Ghi chép sớm nhất được ghi lại vào "Xuân thu vĩ" thời Tây Hán, Vương Sung thời Đông Hán cũng từng thí nghiệm và ghi lại chi tiết trình bày trong "Luận hoành".
Quan điểm của Vương Sung là rùa hút những chất tạp, còn nam châm hút kim sắt, chúng có cùng tình chất. Nếu khác tính chất thì không thể cảm ứng nhau được."
Lí Mẫn Trung đột nhiên nói: "Báo vật lí" từng nói, bệ hạ có ý muốn sửa từ trường rùa thành tĩnh điện, chỉ là nhóm học giả Khâm Thiên VIện không muốn sửa. Có lẽ bệ hạ đã nói đúng? Từ trường rùa chính là một loại điện!"
Chợt có công tử tên Thừa Ngạn nói: "Kỳ thật, tôi đã từng nghiên cứu từ trường rùa. Hai tháng trước, tôi đến thư viện nhà họ Dương mượn sách đọc giải trí, có mượn một quyển "Vạn vật sử kí" thời nhà Tấn. Trong đó có ghi lại, người thời đó chải đầu, cởi đồ, khi chải theo, lúc gỡ ra có tia sáng, cũng có cả tiếng tách. Đây không phải là từ trường rùa sao? Nếu là từ trường, vì sao lại có tia sáng? Sao lại có tiếng tách?"
"Không sai." Lí Mẫn Trung đập bàn nói: "Ban đêm khi tôi cởi đồ, cũng thấy ánh sáng nhạt, cũn nghe thấy tiếng tách tách."
Cố Hoán Sinh vỗ tay nói: "Từ trường rùa này, theo lời bệ hạ là tĩnh điện. Chớp và tĩnh điện đều có ánh chớp. Tĩnh điện có tiếng tách tách tựa như tiếng sấm chớp trên trời."
Cách hiểu có vẻ đúng, lại hình như hơi vượt quá chuẩn mực, bọn họ xem tiếng sấm là do tia chớp phát ra.
Trình Cảnh Minh tán thưởng nói: "Bệ hạ thật sự là người thông tuệ bẩm sinh, hiểu rõ vạn vật trời đất. Đáng tiếc cho đám bất tài ở Khâm Thiên Viện kia, bệ hạ đã chỉ rõ ràng, bọn họ còn khăng khăng cái từ trường rùa gì đó. Từ trường rùa cái rắm, đó rõ ràng là tĩnh điện!"
Cố Hoán Sinh nói: "Từ nay về sau, tôi sẽ đổi sang nghiên cứu tĩnh điện và tia chớp, nhất định phải tự tạo ra điện khí. Sau điện khí đến động cơ khí, dùng điện khí để máy vẽ chân dung vẽ tranh!"
"Cho ta một chân!" Lí Mẫn Trung cười nói.
Trình Cảnh Minh lại lắc đầu nói: "Lại ở Tô Châu, không thú vị lắm, tôi muốn đi biển xem sao. Nghe người từ nước ngoài trở về nói, bên ngoài nhiều chuyện kì lạ, kể đến lòng tôi ngứa ngáy. Có ai đồng ý đi biển không?"
"Tôi không đi đâu." Mọi người đều cự tuyệt.
Trình Cảnh Minh nói: "Mấy người không đi, tôi tự đi. "Báo tháng Đại Đồng" có nói, bệ hạ vì giúp một sĩ tử đã thành lập một thương hội ở mọi nơi, năm ngoái đã từ châu Mỹ bình an về nước, giữa đường còn phát hiện quần đảo Đàn Châu. Tôi đi nhờ tên sĩ tử kia, tên là gì ấy nhỉ?"
Một đám trạch nam kĩ thuật lắc đầu, bọn họ không hứng thú với chuyện này, đương nhiên cũng không nhớ nổi tên Lí Thuyên.
Không chỉ có tư duy văn hóa và xã hội của Trung Quốc thay đổi, Nhật Bản và Triều Tiên cũng đang có những thay đổi.
Triều Tiên đã bế quan tỏa cảng, Nhật Bản buôn lậu dọc vùng duyên hải , và thư tịch Trung Quốc chắc chắn sẽ lan rộng về quá khứ.
Hanyang (Seoul, Triều Tiên).
Một đám người tụ tập trong mật thất, bọn họ yên lặng mà kích động, tựa hồ đang cùng nhau chờ đợi cái gì.
Những người được gọi là trung lưu đều là con của các quan lại và các phi tần tốt. Họ bị hạn chế trong các kỳ thi của triều đình, mặc dù họ có thể là quan quân, nhưng họ chỉ có thể là quan quân cấp trung và cấp thấp. Đây là một tập thể lớn, các quý phi mỗi năm đều sinh ra một số lượng lớn phi tần, phi tần mỗi năm lại sinh thêm con nối dõi, nhưng họ luôn là những người tầm trung không thể tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học.
Dù cao hay thấp, của cải và địa vị của họ vẫn cao hơn người dân thường, nhưng dân thường vẫn có thể thi đậu và có cơ hội trở thành quý nhân rất mong manh. Còn những người tầm trung này, dù có giỏi giang và chăm chỉ đến đâu thì cả đời nhiều nhất cũng chỉ trở thành quan quân cấp trung.
Khi các kỳ thi triều đình du nhập vào Triều Tiên, đã có những thay đổi, một là Đại kế (có thể làm quan), thứ hai là Tiểu kế (học sinh và tiến sĩ), thứ ba là võ, và thứ tư là các đối tượng linh tinh (các quan kỹ thuật).
Tầng lớp quý tộc kiểm soát chặt chẽ các môn chính và võ, đồng thời đặt ra những hạn chế đối với các môn phụ, và sau đó hoàn toàn coi thường các quan lại của các môn linh tinh.
Để độc chiếm quyền lực, các quý tộc tổ chức các kỳ thi không thường xuyên, đó là khoa thi đặc biệt ở Trung Quốc, khi họ có lương tâm, họ sẽ báo trước một tháng, khi họ điên, họ chỉ đưa ra thông báo trong bốn hoặc năm ngày. Vào thời điểm khoa thi đặc biệt được tổ chức, các kỳ thi đã kết thúc.
Cho dù là dân thường cùng người đồng hương, muốn tham gia kỳ thi sinh đều phải nhờ hai vị quý tộc làm bảo lãnh, nếu không thì ngay cả tư cách tham gia kỳ thi sinh cũng không có.
Giờ đây, Triều Tiên đang cải cách hệ thống thuế một lần nữa và điều này đã dẫn đến những việc như đánh thuế đất đai.
Quý tộc, giai cấp nông thôn, có mâu thuẫn gay gắt với hoàng gia. Các quý tộc và người dân ( thường dân ) đã bị tách ra, người Trung Quốc gắn bó với quý tộc và bất mãn, đồng thời người trung lưu tách biệt với dân thường.
Quý tộc, trung nhân, lương nhân dưới ba giai cấp lớn này, còn có một cái giai cấp dân đen.
Ngay cả những đứa trẻ do quý tộc và thê thiếp sinh ra vẫn bị coi là tiện dân, con cái không được phép gọi cha là “ cha “, chỉ được phép gọi cha là “ sư phụ “ ( Nam giới, nếu xuất thân gia giáo, có thể dự thi sĩ quan quân đội, sĩ quan kỹ thuật, sau khi thi đỗ sẽ được thăng chức quan trung phẩm.)