Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2093
Khuếch trương thời đại (1)

❊ ❊ ❊

Bây giờ hai người họ đang tranh quyền đoạt vị với nhau!

Phủ của Sakai Tadakiyo nằm ở Ueno, nơi đó không ở ven biển, cho nên không có cách nào buôn lậu với Trung Quốc được. Vì vậy hắn đã liên minh với một số Đại danh và Trung thần để cấm triệt để chuyện buôn lậu.

Mà Hoshina Masayuki lại đi liên minh với một số Đại danh ở ven biển để phản đối lệnh bế quan tỏa cảng.

“Đảo Tsushima vẫn luôn là lãnh thổ của nước ta, tuyệt đối không thể để Trung Quốc chiếm đoạt.” Sakai Tadakiyo nghiêm túc nói. “Phải huy động toàn bộ binh lực của cả nước đến đoạt lại đảo Tsushima!”

Matsudaira Nobutsuna giờ đã rất già, híp mắt nói: “Ta không phản đối chuyện khai chiến với Trung Quốc, nhưng trước hết phải xây dựng được một lực lượng hải quân hùng mạnh. Phải thống nhất các chiến thuyền lại, và giao cho Mạc phủ chỉ huy.”

Abe Tadaaki cũng nói: “Chắc chắn phải như thế!”

Ba vị Trung thần này đều là người ủng hộ việc bế quan tỏa cảng. Đất đai của bọn họ không ở ven biển, hơn nữa còn rất gần thành Edo, cho nên duy trì sự cai trị của Mạc phủ chính là tự bảo vệ chính họ. Vậy nên việc cấm buôn lậu là điều cần thiết, nó sẽ ngăn ngừa sự phát triển mạnh mẽ của những Trung thần và Đại danh khác thông qua việc buôn bán qua đường biển.

Matsudaira Nobutsuna là người lớn tuổi nhất ở đây, nếu không phải do sức khỏe không tốt thì người nắm quyền vốn phải là ông ta.

Đối mặt với áp lực của ba người kia, Hoshina Masayuki cũng chỉ có thể nhượng bộ: “Ta đồng ý giao tất cả thuyền mà mình sở hữu cho Mạc phủ. Sau khi trở về lãnh địa sẽ lập tức đào tạo thủy quân, sau đó sẽ nhanh chóng đến Edo để nghe theo lệnh của Mạc phủ.”

Sự nhượng bộ như vậy lại càng làm ba vị Trung thần không biết phải làm thế nào.

Tài chính của Mạc phủ khó khăn, nếu các lãnh chúa gửi tàu đến đây vậy thì phải lấy đâu ra tiền để nuôi hải quân bây giờ?

Chuyện này không thể giải quyết qua loa được!

Vấn đề chủ yếu đều liên quan đến tài chính và cách quản lý quân đội, mấy chục năm trước đây, khi Mạc phủ mới được thành lập, chính trị của Nhật Bản còn khá kỷ cương.

Từ khi tướng quân Mạc phủ đã không còn được nắm quyền trong tay thì chính trị Nhật Bản đã càng ngày càng thối nát.

Đặc biệt là sau khi Sakai Tadakiyo lên nắm quyền, anh trai của hắn là một tên tham quan có tiếng. Hắn ngang nhiên bán chức bán tước, sau khi lên làm Tairō* thậm chí còn phát minh ra “Bảng thời gian nhận hối lộ.”, “Vật phẩm hối lộ được chỉ định.” và các loại hình thức khác, tập trung vào các loại hàng xa xỉ, hàng nước ngoài và các đặc sản địa phương. *Tairō: Một chức vụ thời Edo, địa vị ở trên Trung thần.

Trên dưới cả nước đều đã tham ô hối lộ đến thối nát, quân đội cũng không khác là bao.

.Buôn lậu bằng đường biển đã trở nên rất nghiêm trọng, giờ lại thêm những Trung thần ở đất liền tham gia, thậm chí còn cử các Samurai đi phụ trách bảo vệ hàng hóa.

Loại quân đội như này sợ chỉ có thể tận lực liều mạng với Triều Tiên mà thôi, giờ đã sớm không phải là một quân đội hùng mạnh như thời Chiến quốc của Nhật Bản nữa rồi.

Sakai Tadakiyo chỉ là mở đầu cho sự suy đồi, sau đến thời Tanuma Okitsugu cầm quyền, ông ta lại ngang nhiên tuyên bố: “Vàng bạc còn có giá trị hơn mạng người rất nhiều, người tặng vàng đưa bạc để cầu danh lợi mới là người trung nghĩa. Tặng đủ vàng đủ bạc sẽ nhìn thấu được lòng người.” Lại nói: “Ngày nào ta cũng vào thành, làm lụng vất vả vì đất nước, nhưng chưa từng có một phút giây nào an tâm. Sau khi bãi triều về nhà, nhìn thấy lễ vật chồng chất như núi ở hành lang, thì đều quên hết mọi mệt nhọc của hôm đấy, tinh thần sảng khoái vô cùng.”

Đối với Nhật Bản đảo Tsushima bị Trung Quốc chiếm đóng là một chuyện cực kỳ tệ, nhưng cái tệ đó cũng chỉ là ở trong miệng đám Trung thần.

Ai lại muốn vì một cái đảo nhỏ mà đi khai chiến với Trung Quốc cơ chứ?

Nếu đổi lại là thời kỳ của Tokugawa Ieyasu thì một là xuất binh cho có hai là sẽ không có bất kỳ biện pháp nào.

Chuyện quyền hạn không nằm trong tay Tướng quân Mạc phủ, căn bản không phải là chuyện Tokugawa Ieyasu có thể giải quyết. Thậm chí chuyện này còn ngày càng nghiêm trọng hơn, cuối cùng Sakai Tadakiyo trở thành Tairō, và những Trung thần khác cũng ngày càng áp chế Tướng quân Mạc phủ.

Về sau cái cục diện rối rắm này truyền lại cho Tokugawa Tsunayoshi.

Tokugawa Tsunayoshi lập nên chức “Hầu cận”, đám người Trung thần chỉ có thể gặp được Tướng quân thông qua Hầu cận mà thôi. Nói trắng ra, Hầu cận chính là Thái giám không cần thiến, mà Tairō và Trung thần là các phụ tá và Đại thần nội các. Cách làm như vậy thật sự đã ngăn chặn được những Trung thần, nhưng lại dẫn tới sự chuyên quyền của đám Hầu cận.

Ở Trung Quốc thì chính là bị đám Hoạn quan chuyên quyền!

Đấy là câu chuyện của sau này, vậy nên giờ tạm thời không nhắc tới.

Lại nói đến những vùng lãnh thổ cướp được của Triều Tiên. Sau khi Triệu Hãn và các quan viên thảo luận một lúc, rất nhanh sau đó đã sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện.

Bình An Đạo được đổi thành Bình An Phủ và toàn bộ đều sát nhập và chịu sự quản lý của tỉnh Liêu Ninh.

Ngoài ra, tỉnh Huyền Thố được thành lập, bao gồm toàn bộ lãnh thổ của tỉnh Cát Lâm sau này và Hàm Kính Đạo của Triều Tiên cũng sát nhập vào trong đó. Chính quyền cũng được đặt tại thành Huy Phát (phía đông Huy Nam), thủ phủ của tỉnh Đông Ninh cũng được thành lập và khai phá một mảng lớn đất đai cho Kiến Châu Phủ, Hàm Kính Đạo cũng được đổi thành Hàm Kính Phủ, khu vực Thông Du và Phù Dư cũng trở thành Thái Ninh Phủ, một phần của Cát Lâm và Trường Xuân cũng trở thành Lộc Giang Phủ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »