Tiểu lại trả lời: "Phạm Kinh Lịch được điều đến từ ngân hàng Đại Đồng ở Tô Châu vào hai năm trước, văn thư tài vụ của chủ quản Thị Bạc Ty. Phạm Kinh Lịch đến nhận chức hai tháng, không phải việc của hắn, hắn cũng âm thầm đi nghe ngóng. Mùa xuân năm ngoái, Phạm Kinh Lịch đột nhiên chết bất đắc kỳ tử, nghe đồn... nghe đồn là bị người ta giết hại. Sau khi Phạm Kinh Lịch chết, Uông đề cử đích thân lo việc đám tang cho hắn, dẫn người đến nhà Phạm Kinh Lịch thu dọn di vật. E là... để lục soát sổ sách." Tào Bổn Thục nghe đến đây đã cực kỳ tức giận, chẳng những tham ô, còn dám mưu sát đồng liêu: "Phạm Kinh Lịch là người ở đâu, thi thể có được chuyển về quê an táng không?" Tào Bổn Thục hỏi.
Hồ Tuệ Thanh nói "Phạm Kinh Lịch là người Quý Châu, đường xá xa xôi, không thể chuyển về quê. Tình huống này, hoặc là chôn ở Thượng Hải, hoặc là hoả táng rồi đợi người nhà đến mang đi. Phạm Kinh Lịch... đã bị hoả táng." Tức là không có cách nào khám nghiệm tử thi.
Việc hoả táng rất phổ biến ở phía nam, giữa triều Minh có Đại Trình ghi chép lại. Chẳng những người từ nơi khác lựa chọn hoả táng khi chết, mà rất nhiều người dân địa phương cũng lựa chọn cách hỏa táng, thậm chí còn có nghề chuyên thiêu hủy thi thể.
Tào Bổn Thục tiếp tục tra hỏi: "Phạm Kinh Lịch đến Thượng Hải làm quan có dẫn theo người nhà hay tùy tùng không?" Hồ Tuệ Thanh nói: "Không có, nghe nói vợ hắn mất rồi, chỉ còn một đứa con nhỏ ở Quý Châu." Tào Bổn Thục hỏi: "Hắn có bao giờ mướn người làm không?"
Hồ Tuệ Thanh đáp: "Có mướn một nha hoàn, nhưng tiểu nhân không biết lai lịch của nha hoàn này."
Đột nhiên lại có tiểu lại muốn lập công: "Ngự Sử đại nhân, nha hoàn đó sống ở trấn Pháp Hoa, còn là hàng xóm với tiểu nhân, có điều nàng đã lập gia đình vào mùa đông năm ngoái. Về phần gả đi đâu thì tiểu nhân cũng không biết. Trấn Pháp Hoa chính là Từ Gia Hối, được đặt tên theo chùa Pháp Hoa.
Chùa miếu lâu năm không được tu sửa, đã trực tiếp bị dỡ bỏ, các hòa thượng cũng hoàn tục làm dân thường.
Địa danh Lục Gia Chủy cũng đã có rồi, được đặt theo tên của Lục Thâm, chính là tổ tiên của Lục Quảng, người bị điều tra mấy ngày trước. Tào Bổn Thục mất năm ngày để mời nha hoàn tên Quách Liên đến. Lúc đầu, Quách Liên không nói gì, chỉ liên tục lắc đầu khóc thút thít.
Tào Bổn Thục càng thêm khẳng định, nha hoàn này chắc chắn biết gì đó, khuyên giải an ủi hết hai ngày.
Quách Liên rốt cuộc cũng mở miệng: "Đại nhân, phạm tướng công là người tốt. Hắn... hắn gửi một cái rương nhỏ tại ngân hàng, nói mình sống không được mấy ngày, bảo dân nữ đem giao cho quan thanh tra liêm chính. Còn nói, trong rương có mười lượng bạc, khi nào lấy ra thì sẽ tặng cho dân nữ làm của hồi môn." "Sao ngươi không đi lấy?" Tào Bổn Thục hỏi.
"Dân nữ không dám." Quách Liên nói: "Ngày thứ hai sau khi hỏa táng Phạm tướng công, buổi tối người nhà của dân nữ liền tới. Phụ thân và đại ca của dân nữ đều bị người ta đánh, buộc dân nữ giao ra đồ vật, dân nữ sợ tới mức không nói được gì, nhưng cũng không có giao ra cái rương của Phạm tướng công. Sau đó do quá sợ hãi nên đã nhanh chóng xuất giá ở huyện lân cận."
Tào Bổn Thục hỏi: "Vậy bằng chứng được cất giữ ở đâu?"
Quách Liên nói: "Lúc những kẻ xấu kia tới cửa, dân nữ đã nuốt vào trong bụng." "Ngươi có nhận ra được những kẻ xấu đó không?" Tào Bổn Thục lại hỏi.
"Tổng cộng có hơn mười người, dân nữ nhận ra hai người." Quách liên nói: "Một người tên là Lưu Nhị, một người tên là Chu Lão Hổ, đều là biệt danh." Tào Bổn Thục lập tức ra lệnh bắt người, lại phái người đến ngân hàng Đại Đồng lấy đồ vật.
Đáng tiếc, Lưu Nhị và Chu Lão Hổ đều đã rời khỏi Thượng Hải. Những tên côn đồ đi theo bọn họ cũng đã chạy trốn, hơn nữa bọn chúng còn trực tiếp ngồi thuyền ra nước ngoài, có nói đi lữ tống, có người nói bọn chúng đến đảo Lữ Tống, có người nói bọn chúng đến Nhật Bản. Cũng may đã lấy được đồ vật ở ngân hàng, gồm có một bức thư, một quyển sổ và mười lượng bạc.
Tào Bổn Thục đọc bức di thư trước: "Ta tên là Phạm Hoằng Tĩnh, tự Định An, người Khải Lí, Quý Châu. Gia phụ mất sớm, lại bị thúc phụ chèn ép, may mắn được Từ mẫu nuôi dạy nên người. Nhờ ân đức của Bệ hạ, ta đã lấy lại được ba cửa hàng của người cha đã mất, thành công kiếm được tiền tài phụng dưỡng mẹ già... Nay làm quản lý ở Thị Bạc Ty Thượng Hải, nơi này che giấu đầy những hành vi xấu xa, không thể không điều tra và chỉnh đốn... Đề cử Uông Thái, phó đề cử Trần Tiên Xuân, biết ta âm thầm điều tra, nhiều lần yêu cầu ta thông đồng làm bậy. Ta liền giả vờ đồng ý, liên tiếp kiếm được hơn tám trăm lượng bạc bất hợp pháp."
"Ta uống rượu cùng với thương gia hàng hải, Ngô Văn Cương, moi ra số tiền mà hắn trốn thuế."
"Lão này rất cảnh giác, sợ hắn đi mật báo, ta đã gửi sổ sách đến ngân hàng Đại Đồng ở huyện Thượng Hải..."
…
Tào Bổn Thục vô cùng khâm phục thái độ làm người của Phạm Hoằng Tĩnh.
Nhưng sổ sách của Phạm Hoằng Tĩnh lại khiến cho Tào Bổn Thục thất vọng. Nội dung trong sổ sách toàn dựa vào so sánh giao dịch của hiệu buôn, phần lớn là có thể đối chiếu ra, chỉ là khá rườm rà và tốn thời gian thôi.
Chìa khóa để điều tra vụ án là vị quan lại nào nhận bạc bất hợp pháp, lại phân phối thế nào, nhưng Phạm Hoằng Tĩnh từ đầu tới cuối vẫn chưa điều tra được. Tất cả manh mỗi của vụ án đều bị chặt đứt bởi cái chết của Trần Tiên Xuân.