Từ đầu đến cuối, bên trên còn khuyến khích cuộc nổi dậy của nông dân ở Hwanghae-do, đã bị sứ thần Đảng Sùng Tuấn bán đứng và quân đội nông dân ở Hwanghae-do cũng bị bán đứng. Bọn họ sau này vẫn nằm dưới sự cai trị của Bắc Triều Tiên. . . Tất nhiên, có thể thay đổi.
Đảng Sùng Tuấn đích thân gặp Li Enai, thủ lĩnh quân nổi dậy ở Hwanghae-do và nói với anh ta: "Ngươi phải mang bộ lạc của mình cùng nhau di chuyển đến Pyongan-do. Những bộ lạc đó của ngươi sẽ bị giải tán ngay tại chỗ sau khi đi lên phía bắc và chính phủ sẽ giao đất cho họ. Ngươi có thể đề cử bốn người cùng nhau đến Nam Kinh để học trong học viện quân sự. Không đến Nam Kinh cũng được, ở lại Pyongan-do làm cảnh sát, ngươi có thể phụ trách an ninh của Thành phố Bình Nhưỡng."
Li Eunai vốn là một tiểu địa chủ ở Hwanghae-do, người phương bắc không được chào đón, tiểu địa chủ cũng rất khó khăn.
Có thể làm cảnh sát trưởng Thành phố Bình Nhưỡng đối với hắn cũng không tồi.
Dẫu sao, nếu quân đội Đại Đồng phớt lờ họ, đội quân nổi dậy của hắn chắc chắn sẽ bị quân lính Triều Tiên quét sạch.
Hai thủ lĩnh khác của quân đội nông dân cũng nhận được lời hứa bổ nhiệm làm quan, và sau đó . . . bắt đầu hành động.
Quân Đại Đồng kéo đại bác bắn phá một trận, rồi dùng lưỡi lê tấn công. Hàng vạn quân nông dân chật vật chạy trốn, nhấn chìm dân chúng dọc đường, chạy thục mạng đến Pyongan-do.
Triều Tiên quả thật giữ được Hwanghae-do, nhưng chỉ còn lại một phần ba dân số, đều bị đưa đến phía bắc Trung Quốc, liên tục bị người Tác-ta dày xéo, dân số cũng không làm sao khôi phục được, bây giờ chỉ còn là đủ để tăng dân số. Mà quân khởi nghĩa lại đem địa chủ giết, việc chia đất cũng diễn ra theo tự nhiên.
Quân của Han Qiyuan trên con đường phía đông cũng làm như vậy, họ bị quân Đại Đồng đánh đuổi, một đường lôi cuốn dân chúng đến tận Hamgyong.
Một đám thương nhân nhìn quân nông dân rời đi, nhìn quân Đại Đồng rời đi, cùng nhau đứng trong gió với tâm tư rối bời. Bọn họ lăn lộn nửa năm rốt cuộc là vì cái gì?
Đương nhiên, những thương nhân này cũng kiếm được không ít tiền, quân nông dân cướp được hàng hóa đều giao cho bọn họ bán, mỗi người đều kiếm được bộn tiền.
Lý Vĩ trở về Hanyang và chính thức tiếp nhận sắc phong làm quốc vương.
Ngay lập tức, các cuộc tranh chấp đảng phái lại nổ ra.
Tại triều đình, một quan chức nhỏ trong đảng Nhân dân phía Nam đã tập hợp những người từng là quan chức địa và buộc tội Đảng Nhân dân phía Tây nhượng bộ lãnh thổ, bán nước cầu vinh. Phụ tá chính Trịnh Thái Hòa đã bị đánh cho đến chết Cuối cùng, Song Shiyeol và Song Junji bị giáng xuống làm thái thú, Lý Vĩ nhân cơ hội này lôi kéo một đám người đảng Nhân dân phía Nam vào triều đình.
Cùng lúc đó, một tàu chiến Trung Quốc đã đi đến đảo Tsushima.
Tống Nghĩa Thực nhận được thánh chỉ từ hoàng đế Trung Quốc, trong lúc nhất thời hắn chưa kịp phục hồi lại tinh thần.
Hắn là lãnh chúa của phong kiến Shiwanshi do Mạc phủ Nhật Bản sắc phong, cũng là chúa đảo Tsushima do quốc vương Triều Tiên sắc phong, bây giờ lại là trị huyện Tsushima do hoàng đế Trung Quốc sắc phong?
Dáng vẻ đảo Tsushima hiện tại như thế nào?
Dưới thời Vạn Lịch, Nhật Bản xâm lược Triều Tiên, Sō thị đảo Tsushima tuân mệnh tham chiến. Huy động toàn bộ nam đinh trên đảo, tuổi từ 16 đến 53, miễn cưỡng tập hợp 5000 làm quân tiên phong. (*) Vạn Lịch: niên hiệu của Vua Thần Tông thời Minh, Trung Quốc, 1573-1620
Năm ngàn binh sĩ trên đảo Tsushima hầu như đã bị diệt, trên đảo không còn mấy nam nhân trưởng thành.
Chịu khổ vài năm, rốt cuộc có một đám trưởng thành. Nhật Bản lại lần nữa lệnh Sō thị mộ binh, đem hết toàn lực cũng chỉ chiêu mộ được một ngàn người, có vài binh sĩ thậm chí còn chưa đủ 16 tuổi.
May mắn lần này không phải thực sự tham chiến, một ngàn nam đinh đều còn sống, mấy chục năm từ nay về sau, đảo Tsushima phải dựa vào một ngàn nam đinh này sinh sản.
Ngay sau đó, Sō thị lại phụ trách ngoại giao với triều đình, thành công khôi phục bang giao giữa hai nước. Tokugawa Ieyasu luận công đi thưởng, phong Sō thị đảo Tsushima mười vạn thạch, nhưng lãnh địa này sản xuất nhiều nhất chỉ có một vạn thạch. (*)Tokugawa Ieyasu người sáng lập và cũng là vị Tướng Quân đầu tiên của Mạc phủ Tokugawa.
Chủ yếu là thiếu người!
Nếu khôi phục mấy chục năm, mang toàn bộ người già phụ nữ trẻ em đều tính, toàn đảo nhắm chừng chỉ có nhiều nhất một vạn người.
Trên lịch sử, Sō thị thống trị đảo Tsushima mấy trăm năm, thời kì hoàng kim nhất dưới thời Sō Yoshizane. Nhưng giờ này khắc này, Sō Yoshizane vừa mới kế vị hai ba năm, dân cư khan hiếm, ruộng đất hoang vu, nợ nần chồng chất, nào có nửa phần dáng vẻ của thời đại hoàng kim?
Nhà dột suốt đêm, năm trước lại có đại hoả, thành Shitamachi còn bị đốt thành phế tích. (*) Shitamachi: một khu vực thuộc Tokyo hiện nay.
Gia thần Đại Phổ Quang Hữu nói: "Việc cấp bách là trùng kiến thành Shitamachi. Đồng thời giải quyết lại nợ nần, lợi dụng thương nhân Nhật Bản, Trung Quốc, trùng kiến thành Shitamachi. Mang đất bán cho thương nhân gán nợ, cho bọn họ xây cửa hàng, sau này chúng ta chỉ phụ trách thu thuế."
Thực sự không còn biện pháp mới buộc phải dựa vào phòng ốc điền sản lấy tiền.
Sō Yoshizane vừa tròn hai mươi mốt tuổi, gật đầu nói: "Như vậy cũng tốt, dù sao chúng ta không có tiền, để cho thương nhân ra tiền trùng kiến Shitamachi đi."
Đại Phổ Quang Hữu còn nói: "Sau khi xây dựng lại Shitamachi, phải kiểm tra đất cải cách, đem tri hành chế (*), sửa thành tàng tiền tri hành chế. Thực hành chế độ quân điền, khai phá ruộng đất, thu nhận samurai Nhật Bản lang thang không chủ, tăng cường khai thác mỏ bạc. Cùng lúc đó, phải thành lập phiên học, bồi dưỡng võ sĩ trung thành cho lãnh chúa." (*) Là gia thần nhận đất đai từ lãnh chúa, có quyền quyết định, thu nạp cống phẩm hàng năm, có quyền trừng phạt người dân, kiểm soát lãnh địa.