Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2030
Phí Lão phu nhân (1)

❊ ❊ ❊

Phí Lão phu nhân năm nay năm mươi tuổi, gương mặt bởi vì được bảo dưỡng tốt, nhìn cực kì trẻ trung.

Sau khi được thị nữ hầu hạ mặc quần áo chỉnh tề, Phí Lão phu nhân đưa tay trái ra, lập tức có thị nữ đứng bên cạnh đỡ lấy, đỡ nàng ta đến chính giữa nội viện. Mấy quý nhân quan lại khác đều thích nuôi tì thiếp, nhưng Phí Lão phu nhân lại không thích. Người giúp việc trong nhà nàng ta đều là bỏ tiền ra mướn về, hơn nữa nàng ta từ nhỏ đã keo kiệt hẹp hòi, nhưng đối với nam nữ nô bộc trong nhà lại cực kì hào phóng.

Nếu như người làm trong nhà gặp chuyện gì khó xử, nàng ta còn thường xuyên hào phóng mổ trâu, vì thế nên người làm trong phủ cũng thật lòng kính trọng nàng ta. “Đi gọi lão gia, phu nhân tới đây.” Phí Lão phu nhân dặn dò. Lão gia đương nhiên là Phí Thuần, Phí Bẩm chết hồi nửa năm trước là Lão Thái Gia. Phu nhân chính là vợ của Phí Thuần.

Phí Thuần là con trai, lúc này đang chịu đại tang ở nhà, cũng không tiện ra ngoài, cả ngày vùi mình ở trong phòng, còn học được cả chơi cờ vây giải buồn. Đưa theo vợ tới nội viện, thấy mẹ mình ăn mặc trang trọng như vậy, Phí Thuần không nhịn được, hỏi: “Mẹ, mẹ muốn đi đâu sao?”

Phí Lão phu nhân nói: “Cháu trai lớn của ta bị bệnh, từng thỉnh cầu Bồ tát phù hộ, mấy ngày nay bệnh tật tiêu tan, hôm nay ta đến chùa Chúng Thiện cầu nguyện. Con cũng đi đi, ngày đó mẹ cầu xin Bồ tát thay con, chẳng lẽ nó không nói cho con sao?”

“Ba ngày trước đã nói rồi.” Vợ Phí Thuần nhỏ giọng trả lời, hôm nay nàng ta cũng ăn mặc khá trang trọng, Phí Thuần không biết phải làm sao, chỉ có thể đi theo.

Phí Lão phu nhân còn nói: “Mặc đạo bào thế này không trang trọng. Mau thay quần áo bình thường của con đi.” Đạo bào là quần áo dân thường, còn quần áo hàng ngày của hắn ta đều là quần áo quan viên, nhìn một cái là có thể nhận ra ngay là người này làm quan. Phí Thuần thở dài một tiếng, ngoan ngoãn trở về phòng thay quần áo.

Xe ngựa của Phí gia cũng coi như là giản dị, không có đồ trang sức nạm vàng, chẳng qua là buồng xe khá lớn, ngựa kéo cũng tương đối khỏe mạnh mà thôi. Tùy tùng xuất hành cũng bọn họ cũng không có nhiều, trai gái tổng cộng chỉ có mấy người, đây đầu lả Phí Thuần yêu cầu mãnh liệt mới làm được, nếu không Phí Lão phu nhân nhất định sẽ tiền hô hậu ủng ra ngoài. Bước ra khỏi cửa, bên ngoài đã có một chiếc xe ngựa đang chờ.

Trên xe ngựa kia có một vị phụ nhân đi xuống, tuổi tác khoảng chửng bốn mươi tuổi, vừa xuống xe đã hành lễ: “Tham kiến dì.” “Aiya, con gái ta đợi lâu rồi.” Phí Lão phu nhân vẻ mặt ôn hòa, thái độ còn thân thiết hơn so với con dâu mình rất nhiều.

Vị phụ nhân này là Lưu thị, vợ Tiêu Khởi Phượng, lúc đầu ở huyện Lư Lăng, đã từng là hàng xóm của Phí Thuần. Lúc đó bổng lộc của Phí Thuần không được cao, cũng chưa lấy được mỏ ngầm và tiệm muối, cuộc sống gia đình chỉ có thể dùng chữ tạm ổn để hình dung. Lưu thị thường xuyên tới nhà làm khác, vẫn luôn đem theo chút quà nhỏ, dụ cho Phí Lão phu nhân mặt mày hớn hở. Thường xuyên qua lại như vậy, Phí Lão phu nhân đã nhận Lưu thị là con gái nuôi. Nếu không phải sợ bối phận bị loạn, hai nhà đã sớm kết hôn rồi. Hôm nay con trai thứ của Phí Thuần đã trưởng thành, cháu họ của Lưu thị cũng đã đến tuổi cập kê, hai bên quyết định hôn ước, sang năm đã có thể thành thân. So sánh với Phí Lão phu nhân một thân đầy trang phục đắt tiền, Lưu thị này giản dị nhiều lắm, cả người chỉ là lối ăn mặc của mấy vị phu nhân tầm thường mà thôi.

Phí Lão phu nhân kéo tay Lưu thị, hỏi: “Mặt dây chuyền vàng mẹ cho con kia, sao không thấy con đeo ra ngoài chứ.” Lưu thị trả lời nói: “Nhà con làm quan thanh liêm, không thích người nhà rêu rao ở bên ngoài.”

Con người Tiêu Khởi Phượng chính là một vị quan thanh liêm điển hình, năm ngoái con trai hắn ta mua một con tuấn mã, còn cưỡi ngựa trên đường hiên ngang đánh người. Tiêu Khởi Phượng nghe tin chạy đến, ở ngay ngoài đường phố đánh gãy chân con trai mình, chuyện này sớm đã truyền khắp cả Nam Kinh, thậm chí còn được cả Hoàng đế khen ngợi.

Phí Lão phu nhân cảm khái: “Cũng không phải là bạc tham ô, nào có chuyện con là phu nhân quan tam phẩm, ra khỏi cửa lại không có chút uy nghiêm nào thế này, để cho những phu nhân khác coi thường mình chứ.”

Lúc này Phí Lão phu nhân đã kéo Lưu thị lên xe, con trai với con dâu lại ngồi một chiếc xe khác.

Xe ngựa chạy được một khoảng, Lưu thị lấy trong ngực ra một chiếc vòng phỉ thúy: “Nhà con có một thuộc hạ cũ, làm quan ở phủ Bình Nam Quân Dân. Chỗ Miến Điện đó, gì cũng không có, chỉ có phỉ thúy là nhiều. Phỉ thúy ở đất Nam Kinh này rất đắt, nhưng ở Miện Điện lại khá là rẻ. Con gái biết mẹ thích thứ này, mới nhờ thợ thủ công làm thành một chiếc vòng.”

“Aiya, màu xanh này đúng là khiến người khác thích mà.” Phí Lão phu nhân càng càng xem càng thích, nắm tay Lưu thị nói: “Con cũng không có món đồ trang sức nào, sao không giữ lấy cho mình dùng đi.”

Lưu thị nói: “Mẹ ruột con gái chết sớm, từ trước đến giờ đều bị mẹ kế ngược đãi. Sau này gặp được mẹ nuôi như thấy mẹ ruột. Mẹ nuôi thương con như vậy, còn hơn cả mẹ ruột. Con gái có đồ tốt, đương nhiên muốn biếu mẹ. Mẹ nuôi đừng có từ chối, tầm lòng hiếu thảo này của con gái mới có thể thỏa mãn.” Phí Lão phu nhân nghe vậy cực kì vui vẻ, lúc này đã đeo vòng phỉ thúy lên tay, kéo tay Lưu thị nói: “Con chính là con gái ruột của mẹ, so với cái đứa con dâu không chút thú vị kia thì mẹ thương con nhiều hơn không biết bao nhiêu lần đâu. Bình thường con thiếu cái gì phải mở miệng nói với mẹ sớm, không cần lo làm phiền mẹ đâu.” “Con gái cái gì cũng không thiếu, chỉ mong mẹ có thể sống lâu trăm tuổi thôi.” Lưu thị nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »