Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2031
Phí Lão phu nhân (2)

❊ ❊ ❊

“Sống lâu trăm tuổi thì mẹ không cần, sống đến bảy mươi tuổi là được rồi.” Phí Lão phu nhân than thở: “Chồng mẹ lúc còn trẻ không được hưởng qua phúc phần, con trai vất vả lắm mới có thể có chút tiền đồn, vậy mà hắn lại bị một cơn bệnh nặng mà mất, đúng là không có mệnh hưởng phúc mà.” Lưu thị nghe vậy vội vàng nói: “Mẹ nuôi nén bi thương, cuộc sống về sau vẫn còn dài.” Phí Lão phu nhân nhớ đến người chồng đã mất của mình, suy nghĩ hơi trầm xuống, Lưu thị ở bên cạnh dỗ dành một hồi mới vui vẻ được. Tới chùa Chúng Thiện, Lưu thị đỡ Phí Lão phu nhân xuống xe, lúc này hai ngời Phí Thuần lại đột nhiên thành người hầu. Có điều Lưu thị kia cũng xem như là biết điều, thỉnh thoảng quay đầu lại, tìm gì đó nói đùa với Phí Thuần, rất sợ lạc mất hai người này. Những thiện nam tín nữ lui tới chùa có người nhận ra bọn họ, thỉnh thoảng chắp tay cúi người hành lễ.

Cho dù không nhận ra, thấy trang phục nhất phẩm phu nhân của Phí Lão phu nhân, cũng đều dừng lại hỏi thăm.

Rạng rỡ như vậy, Phí Lão phu nhân đương nhiên cực kì vui mừng. Nàng ta thích mặc trang phục như này ra cửa, thích nhận được sự tôn kính của người ngoài, thích loại cảm thụ này, giống hệt như tháng ba hè được uống một cốc nước đá lạnh vậy: “Lão phu nhân vạn phúc.”

Lại thấy một vị phu nhân khác, đưa theo tỳ nữ đi ra từ trong đại điện, nhìn thấy Phí Lão phu nhân lập tức hành lễ. Phí Lão phu nhân cũng hơi khẽ gật đầu: “Vương gia Phu nhân.”

Vị phu nhân này là vợ của Lễ bộ Thượng thư trong triều, chức quan nhị phẩm, trước mặt Phí Lão phu nhân cũng coi như là có chút sức nặng. Hai người chào hỏi đơn giản vài câu, Phí Lão phu nhân hỏi: “Vương gia Phu nhân đặc biệt tới đây lễ phật, hay chỉ là tới đi tham quan chùa Chúng Thiên đây.”

Vương gia Phu nhân trả lời: “Lão nhị nhà chúng ta sang năm phải thi tốt nghiệp trung học, chùa nào cũng cố gắng đi cầu thần bái phật, mong các vị thần tiên phù hộ thêm cho nó.”

“Đúng, đúng là loại chuyện này cũng cần phải cầu thần bái phật.” Phí Lão phu nhân nói: “Mặc dù chúng ta có thể bỏ tiền đưa con cháu đi học đại học, nhưng tự trả tiền làm sao sánh được bằng với nhà nước trả tiền cho quan chức cơ chứ. Giống như quan Tiến sĩ trong triều vậy, Sinh viên đại học tự túc làm quan, cho dù thi qua thi thử, cũng giống như quan Cử nhân của triều đình trước đây. Cháu trai cả của ta thật phiền phức, ngay cả bằng tốt nghiệp cấp ba cũng không có, muốn tự trả tiền đại học cũng không có cách nào cả. Ông nhà tôi không nhịn được, trong cơn tức giận dứt khoát tống hắn đến trường quân đội. Tên nhóc này, đến trường quân đội cũng không lấy được bằng tốt nghiệp, chỉ có thể cho làm mấy chức quan bé. Đúng rồi, thành tích lão Nhị kia nhà ngươi thế nào?”

Phí Thuần không nhịn được mở miệng: “Mẹ à, mẹ đừng so nữa. Nhị Công tử nhà Vương Thượng thư, mặc dù bị đuổi khỏi trường trong hoàng thành, nhưng người ta tự trả tiền để thi đại học thì chắc chắn không phải vấn đề đâu.”

Phí Lão phu nhân buồn buồn không vui, không nhịn được quở trách: “Hai người các con, không biết dạy dỗ con cái đi học, cả ngày ở đây giả mù giả lòa gì không biết.”

Những lời này, thật ra là đang oán trách vợ Phí Thuần.

Phí Thuần lập tức nói đỡ giúp vợ: “Tiên sinh bên Tây Tịch cũng đã mời tới, còn mời hẳn cả mấy người, thậm chí còn có cả Tiến sĩ. Ngày nghỉ lễ nào cũng bắt thằng láo toét đó học thêm, chính bản thân hắn học không đến nơi đến chốn còn có thể trách ai. Lão Đại coi như là hư, lão Nhị cũng không kém bao nhiêu, chỉ có lão Tam coi như còn có chút tài năng. Sau này lúc lão Tam học thêm, mẹ ngàn vạn lần đừng có xót cháu, đừng có để cho nó vừa học một tý đã bỏ đi chơi.” “Con đang oán trách mẹ cưng chiều cháu mẹ đấy à?” Phí Lão phu nhân cả giận nói. “Không dám.” Phí Thuần vội vàng cúi đầu.

Vương gia Phu nhân có chút lúng túng, cố nặn ra nụ cười: “Lão phu nhân, Phí Các lão, Phí phu nhân, ta còn bên điện La Hán vẫn chưa bái lạy, không quấy rầy các vị lễ phật nữa. Cáo từ!”

Phí Lão phu nhân vào điện tạ ơn, nhân tiện bắt đầu cầu nguyện, cầu chuyện cho Bồ tát phù hộ cho đứa cháu mình có đầu óc thông minh một tý. Sau khi bái lạy tất cả tượng phật trong chùa, cuối cùng Phí Lão phu nhân cũng đi về phủ. Vừa mới tới cửa đã nhìn thấy một đám người mặc quần áo đen vây quanh.

Phí Thuần trong lòng kinh ngạc, cả người đã toát mồ hôi lạnh, ngay sau đó lại nghĩ, ông đây không tham ô, sợ gì các người cơ chứ.

Người dẫn đầu đoàn người áo đen đi lên trước, chắp tay với Phí Thuần: “Quấy rầy Phí Cão lão rồi, chúng ta phụng mệnh Hoàng thượng, mời Phí Các lão cùng chúng ta đi một chuyến, cả Phí Lão phu nhân và Tiêu phu nhân cũng làm phiền đi theo.” Phí Thuần buồn bực nói: “Mẹ ta cĩng đi?”

Người mặc áo đen đó nói: “Tiêu Khởi Phượng xảy ra chuyện rồi, Phí Tam lão gia cũng có liên quan.”

“Tam đệ ta ở Sơn Đông, có thể có liên quan gì đến Tiêu Khởi Phượng ném tám cây trúc không đến chứ?” Phí Thuần mặt đầy bức bách, người mặc quần áo đen không giải thích nữa, chỉ nói: “Mời các vị!”

Phí lão phu nhân có tức giận hơn nữa cũng không dám lớn lối với người mặc áo đen này, chỉ có thể lầm lũi đi theo sau. Vừa đi được mấy bước, không nhịn được mà hỏi: “Lão tam nhà ta phạm vào vụ án gì?”

“Đến Quốc An viện là biết.” Người mặc quần áo đen nói.

Nhưng đúng lúc này, vợ của Tiêu Khởi Phượng là Lưu thị đi được mấy bước đột nhiên té xỉu. Là bị dọa sợ đến mức ngất đi, hôn mê.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »