉ cần xây xong, chẳng những có thể tích trữ nước quét vàng, còn có thể tích trữ nước xả lũ, bảo đảm dân chúng xung quanh không bị lũ lụt.”

“Vậy làm đi!” Triệu Hãn cắn răng nói, vấn đề tài chính này đủ để khiến các đại thần đau đầu.

Trương Quốc Duy càng nói càng hưng phấn: "Sau khi xây đê quanh hồ, lại đào kênh dẫn đến các châu huyện, thiết lập cửa xả nước trong thời kỳ nước cạn, như vậy có thể giải quyết vấn đề hạn hán của các huyện xung quanh."

“Xây xong đê đập thì đào kênh!” Triệu Hãn lại đồng ý.

“Bệ hạ anh minh!” Trương Quốc Duy trong lòng thật thoải mái, vị hoàng đế này đúng là dễ nói chuyện, sau này trị thủy không lo vấn đề tiền bạc nữa rồi.

Triệu Hãn đây là đang đi chùi đít cho tam triều Tống Nguyên Minh, Hoài Tứ thủy hệ đã loạn thành một mớ hỗn độn, các châu các huyện đều phải đập bạc đi sửa lại. Bây giờ còn có thể cứu, đến Trung Quốc mới, đã thanh cũng không có cách nào thanh, chỉ có thể bắt đầu đào kênh Tô Bắc.

Tính cả công trình Hoàng Hà, sau khi toàn bộ chuyện này hoàn thành xong thì phải dùng thời gian mấy chục năm, hao phí hai ba trăm triệu lượng bạc. Hơn nữa còn chỉ có thể sửa chữa đại khái, từ nay về sau hàng năm đều phải trùng tu!

Tiền đó, bạc đó, Triệu Hãn phải nghĩ phương pháp kiếm tiền.

Triệu Hãn thả ly rượu xuống: “Hai vị, nếu đã hồi kinh rồi, vậy thì cùng nhau nhập Các đi.”

“Tạ bệ hạ ân điển.” Từ Dĩnh, Trương Quốc Duy vội vàng đứng lên chắp tay.

Tờ “Đại Đồng Nguyệt Báo” kỳ mới, dùng cả một trang, đưa tin tường tận về công trình sửa chữa Hoàng Hà, đại danh của Trương Quốc Duy cũng nhanh chóng truyền khắp cả nước.

Cũng là trong mùa đông này, có hai lão già gầy nhom, bị đưa đến ở trong thành Nam Kinh.

Bọn họ đến từ nước Nam Bàn, còn gọi là vương quốc Gia Lai.

Nhưng thực ra không có quốc vương, chỉ có hai đại pháp sư: Thủy vương và Hỏa vương.

Thủy vương ở phía đông núi Bà Nam, Hỏa vương ở phía tây núi Bà Nam, tương truyền một núi không thể có hai vua, hai vua gặp nhau sẽ xảy ra tai họa lớn.

Hiện nay nước Nam Bàn cũng quy thuận triều đình, được thiết lập làm phủ quân dân Nam Bàn thuộc tỉnh Quảng Nam. Tù trưởng các bộ lạc, được bổ nhiệm làm thị trưởng tại chỗ, mỗi thị trấn đều có một giáo viên người Hán, dựng nhà lá trường học truyền thụ tri thức.

Những giáo viên người Hán này đều là con em thương nhân có tội, mỗi nhà chọn ra một người biết chữ, đi tới phủ Nam Bàn làm giáo viên trong trấn, là có thể miễn trừ tội của bọn họ trong quá khứ.

Cũng không cần truyền thụ kiến thức cao cấp gì, dân địa phương nơi đó còn đang kết thừng ghi chép, dạy trẻ em nói tiếng Hán, viết chữ Hán là được. Những đứa trẻ biết nói tiếng Hán này, sau khi lớn lên có thể bổ nhiệm làm thị trưởng - tù trưởng địa phương thuộc chế độ đề cử, còn chưa phát triển đến trình độ cha truyền con nối.

Ngay cả Thủy vương và Hỏa vương cũng không phải là cha truyền con nối. Bọn họ không cho phép truyền ngôi cho con trai, chỉ có thể chọn người nối nghiệp từ cháu trai để bồi dưỡng.

Hai Thủy vương, Hỏa Vương vĩnh viễn không gặp mặt nhau, bây giờ chẳng những gặp mặt, còn trở thành bằng hữu dọc theo đường đi, trong lúc đó tiến hành pháp thuật trao đổi.

Một người tên Nhược Lan Hắc, hơn sáu mươi tuổi. Một người tên là Nhược Bà Ly, hơn năm mươi tuổi.

"Nhược" không phải là họ, mà là tôn xưng.

Bọn họ cũng mang theo tùy tùng ở tại Chúng Thiện tự, so sánh với sứ giả nước khác, ăn mặc cũng giản dị tiết kiệm hơn nhiều.

Có điều sứ giả các nước không hề khinh bỉ bọn họ, hơn nữa còn cực kì cảm thấy có hứng thú, bởi vì nghe nói bọn họ biết pháp thuật. Những sứ giả các nước khác lục đục tới hỏi thăm, muốn biết phong tục của bọn họ, cũng muốn chứng kiến bản lĩnh hô phong hoán vũ của bọn họ.

Cuối cùng, trước một ngày gặp nhà vua, hai vị vương này lại ngồi chung một chỗ thảo luận chuyện tương lai.

Nhược Lan Hắc nói: “Ta và phiên dịch viên Trung Quốc giao lưu khoảng hai tháng, biết được rất nhiều chuyện của bọn họ, Trung Quốc rất cường đại, nếu như Trung Quốc giống như núi lớn, chúng ta giống như là tảng đá dưới chân núi, lực lượng triều đình Trung Quốc, sẽ thể hiện rõ trên lãnh địa của chúng ta, con cháu của chúng ta cũng sẽ biến thành người Trung Quốc.”

“Đúng là như vậy, ngươi nói không sai,” Nhược Bà Ly lấy ra tẩu thuốc, châm khói sợi, nói: “Cho nên chúng ta muốn đi học theo Trung Quốc, sau này trở về báo cho con dân, thần linh cường đại nhất là trời, hoàng đế là con trai của trời giáng thế, hô phong hoán vũ chính là Long Vương, chúng ta cầu mưa lui nước là đang giao tiếp với Long Vương.”

Nhược Lan Hắc nói: “Chúng ta còn phải xác định những thần linh khác, tốt nhất là phong thần cho các đời Thủy Vương và Hỏa Vương.”

Hệ thống thần linh ở nước Nam Bàn rất mơ hồ, tín ngưỡng chủ yếu của bọn họ là quỷ quái, cái gọi là pháp thuật cũng thuộc về nguyên thủy vu thuật.

Nhưng họ thích những thứ mới mẻ, như thuốc lá.

Thuốc lá truyền đến nước Nam Bàn không tới trăm năm, nhưng tẩu thuốc đã trở thành pháp khí của Thủy Hỏa Nhị Vương, hơn nữa còn là pháp khí quan trọng nhất. Mỗi lần trước khi làm phép, đều phải châm thuốc hút mấy hơi, nói là có thể giao tiếp với quỷ thần.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »