Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2044
Pháp sư nước lửa (2)

❊ ❊ ❊

Nhược Bà Ly nói: “Chúng ta ước định ở chỗ này, sau khi về nhà, sẽ để tùy tùng truyền bá tin tức, nói chúng ta ở Nam Kinh, gặp được con trai của Thượng Thiên, Hoàng đế Trung Quốc là Thần Vương chân chính, quỷ thần chúng ta xác lập cũng phải giống nhau, sau này cứ qua năm năm, chúng ta gặp mặt ở núi Bà Nam một lần.”

“Thủy Vương và Hỏa Vương không thể gặp mặt, nên giải thích thế nào với người trong tộc?” Nhược Lan Hắc hỏi.

Nhược Bà Ly nói: “Trước kia chúng ta không thể gặp nhau, đó là vì tín ngưỡng thờ quỷ thần không giống nhau. Bây giờ đã gặp được Thiên tử, sau này đều tin Thiên tử, quỷ thần cũng giống như nhau, cho nên chúng ta có thể gặp mặt.”

“Như vậy cũng được.” Nhược Lan Hắc gật đầu.

Nhược Bà Ly còn nói: “Ta thấy người Hán rất biết cách làm ruộng, Bọn họ có cuốc sắt và cày sắt, còn đào mương dẫn nước bên cạnh ruộng. Chúng ta cũng có thể học cách đó, không cần đốt núi lấy đất trồng nữa.”

“Nhưng chúng ta học hỏi từ ai? Những điều này chúng ta đều không biết.” Nhược Lan Hắc nói.

Nhược Bà Ly nói: “Chúng ta lần này tiến dâng tài bảo, nghe phiên dịch viên nói, Hoàng đế cũng sẽ ban lễ vật quay về, chúng ta không cần lễ vật khác, chỉ cần cuốc, cày sắt cùng hạt giống, thỉnh hoàng đế phái người dạy người trong tộc của chúng ta trồng trọt, dạy chúng ta đào cái cái loại mương có thể dẫn nước kia là được.”

Nhược Lan Hắc hưng phấn nói: “Như vậy, chúng ta có thể trồng ra càng nhiều lương thực, người trong tộc cũng sẽ không bị chết đói nữa.”

Trong núi có rất nhiều cây gỗ khổng lồ, đặc biệt là gỗ tếch trăm năm, là vật liệu tuyệt vời để chế tạo chiến thuyền, sức mạnh vượt xa thuyền chiến làm từ gỗ sồi.

Nước Nam Bàn tuy nghèo rớt mồng tơi, nhưng chỉ những cây gỗ tếch trăm năm kia đã đáng để Trung Quốc chiếm lĩnh thống trị!

Ngày hôm sau, Thủy Hỏa Nhị Vương diện kiến Hoàng đề.

Hai người gặp hoàng đế, đều cẩn thận từng li từng tí, dựa theo lễ nghi Hồng lư tự đã được tập luyện mà bái kiến.

“Ban ngồi.” Triệu Hãn mỉm cười nói.

“Tạ bệ hạ.” Hai lão đầu cúi người mỉm cười.

Triệu Hãn tán gẫu với bọn họ hai câu, lại còn gọi cả người Hawaii tới: “Đây là họ hàng xa của các người, các người có thể thử giao lưu.”

Bốn người dân Hawaii đến Nam Kinh, có học giả Hàn Lâm Viện và Hồng Lư Tự muốn học nói tiếng Hawaii. Hoả vương Thủy vương nước Nam Bàn, cũng có học giả đi tìm hiểu ngôn ngữ của bọn họ.

Sau đó phát hiện, hai cái chỗ này mặc dù quăng tám cây sao không đến nơi nhưng ngôn ngữ lại có nhiều điểm tương tự.

Đặc biệt là ngôn ngữ hàng ngày, xin chào, tạm biệt, phát âm cực kỳ giống nhau.

Từ ngữ càng tổng hợp càng giống nhau, từ ngữ càng tỉ mỉ lại càng khác nhau.

Triệu Hãn cười nói: “Cho dù là người Gia Lai, hay là người Đàn Châu, các ngươi đều là người Miêu Hoa Hạ, có cùng tổ tiên với người Hán. Người Hán giống như anh cả, các ngươi chính là em trai, hiện tại mọi người lần nữa trở thành người một nhà. Tuy rằng hai vị lớn tuổi hơn ta, nhưng từ chủng tộc mà nói, ta là anh cả, các ngươi là em.”

Hai lão già cực kì thông minh, vội vàng bái nói: “Hoàng đế ca ca bệ hạ!”

“Tốt lắm,” Triệu Hãn dặn dò, “Sau khi các ngươi trở về Nam Bàn, cũng phải nói với những người Gia Lai khác, nói rõ ràng những đạo lý này. Sau này người Hán là anh trai, người Gia Lai là em trai. Em trai nên tôn trọng anh trai, anh trai cũng nên bảo vệ em trai. Nếu có người Hán làm khó dễ các ngươi, thì đi tìm tri phủ Nam Bàn cáo trạng, tri phủ sẽ làm chủ cho các ngươi. Nếu tri phủ Nam Bàn mặc kệ, thì đi tỉnh Quảng Nam cáo trạng.”

“Đa tạ Hoàng đế ca ca làm chủ!” Hai lão già càng vui vẻ hơn.

Triệu Hãn sai người lấy ra hai bộ tẩu thuốc đặc chế, dùng vàng và gỗ đàn hương chế tạo: “Đây là pháp khí ngự ban sau này của các ngươi, khi cầu mưa cầu phúc có thể dùng nó.”

Hai lão già lại bái tạ, đối với hai bộ tẩu vua ban này yêu thích không buông tay.

Triệu Hãn sở dĩ coi trọng như thế, nguyện ý tự mình tiếp kiến hai người, chỉ vì bọn họ là thủ lĩnh vu thuật Đông Nam Á. Ở Campuchia, Lào, tuy Phật giáo thịnh hành, nhưng toàn dân tin tưởng vu thuật, hai lão già này quy thuận Trung Quốc, tương đương với việc Trung Quốc có thể thông qua họ nắm giữ quyền phát biểu nào đó.

Từ nay về sau, Thủy vương và Hỏa vương, cũng phải trải qua triều đình sắc phong, nếu không thì đều là một vài vương giả mà thôi.

Nhược Bà Ly quỳ xuống nói: “Hoàng đế ca ca bệ hạ, nghe nói ngài muốn ban cho chúng ta lễ vật, vàng bạc của cải chúng ta đều không cần, chỉ xin cho cuốc, trâu cày, cày sắt cùng hạt giống, sau đó phái người dạy chúng ta giống như người Hán trồng trọt.”

Yêu cầu này để cho Triệu Hãn cảm thấy bất ngờ, lập tức lại cảm thấy vui vẻ: “Tốt lắm, các ngươi đều là lòng yêu bách tính, vậy ban cho các ngươi mỗi người ba ngàn cái cuốc sắt, hai trăm con trâu cày, hai trăm phó viên cày, lại để cho khuyên nông ty quan đến dạy cho các ngươi trồng trọt!”

“Tạ hoàng đế ca ca bệ hạ!” Hai lão già tâm phục khẩm phục, thật lòng dập đầu với hoàng đế.

Hai bên đều đạt được yêu cầu, Triệu Hãn muốn chính là mau chóng khai phá phủ Nam Bàn, mà các lão già cũng đạt được thứ mình chờ đợi. Nếu bọn họ cầm cuốc, trâu cày và cày sắt trở về, có thể theo tâm ý phân phối cho các bộ lạc, tù trưởng các bộ và người trong tộc sẽ càng thêm tin tưởng bọn họ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »