Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 4973 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 176
hồi mười chín (11)..

❊ ❊ ❊

Ra khỏi trướng, Đặng Tất lặng lẽ tìm đến một bãi cỏ rộng nằm ở phía nam doanh trại.

Bầu trời sao đêm cao và trong vắt, không có một gợn mây, trải rộng ra như tấm lụa đen chi chít những hạt ngọc trắng đính cườm. Gió thổi cái yên ắng vào khu doanh trại, hoà vào những tiếng chân người thỉnh thoảng lại vang lên, trước khi chầm chậm bước vào đêm tối.

Cỏ khẽ động…

“ Đây không phải chỗ một tướng tài nên xuất hiện đâu. ”

Hoàng Thiên Hoá ngồi xuống bên cạnh Đặng Tất, tiện tay lẳng cho một bình rượu con cho vị quốc công vừa thắng trận. Rượu tầm thường. Bầu tầm thường. Chỉ có ý cảnh là phi thường. Rượu nhuốm tịch liêu, chảy vào yết hầu, nóng ran một nỗi lòng tê tái…

“ Vậy thì thằng em đây thực sự không xứng là một tướng tài… ”

“ Có lẽ vậy. Nhưng là một người cha tốt. ”

“ Ít nhất là biết dạy con. ”

Hoàng Thiên Hoá cười khan, rồi dốc cạn bầu rượu.

Cách đó không xa, cũng có một ông sư cọ ngồi bên bãi cỏ lau, kiếm đồng đen cắm lạnh băng bên cạnh…

“ Lão trộm già. Lão lỡ hẹn năm đó, tôi thất hứa phen này. Xem ra phen này lão đi thanh thản thật đấy. ”

Khiếu Hoá tăng hành tẩu giang hồ, nghe được tin đồn Quận Gió bán nước, mất mạng ở Anh Hùng yến thì hết sức bất bình. Nếu có ai hiểu rõ vua trộm nhất, thì phải là Khiếu Hoá tăng.

Khiếu Hoá tăng còn biết được, người giết Quận Gió trên đàn Nam Giao chính là Thiên Cơ lão đạo.

Lão thiền sư già vẫn coi đây là mê án khó giải thích, bởi hai người họ như lão được biết, cũng là bạn vong niên.

Đến hôm nay, thấy kiếm Đông A lọt vào tay Hoàng Phúc, lão không khỏi đặt ra một nghi vấn.

Nếu kẻ trên đàn Nam Giao thực chất không phải Thiên Cơ lão đạo.

Khiếu Hoá tăng chẳng thể xua tan được ý nghĩ điên rồ ấy khỏi đầu. Thành thử, lão đành đứng dậy, gói thanh Đông A lại cẩn thận… rồi tung mình.

“ Lão Quận! Hôm nay bần tăng phá giới uống với lão một chén!! ”

Chén rượu duy nhất uống cùng nhau, là khi hai người tri giao âm dương cách biệt.

Bầu trời ban ngày dường như không cao bằng trời đêm.

Bầu rượu đục cạn đáy được bàn tay gân guốc của ai đấy giơ lên, rồi hạ xuống.

Bóng tối choán đầy bình, sâu chẳng thấy đáy…

Uống trời đêm…

Sáng hôm sau, một người đáng lẽ không nên xuất hiện đã có mặt trong soái trướng.

Sự xuất hiện của người nọ không chỉ khiến chư tướng, mà cả Trần Ngỗi cũng phải giật mình kinh ngạc.

Bởi…

Người đang ngồi trên ghế đối diện với Trần Ngỗi chính là Đặng Dung.

“ Thánh thượng xin chớ lo, tên Lữ Nghị ấy rất căm thù người nước Nam, tính tình tự kiêu nóng nảy. Có thể nói ấy là yết hầu của quân Minh. ”

Nói đoạn, Đặng Dung lại chỏ vào địa đồ.

“ Chỉ cần bệ hạ ra mặt khích tướng hắn, ắt hắn sẽ mắc mưu. ”

Một tướng bèn nói:

“ Láo xược! Thánh thượng mà có bề gì, nhà ngươi gánh vác nổi không? ”

Đặng Tất đứng sau quan sát, không lên tiếng bênh vực, chỉ gật đầu với Đặng Dung tỏ ý hài lòng.

Tàn mà không phế…

Rốt cuộc ông đã không nhìn nhầm con trai mình.

Đặng Dung nói:

“ Về chuyện an toàn của bệ hạ, ta đã có kế sách chu toàn, xin tướng quân chớ lo. ”

Đoạn, y nhìn sang chỗ Lê Hổ:

“ Kim Ngô tướng quân, liệu có thể cho chúng ta mượn Đinh Lễ một phen hay không? ”

Sau trận Bô Cô, sự hung mãnh của Đinh Lễ và con thần ngưu truyền khắp tam quân, ai cũng nể phục. Chẳng biết ai khởi xướng, nhưng khắp doanh trại quân Hậu Trần người ta bắt đầu gọi cậu là Chiến Thần.

“ Lễ, ý cậu sao? ”

“ Tuỳ chủ công. ”

Đinh Lễ nhún vai.

“ Được! Cứ thế mà làm! ”

Trần Ngỗi vỗ mạnh một chưởng vào tay vịn của chiếc ghế. Có một ngọn lửa rực cháy trong mắt ông ta, thứ trước đây chưa từng tồn tại.

Ba hôm sau…

Lữ Nghị đang muốn cáu điên lên được…

Chẳng biết vì sao, nhưng dạo gần đây Trần Ngỗi thường xuyên dẫn một nhánh quân Hậu Trần chạy quanh thành khiêu khích. Tất nhiên, là chỉ đích danh Lữ Nghị hắn mà chửi.

Mộc Thạnh đã vài lần căn dặn chư tướng không cần để mấy lời thoá mạ của quân Trần vào tai, song Lữ Nghị hắn tò mò. Rốt cuộc là người Nam chửi cái gì, mà cứ lên bổng xuống trầm như hát thế.

Một hôm nọ, hắn chuốc say mèm một tên thông dịch biết tiếng Việt, rồi tra hỏi…

“ Hắn… hắn chửi tướng… tướng… híc… quân đấy ạ… híc… ”

“ Chửi?? Hắn chửi sao? ”

“ Chửi ngài……

Chết cả tổ tông

Chết ông chết bà

Mẹ cha chết nốt

Thằng Nghị sau rốt

Mắt lé mũi trâu

Cái đầu toàn đất

Tim chó cật bò

Não to hạt vừng

Cổ quấn dây thừng

Chết treo thối xác. ”

Nghe gã thông dịch phiên dịch sơ sơ qua, cơn tức của Lữ Nghị cơ hồ có thể đánh vỡ tung hai lá phải

“ Khốn kiếp!!! Chó nhà có tang ngày nào, giờ dám sủa to vang trời cơ đấy! ”

Ngay trong đêm đó, hắn tập hợp đám quân thân tín của mình, hoạch định sẵn kế hoạch xuất thành bắt gọn Trần Ngỗi. Có câu ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Những người mà Lữ Nghị coi là thân tín, tất nhiên đều ôm thù với Đại Việt. Thành thử, không ai phản đối việc bất tuân quân lệnh của họ Lữ. Trái lại, cả đám còn thấy háo hức, sắp được lập công to.

Hôm sau…

Trần Ngỗi mặc giáp, cưỡi ngựa, theo lệ cũ dẫn một nhúm kị binh chạy vòng quanh thành Cổ Lộng mà mặc sức chửi bới. Mộc Thạnh ở trong thành vẫn thản nhiên nhắm mắt thưởng trà, mặc kệ cho Trần Ngỗi chửi rủa. Lão biết, chỉ cần chờ đúng thời cơ, thì kế hiểm của lão sẽ thành. Lúc đấy quân Hậu Trần sẽ tan nát. Mà nỗi nhục bị trăm người phỉ nhổ, cũng sẽ được rửa bằng sạch!

Hoàng Hà không rửa nổi, thì dùng máu kẻ thù mà rửa.

Mộc Thạnh nghĩ vậy, nên lão bình chân như vại. Mãnh hổ bắt mồi, bao giờ cũng súc thế lấy đà cẩn thận, chờ lúc con mồi sơ hở rồi mới thình lình xồ ra vồ lấy.

Hai cha con Đặng Tất, Đặng Dung đương nhiên cũng biết vậy. Thế nên hai người mới bàn kế mạo hiểm, thả mồi to câu cá lớn.

Giản Định giật cương, ghìm ngựa chạy chậm lại, tiếp tục mồm năm miệng mười mà chửi rủa. Mọi hôm cũng vậy. Cứ chốc chốc Trần Ngỗi lại thả chậm tốc độ, chỉ mặt gọi tên Lữ Nghị mà thoá mạ.

Song lần này không phải đợi lâu, cửa thành đông đột nhiên mở toang.

“ Nghịch tặc Giản Định, ăn một mâu của ta đây! ”

Lữ Nghị giục ngựa dẫn đầu, tay múa một thanh xà mâu đánh sáp về phía quân kỵ của Giản Định. Sau đó, thân tín của hắn cũng kéo nhau túa ra khỏi thành, cờ sí giương rợp trời.

Trần Ngỗi xốc thương thủ thế, đâm trả một đòn. Thương mâu va chạm, tiếng kim khí reo vang tung toé cùng hoa lửa.

Trao đổi một chiêu, Lữ Nghị cười gằn:

“ Hà hà! Nhà ngươi không phải thích làm vua lắm sao? Ngồi mát ăn bát vàng, giờ công phu thụt lùi thấy rõ. Thử hỏi tên thủ hạ bại tướng như ngươi sao đấu lại ta?? ”

Trần Ngỗi nhíu mày, bập bẹ nói bằng tiếng Tàu:

“ Chớ mừng vội! Quân ta ở ngay phía sau! Nhà ngươi trúng kế rồi! ”

“ Đúng! Các ngươi quăng miếng mồi thơm thế, sao ta có thể không đớp? Nhưng tiên quyết là ngươi phải cầm cự được đã! ”

Lữ Nghị biết rõ đây là một cái bẫy.

Nhưng hắn nguyện ý mắc bẫy.

Vì người Tàu có câu: “ phú quý hiểm trung cầu ” tức là “ tìm kiếm giàu sang trong chốn nguy hiểm ”. Mở rộng ra, có thể hiểu là tìm kiếm cơ hội trong hiểm cảnh.

Hắn tưởng với thực lực của mình thì có thể tóm được Giản Định trước khi quân Hậu Trần kịp thực hiện gian kế.

Trong số quân thân tín của hắn, quá nửa đang chấn giữ cửa thành chặt như nêm cối.

Lữ Nghị thực sự đã nghĩ rất thấu đáo.

Chỉ cần hắn bắt được Giản Định trong năm mươi hiệp đổ lại, là hắn thắng. Chẳng những thành Cổ Lộng đứng vững, mà quân Hậu Trần cũng khó lòng đánh tiếp.

Thế nhưng…

Người ta không chết vì yếu, kém… Cũng không chết vì quá giỏi giang.

Người ta chỉ chết khi không biết trình độ của mình đến đâu. Gói gọn lại trong bốn chữ: “ kiêu binh tất bại ”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »