Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2067
Điện khí (2)

❊ ❊ ❊

"Công tử Cố phát minh vật này, thật khiến người khác vỗ tay tán thưởng. Một chút kĩ năng vẽ tranh cũng không có mà vẫn có thể lấy bút than vẽ tranh." Thôi Yên vừa nghiêng người rót rượu, vừa nịnh hót.

Tên nhà giàu bên cạnh tên Lí Mẫn Trung cười ha hả: "Cô Thôi đây là đang mắng người sao, những người như bọn ta chỉ phát minh vật vô dụng. Những thứ hữu dụng chỉ có thể được thợ phát minh thôi. Cô nói Cố huynh phát minh thứ hữu dụng, thì hắn đã là thợ rồi."

"Đúng đúng, phạt ba ly rượu!" Mọi người lập tức ồn ào.

"Tiểu nữ nói sai, tự mình phạt rượu." Thôi Yên uống liền ba ly, rồi nói tiếp: "Phát minh của các vị công tử có lẽ vô dụng trong hiện tại, trăm năm sau lại vang danh thiên hạ cũng không chừng."

"Ha ha ha, sợ là để lại trò cười cho thiên hạ." Mọi người cười to lần thứ hai.

Bọn họ đều là thương gia giàu có quen xa hoa dâm dật, ngay cả công chức cũng không thèm làm, bởi vì đầu năm nay làm công chức không dễ dàng hơi không chú ý chút lại rơi vào vụ án chết nào đó đi.

Trong khi ðó, bọn họ lại được giáo dục kiểu mới, bằng cấp thấp nhất cũng là tốt nghiệp trung hoặc là đang học. Văn thơ truyền thống thì hiểu được một ít, toán học vật lí cũng hiểu được chút ít, mọi người cứ nghĩ học kết hợp Trung Tây sẽ làm được chuyện long trời lở đất gì đó.

Một đám......... kết quả của cải cách xã hội và cải cách giáo dục, đối với lịch sử, hiện tại và tương lai đều thấy hoang mang!

Giữa tiệc, Cố Hoan Sinh vừa uống rượu vừa nói thầm: "Có thể dùng loại bột hỗn hợp nào đó để bôi lên trên thủy tinh để khi nó khô lại sau khi thành hình người không nhỉ?"

"Ngươi muốn phát minh loại bột hỗn hợp để nói vẽ tranh cho mình thì quên đi." Một tên nhà giàu tên Trình Cảnh Minh cười trêu chọc.

Cố Hoán Sinh vẫn còn nói tiếp: "Loại bột hỗn hợp này khi gặp ánh sáng sẽ xảy ra phản ứng nhưng tìm ở chỗ nào đây?"

"Cố huynh, người đẹp trước mặt, khách quý chật nhà, huynh đừng nghĩ đến nhưng chuyện hoang đường này nữa. Uống rượu, uống rượu!" Lại thêm một tên công tử ngắt lời.

Cố Hoán SInh uống hết ly rượu, chỉ vào mái thuyền hoa nói: "Sấm sét tia chớp thường phóng xuống đốt cháy nhà cửa. Tại sao hiện nay có cột thu lôi thì cháy nổ xảy ra rất ít? Khi tia chớp lóe lên lại có thể đốt cháy mọi vật, rốt cuộc nó là thứ gì?"

Cột thu lôi do Triệu Hãn làm, lúc đầu lắp trong hoàng cung và trong nhà ở quan viên cùng nha môn ở Nam Kinh, qua mười mấy năm từ từ truyền tới các thành phố lớn.

Mọi người không hiểu được nguyên lý này chỉ biết có thể tránh sét hỏa hoạn, cứ nghĩ là do long khí của vua chống lại sấm sét. Vì thế, cột thu lôi còn tên dân gian là cột sắt vạn tuế, râu rồng, thước thiên tử trấn lôi các loại.

Thậm chí khi lắp cột thu lôi còn mời đạo sĩ đến làm, quỳ về hướng Nam Kinh mời long khí của vua tới.

Trên thực tế, từ triều Hán, người Trung Quốc xưa đã phát hiện ra tĩnh điện, nhưng họ lại nhầm lẫn lực hút của tĩnh điện với nam châm hút sắt với nhau. Mà nửa thế kỷ trước, người nước Anh cũng phát minh ra máy tạo tĩnh điện từ ma sát. Nhưng cho dù là Đông hay Tây cũng không biết nó do cái gì gây ra, căn bản không liên quan gì đến tia chớp trên bầu trời.

Cố Hoán Sinh lại tiếp tục nói thầm: "Nếu dẫn tia chớp lên máy vẽ chân dung của ta có thể lưu lại hình người trên mặt kính thủy tinh không?"

Đây hoàn toàn là suy nghĩ không có căn cứ, hơn nữa còn mang theo màu sắc thần bí.

Trình Cảnh nói rõ: "Cho dù có thể để tia chớp vẽ tranh thì có lợi ích gì? Chẳng lẽ mỗi lần vẽ tranh đều phải khổ sở chờ tia chớp đến?"

Cố Hoán Sinh lắc đầu: "Tia chớp có thể đốt cháy nhà cửa, có thể chém đôi cây cối, chắc chắn là khí (vật chất) được tạo ra theo lời Khâm Thiên Viện đã nói. Cột thu lôi làm bằng sắt, hơn nữa nối liền với mặt đất, chứng minh loại điện khí này có thể truyền qua sắt. Truyền tới mặt đất thì bị đất hút vào cho nên nhà cửa mới không xảy ra chuyện gì."

"Lời này rất đúng." Mấy tên công tử nhà giàu gật đầu, có thể chơi chung trong giưới này không có khả năng có đứa ngốc trà trộn.

Cố Hoán Sinh tiếp tục nói: "Nhà cửa đều làm bằng gỗ, không để dẫn điện khí xuống đất, mà tự mình bốc cháy, chứng minh gỗ không dẫn diện."

Lí Mẫn Trung nói: "Nhưng người đứng trú dưới tàng cây tránh mưa cũng sẽ bị sét đánh, vậy phải giải thích thế nào?"

"Mưa dẫn điện!" Một tên công tử tên Đàm Đình Quang nói.

Cố Hoán Sinh nói: "Máy hơi nước dệt bằng cách đốt than đá, điện khí có phải cũng dùng để chuyển động máy móc không?"

Trình Cảnh nói: "Điện và nước, đều là do thiên nhiên tạo ra. Nước có thể điều khiển guồng nước nhưng ít nhất nó có ở trong sông. CHo dù điện có thể vận chuyển máy móc, dù sao ngươi cũng không thể gọi tia chớp bất cứ khi nào muốn đi?"

"Vậy Cố huynh không phải thành Thiên Lôi sao? Ha ha ha ha!"

Mọi người lại cười to, cái đám không tim không phổi này, chỉ thích nói móc nhau làm niềm vui.

Cố Hoán Sinh hỏi: "Con người có thể tạo ra điện khí không?"

"Tạo như thế nào?" Trình Cảnh Minh hỏi lại.

Mọi người mờ mịt.

Bọn họ đều biết tới tĩnh điện, mỗi năm đều đặt mua "Báo vật lí' của Khâm Thiên Viện, Khâm Thiên Viện đã có người nghiên cứu tĩnh điện. Nhưng mà không gọi là tĩnh điện mà gọi là từ trường rùa, cho đó là một loại lực từ.

Gọi là "Từ trường rùa" vì thời nhà Hán phát hiện ra tĩnh điện thông qua việc ma sát đồ vật với vỏ rùa sinh ra.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »