Nước Matalan ở phía đông của Gia Thành đã dẫn một đội quân hùng mạnh đến chia nước Sudan thành năm phần với năm Quốc vương khác nhau. Trải qua mấy năm hỗn chiến, Sudan chỉ còn bốn phần, nhìn thì cứ tưởng đã thống nhất nhưng thật ra dân cư đã giảm đi rất nhiều, thực lực cũng đã không còn bằng trước kia nữa.
Sudan còn lại bốn phần, trong đó một phần là do một người Hán tên Trịnh Vĩnh Thọ cai trị.
Trong nước thì hắn tự xưng là Quốc vương Sudan, bên phía Trung Quốc thì hắn tự xưng là Tổng đốc Semarang, lại còn được Hoàng đế sắc phong. Nhưng nhiều năm liên tục hắn từ chối sứ thần do Triều đình phái tới, rõ ràng là đang muốn là Hoàng đế ở vùng này.
Mấy tháng trước, Trương Hiến Trung đang ở Đài Loan làm Trưởng trấn thì đột nhiên bị Tri phủ triệu kiến: "Ngươi có muốn thăng quan không?"
Trương Kiến Trung trả lời: "Muốn."
Tri phủ nói: "Tổng đốc của Semarang không nghe lời, sau khi nhận sắc phong của Triều đình lại luôn từ chối quan viên do Triều đình phái tới. Bệ hạ muốn ngươi làm Tổng đốc của Semarang, ngươi có đồng ý hay không?"
Trương Hiến Trung nói: "Cho ta bao nhiêu binh?"
"Chỉ có năm trăm quân Đại Đồng." Tri phủ nói.
Trương Hiến Trung rơi vào suy tư, cắn răng cười lớn: "Vụ làm ăn này ta nhận!"
Trước khi Vương tử Hayi của nước Vạn Đan ngồi thuyền đến Nam Kinh thì Trương Hiến Trung đã đến Semarang.
Một đội gồm sáu chiến thuyền hộ tống Trương Hiến Trung đi nhậm chức, đi theo còn có mười mấy quan lại và năm trăm quân Đại Đồng.
Tổng đốc Trịnh Vĩnh Thọ của Semarang rất sợ hãi, cho nên đã tự mình đến cảng nghênh đón: "Tiểu thần Trịnh Vĩnh Thọ, bái kiến sứ thần!"
Trương Hiến Trung cười nói: "Ta tên Trương Hiến Trung, không biết ngươi đã từng nghe qua tên của ta chưa?"
Trịnh Vĩnh Thọ vội đáp: "Vẫn vang vọng như sấm bên tai ạ."
"Như sấm bên tai cái con khỉ." Trương Hiến Trung cười rồi mắng to. "Ngươi mà biết lão tử là ai thì đã không có phản ứng như vậy. Ta nói thật cho ngươi biết, lão tử xuất thân là thổ phỉ, từng tạo phản chống lại Hoàng đế Sùng Trinh, cũng từng tranh thiên hạ với Hoàng đế đương triều, còn đã từng làm Hoàng đế mấy năm!"
"Hả?" Trịnh Vĩnh Thọ nghe xong thì trợn mắt há hốc mồm.
Trương Hiến Trung lại nói: "Lúc lão tử làm Hoàng đế, trong tay có hơn hai trăm nghìn quân. Bây giờ trong tay ngươi có mấy chục nghìn?"
Trong lòng Trịnh Vĩnh Thọ sợ hãi, theo bản năng liền cúi người trả lời: "Dạ không nhiều lắm, không so được với sứ thần ạ."
Trương Hiến Trung nói: "Ta không muốn nói chuyện với ngươi nữa, trước tiên thì vào thành đã."
"Mời sứ thần đi bên này." Trịnh Vĩnh Thọ tự mình dẫn đường.
Trương Hiến Trung dẫn theo năm trăm quân binh Đại Đồng tiến vào thành, hôm sau liền triệu tập quan viên Semaran, nói rằng có thánh chỉ cần ban.
Một đám quan lại người Hán ở bản địa nhanh chóng chạy đến đón chỉ.
Thật ra vốn không có thánh chỉ, chỉ có công văn phong chức mà thôi. Trịnh Vĩnh Thọ và hơn mười tên quan viên cấp dưới được lên chức điều đi chỗ khác, có người thì đến Đông Bắc, có người thì đến Myanmar, tuy rất xa xôi hẻo lánh nhưng thật sự vẫn đã thăng quan cho bọn họ rồi.
Tổng đốc nước ngoài cũng có cấp bậc, tổng đốc Lữ Tống là cấp bậc tối cao, đại khái thì tương đương với Hữu thị lang.
Còn Tổng đốc ở Semarang này cũng tương đương với Tri phủ, bên phía tỉnh Huyền Thố vẫn còn rất nhiều chức quan có thể làm.
Năm trăm quân binh Đại Đồng vây quanh khu vực đó, Trương Hiến Trung tự mình đọc công văn sắc phong, sau đó lại nói với bọn họ: "Các vị mau khởi hành đi, sớm đi sớm đến, các ngươi bớt được ít lo âu thì ta cũng đỡ phải muộn phiền."
Một người dân địa phương tên Vương Hoằng Văn nói: "Nhưng. . . Chúng ta sống ở nước ngoài lâu như vậy rồi, thật sự đã không còn quen khí hậu ở Trung Quốc nữa, chỉ sợ sau khi trở về sẽ khó lòng đảm nhiệm."
"Ngươi lại đây." Trương Hiến Trung nói.
Vương Hoằng Văn thấp thỏm đi đến, khi hắn ta cách Trương Hiến Trung khoảng hai ba bước.
Keng!
Trương Hiến Trung là một tên tàn bạo, hắn sao có thể làm mấy chuyện vô nghĩa, đao vừa rút ra đầu liền rơi xuống đất.
Đao rất nhanh!
Đao pháp rất đỉnh!
Trương Hiến Trung nhìn mọi người xung quanh: "Còn có ai muốn nói gì nữa không?"
Bọn họ đều chưa thấy cảnh như này bao giờ cho nên tất cả mọi người đều bị dọa sợ.
Trịnh Vĩnh Thọ rất muốn lên tiếng, nhưng rồi lại thôi, ánh mắt luôn hướng về vết máu trên lưỡi đao của Trương Hiến Trung.
"Nếu đã không có gì muốn nói vậy thì nhanh lên đường đi!" Trương Hiến Trung nâng chân trái lên, dùng đế giày lau đi vết máu trên lưỡi đao.
Mười mấy quan viên Semarang được quân đội Đại Đồng hộ tống nhanh chóng lên thuyền rời đi. Những chiếc ghế trống do Trương Hiến Trung chuẩn bị đều đã được quan viên ngồi kín.
Ngay sau đó, Trương Hiến Trung vào phủ Tổng đốc, phong ấn công văn, sổ sách và kho, sau đó sắp xếp quân đội Đại Đồng đi tiếp quản chuyện phòng thủ của thành.
Ngày tiếp theo, chính là ngày triệu kiến thương nhân và thủ lĩnh của những gia tộc lớn ở nơi đó, hắn lặp đi lặp lại hai câu: "Nghe ta thì ăn ngon uống ngọt. Không nghe thì ta sẽ đưa xuống uống rượu với Diêm Vương."
Trong lòng đám người Hán bản địa rất bất mãn, nhưng lại không dám phản kháng.
Bởi vì sợ Trương Hiến Trung sẽ lại giết người!
Các quan viên hắn dẫn theo bắt đầu làm việc của mình, nhưng họ với đám quan viên địa phương lại bằng mặt chứ không bằng lòng. Có một số công việc không thể nào triển khai, Trương Hiến Trung cũng không thèm lãng phí thời gian. Hắn ra lệnh các quan viên báo lại tên họ của những quan viên không chịu nghe lệnh, sau đó chọn ra ba người phản kháng nhất áp giải đến trước của phủ Tổng đốc trực tiếp chém đầu.