Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2065
Xe phú quý (2)

❊ ❊ ❊

Trường hợp này xuất hiện ở Phật Sơn đầu tiên.

Các thương nhân ở Giang Nam đã sử dụng mày hơi nước để làm dệt, ngành dệt ở Quảng Đông kém phát triển nên một số người đã sử dụng máy hơi nước để luyện thép. Luyện thép thủ công tốn nhiều thời gian mà còn phí sức, nhưng thay thế bằng máy hơi nước thì rất thư thả hơn, rèn còn nhanh hơn rất nhiều so với thủ công.

Điều này khiến nhiều công nhân đúc rèn thất nghiêpk, một số công nhân quyết định ra biển mưu sinh, điều này lại kích thích khai phá các lãnh thổ hải ngoại.

Với sự gia tăng của sản lươn thép, giá thép không ngừng giảm xuống, nhiều công cụ cũng được thay thế bằng các sản phẩm làm từ thép. Chẳng hạn như vành xe, căm xe và bánh xe ngựa (trục xe vốn được làm bằng sắt)!

Càng ngày càng có nhiều người giàu có thay thế bánh xe bằng các sản phẩm làm từ thép, hơn nữa còn dùng lò xo để giảm xóc.

Còn với ruột xe, nhiều vật liệu đã được thay đổi, trước mắt tạm dùng cây thùa sợi*.

(*) Cây thùa sợi: Hay còn gọi là cây xi-đan.

Cao su vẫn chưa được sử dụng, nhưng ở Nam Dương có rất nhiều cây thùa sợi. Thứ này có khả năng chống ăn mòn, chống ma sát và còn có độ đàn hồi nhất định, hoàn toàn có thể dùng để chế tạo lốp xe, băng chuyền trong máy hơi nước cũng được chế tạo từ nó.

Chuyện nhà giàu đổi mới cho xe ngựa lan đến Tô Châu thì lại có sự thay đổi xuất hiện.

Một thợ thủ công đúc xe ngựa đã sáng tạo và phát minh ra xe kéo, thậm chí còn nộp đơn xin cấp bằng sáng chế độc quyền. Trước mắt xe kéo đang nhanh chóng phổ biến vùng duyên hải, được mệnh danh là xe phú quý, người đầu tư và người phát minh vội vàng thưa kiện, bởi vì khắp nơi đều là thành phẩm của sơn trại bọn họ.

Lý Thuyên cảm thấy thứ này rất độc lạ nên cười chỉ vào một người trong đó: "Vậy ta đi chiếc xe phú quý này đi."

“Tướng công ngồi đi!” Người đánh xe kia vừa cười vừa quét bụi.

Bề mặt ghế được bọc một lớp da heo, bên trong lót thêm một chiếc đệm bông. Lý Thuyên vừa đặt mông ngồi xuống đã cảm thấy người mình chìm xuống, đó chính là tác dụng của lò xo giảm xóc.

Người đánh xe hỏi địa điểm rồi chạy bước nhỏ lên phía trước.

Những người đánh xe còn lại tiếp tục nằm vùng ở đó chờ khách, vẻ mặt của những người đánh xe bằng cán tre thì lại rất khó coi.

"Mấy chuyện làm ăn này không còn cách nào khác, mỗi ngày đón chưa được mấy khách nữa."

"Đến đại lý xe Trần thị đăng ký đi, chờ lô xe phú quý tiếp theo tới, bọn ta cũng đổi sang nghề kéo xe này!"

"Ta đã đăng ký từ lâu rồi, không biết khi nào mới được kéo đây."

"..."

Lý Thuyên cảm thấy xe của phú quý rất thoải mái, nhanh hơn nhiều so với cáng tre, giá cả cũng rẻ hơn so với thuê xe ngựa. Hắn hỏi: "Xe này đắt không?"

"Đắt lắm. Ta không mua nổi đâu. Tất cả đều là xe của đại lý xe Trần thị đó." Người kéo xe vừa chạy vừa nói: "Cả Thượng Hải chỉ có hai mươi chiếc xe phú quý thôi. Muốn làm kéo xe thì phải có bảo hiểm hoặc biên lai, sau đó còn phải trả một koản tiền cọc. Nhận được xe để làm việc rồi thì hàng tháng phải trả cho đại lý xe một khoản phí."

Lý Thuyên hỏi: "Vậy các ngươi có thể kiếm được bao nhiêu?"

Người đánh xe cười nói: “Trả xong phí xe mỗi tháng thì còn thừa cũng nhiều đó. Lúc nào đông khách có thể kiếm bảy tám chục văn một ngày, ít khách có thể kiếm được ba đến bốn văn một ngày, đây là tiền trung bình sau khi đã trả xong phí xe đó. Nhưng mà cũng phải tự trả tiền thay lốp, một chiếc lốp có giá hàng mấy chục đến hàng trăm văn tiền, cùng lắm có thể kéo được trong một đến hai tháng. Lúc đông khách thì một tháng phải hỏng một lốp.”

Lý Thuyên cẩn thận tính toán, một lượng bạc là 800 văn tiền, nếu không tính phí lốp xe, người đánh xe này một tháng thu nhập cũng từ một đến ba lượng bạc, có vẻ cũng sánh bằng với các nữ công nhân lành nghề trong ngành dệt rồi.

Đối với công nhân dệt ở Giang Nam, lương tháng của học việc chỉ ba bốn trăm văn, lương tháng của thợ lành nghề có thể lên tới một vài lượng bạc, công nhân lâu năm ít nhất cũng phải ba lượng bạc, nơi nào cạnh tranh khốc liệt thì được bốn lượng bạc.

Giá gạo ở Thượng Hải tương đối cao, đã tăng lên 10 văn tệ một cân, nhưng bá tánh ở tầng dưới chót có thể ăn ngũ cốc thô để rẻ hơn.

Người đánh xe nhếch miệng cười nói: "Hiện tại những chiếc xe phú quý này đều được sản xuất ở Tô Châu, đại lý xe cũng đang chờ xe mới được sản xuất. Sau này sẽ càng sản xuất nhiều xe hơn, giá chắc chắn sẽ giảm xuống, ta còn lại mười lăm bạc, nói không chừng có thể tự mua cho mình một chiếc. Đến lúc đó không cần đóng tiền thuê xe nữa, kéo nhiều kéo ít đều về túi mình tất, sống vậy có tương lại.”

“Đúng là có tương lai thật.” Lý Thuyên gật đầu nói.

Người đánh xe càng ra sức hơn: "Vẫn nên năm bắt thời cơ. Hai mươi năm trước, người dân kiệt quệ vì đói khổ, thời buổi này cần liều mạng làm việc là mỗi tháng đều có thể dư tiền. Mấy đứa con của ta, đứa lớn nhất cũng sắp tốt nghiệp tiểu học, nếu có thể vượt qua kỳ thi học sinh công lập thì nó lên học cấp hai, nếu nó không thể vượt qua kỳ thi học sinh công lập thì học việc. Nếu nó có thể kiếm ra tiền thì cuộc sống cũng tốt hơn.”

"Vậy ngươi chờ hưởng phúc đi, ha ha." Lý Thuyên cũng cười rộ lên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »