Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2077
Cuộc nổi dậy của nhân dân Triều Tiên (2)

❊ ❊ ❊

Đương nhiên là muốn nội phụ Trung Quốc, tùy ý phân chia đất đai, giết sạch quân thần Triều Tiên, sau này làm ăn không bị cản trở!

Hơn nữa con cháu thương nhân Trung Quốc, cũng có thể tham gia thi cử, nói không chừng con cháu đời sau lại có thể làm quan.

Hồng Đạo Toàn nói:" Quân thần Triều Tiên lúc này đang ở Khai Thành, chỉ có 1500 pháo binh đi theo, ngoài ra còn có 500 lính gác. Đại quân Thiên Triều nếu công thành, thương nhân Khai thành nguyện ý phối hợp phóng hỏa, nhất định có thể đánh một trận chiến thắng!"

"Ngươi lui xuống đi." Đặng Sùng Tuấn nói.

Sau khi thương nhân Triều Tiên rời đi, Đặng Sùng Tuấn và Kim Tuấn Ngạn đối mặt nhìn nhau.

Hành vi của quân thần Triều Tiên ở khắp mọi nơi đều ngoài dự đoán của mọi người, các thương nhân ở Khai Thành rõ ràng muốn dẫn đường Đảng, điều này làm cho họ không thể nào tưởn tượng được.

Đặng Sùng Tuấn nói:" Kim tướng quân, ta biết ngài đang nghĩ gì, ta cũng muốn lập công, nhưng Triều đinh chỉ cho phép cắt đi một phần lãnh thổ ở Bắc Triều Tiên, không thể nuốt trọn toàn bộ sau khi diệt quốc. Triều đình thu phục tỉnh Quảng Nam, xuất binh tuy thuận lợi, nhưng về việc dẹp loạn những cuộc đàn áp nổi dậy sẽ tốn rất nhiều công sức. Triều Tiên phức tạp hơn Quảng Nam, thôn tính có lẽ rất đơn giản, nhưng sau này hàng năm dẹp loạn lại hao phí vô số của cải và lương thực. Hơn nữa, Quảng Nam thừa thãi gạo, còn Triều Tiên này cái gì cũng không có, chiếm đóng hoàn toàn chỉ là kinh doanh thua lỗ."

"Vậy thì chiếm đong một nửa, giữ lại một nửa?" Kim Tuấn Ngạn nói.

Đặng Sùng Tuấn nói:" Phải để lại cho Triều Tiên đủ lãnh thổ, hơn nữa quân thần Triều Tiên cũng không được giết. Quân thần Triều Tiên cắt nhượng đất đai, tất cả trách nhiệm đều thuộc về quân thần Triều Tiên, điều này có thể dẹp yên lòng phản đối của người dân."

" Cũng đúng." Kim Tuấn Ngạn gật đầu.

Đặng Sùng Tuấn nói:" Ngoại trừ mở rộng lãnh thổ, Triều đình còn muốn hủy bỏ lệnh cấm bạc trắng ở Triều Tiên, để những đồng bạc của Thiên Triều ta đi qua Triều Tiên. Việc này còn quan trọng hơn việc mở mang bờ cõi."

Cải cách tiền tệ của Triều Tiên có chút thay đổi khiến người ta dở khóc dở cười.

Đồng tiền đến từ Trung Quốc, thông qua thương nhân phát hành đến các nơi, nhưng kiên quyết không sử dụng đồng bạc của Trung Quốc. Thậm chí, giao dịch bạc trắng còn bị cấm, trong nước Triều Tiên chỉ cho phép sử dụng tiền đồng.

Lệnh cấm bạc này đã kéo dài hơn 200 năm.

Ban đầu Triều Tiên cần tiến cống bạc trắng cho Đại Minh, số lượng cũng không nhiều, Mỗi năm sáu bảy trăm lượng bạc. Quân thần Triều Tiên bởi vì cống bạc, không những cướp đoạn chùa miếu, thậm chí vì mấy trăm lượng bạc, chuyên môm khai thác mấy mỏ bạc. Những mỏ bạc kia, khai thác đủ sáu bảy trăm lượng thì ngừng làm việc, chờ lần sau trước khi tiến cống lại khởi công.

Mãi cho đến năm Gia Tĩnh, Đại Minh mới cho phép Triều Tiên ngừng tiến cống bạc tắng.

Những năm đầu việc cấm dùng bạc trắng còn có thể chấp nhận được, bởi vì đồng tiền đều chưa phổ biến, trong nước Triều Tiên thịnh hành lấ\y vật đổi vật. Nhưng theo đà phát triển kinh tế, lượng thương mại càng ngày càng lớn, tiếp tục cấm bạc chỉ là vô nghĩa, quân thần Triều Tiên quả thực đang làm rối loạn xung quanh.

Cái trò vô nghĩa này, là để kiểm soát địa điểm tốt hơn.

Đầu tiên cấp giấy phép cho thương nhân, lấy ra một phần thuế hiện vật, giao cho thương nhân xử lý, sau đó bán lại cho quan nhân và người dân trong nước. Mọi liên kết đều do quân thần Triều Tiên khống chế chặt chẽ, mỗi một khâu hai bên quý tộc đều được một khoản.

Mấy năm trước cải cách, dẫn vào tiền đồng Trung Quốc, hai lớp quý tộc lại thông qua thương nhân, kiểm soát con đường phát hành đồng tiền – quý tộc nắm trong tay Kinh Thương, để Kinh Thương phát hành đồng tiền, Kinh Thương lại đưa đồng tiền cho Tùng Thương, Tùng Thương lại phát hành đồng tiền đến các địa phương. Chỉ riêng khâu phát hành đổi đồng tiền, ở kinh thành đã dần dần chuyển đổi.

Lệnh cấm bạc của Triều Tiên từng khiến cả hai nước Trung- Nhật đều im lặng.

Nhật Bản lúc trước khai thác bạc ở Ngân Sơn, lập tức biến thành bạc trắng xuất ngoại. Sứ thần Nhật Bản an tâm ở Đông Đường, mang theo tám vạn lượng bạc, chạy đến Triều Tiên làm giao dịch. Kết quả, một lượng bạc vô dụng di ra ngoài, chỉ có thể mang theo bạc trở về, làm như đến Triều Tiên khoe khoang sự giàu có của mình.

Tuy nhiên, Đại Minh trợ giúp Triều Tiên, do vận chuyện lương thực không tiện, mang theo một lượng lớn bạc trắng tới đây, muốn mua lương thảo ngay tại Triều Tiên. Bạc của quân Minh, đồng dạng một lượng cũng không dùng được, dẫn đến thiếu lương thực trầm trọng trong giai đoạn đầu của chiến tranh.

Cùng với việc đồng xu Trung Quốc phát triển thuận lợi, hiện nay các thương nhân Triều Tiên, đều hy vọng phá bỏ lệnh cấm bạc trắng, bởi vì sử dụng đồng tiền cho các giao dịch lớn quá là mệt mỏi.

Hai người thương lượng một hồi quyết định tiến binh.

Mấy nghìn quân Đại Đồng ngồi ở chiến hạm, ngày hôm sau đến gần Khai Thành.

Còn chưa kịp giao lưu hữu nghị, quân thần Triều Tiên lại chạy, một đường Bắc Thượng chạy trốn tới Tân Khê, lưu lại tướng sĩ quân Đại Đồng hỗn độn trong gió.

Cái quái gì vậy?

Tin tức quân thần Triều Tiên không ngừng chạy trốn, bị Loan Thương (thương nhân Bảo Châu) cố ý lan truyền.

Từ sau khi Bảo Châu bị Trung Quốc chiếm đóng, rất nhiều Loan Thương đã trở thành người dân Trung Quốc, độc quyền buôn bán trên sông Vịt Xanh. Nhưng mạng lưới kinh doanh của họ, trải rộng khắp đường Bình An, đường Hàm Kính và đường Hoàng Hải có quan hệ cạnh tranh khốc liệt với Tùng Thương.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »