Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 4871 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 143
hồi mười bảy (10)..

❊ ❊ ❊

Tạng Cẩu âm thầm lấy làm lạ.

Tuyệt học này ngoại trừ các đời Quận Gió, đáng lẽ không ai nơi phương bắc này biết dùng mới phải. Lẽ nào núi cao còn có núi cao hơn?

Bèn lên tiếng:

“ Bà già, bà nhìn thấy chiêu này của ta, chắc cũng biết tội mình rồi… ”

Thằng nhỏ biết, bây giờ nó mà hỏi bà ta tại sao lại biết chiêu này, thì quá bằng đưa đằng chuôi cho người ta nắm. Thành thử, mới phô trương thanh thế như vậy.

Bà mẹ lắp bắp:

“ Biết tội. Biết tội. Sư thừa của cậu giao đứa bé cho tôi, mà tôi chăm sóc không đến nơi đến chốn. Trăm sai ngàn sai đều là do tôi… ”

Bị Tạng Cẩu lườm cho một cái, mụ chỉ biết run lên cầm cập.

“ Con… con bé thực ra họ Trương. Ông nội là tử tù, trước đây từng sống ở căn nhà hoang dưới lầu Phỉ Thuý… Năm đó có dịch tả, mẹ nó không may nhiễm bệnh mất khi nó còn nằm nôi. Sư… sư phụ của tiểu anh hùng mới đưa cho ta nuôi nấng. Đúng rồi.

Trong nhà tôi hãy còn một con chuỷ thủ, nghe bảo là có kì nhân đưa cho mẹ ruột của nó. ”

Cô gái, giờ đã biết mình họ Trương, khóc nấc lên. Nhưng liễu yếu đào thơ chẳng biết phải làm gì, chỉ có đường kinh hô:

“ Xin cậu! Tha cho bà ấy đi!! ”

Lúc bấy giờ bà mẹ nuôi cũng đã nghe được tiếng cô. Bả thấy mặc dù mình bán đứng con, nhưng lúc tính mạng như chỉ mành treo chuông nàng ta vẫn cầu xin cho mẹ, không khỏi hối hận.

Bà ta lại ngẫm: [ Công sinh thành thua ơn dưỡng dục. Sao mày có thể vì phú quý phù hoa trước mắt mà làm cái chuyện tày trời này kia chứ? Một lát nữa mình phải dập đầu tạ lỗi với con, yêu nó như con ruột mới phải… ]

Nhân chi sơ, tính bản thiện. Ấy là lời dạy của thánh hiền.

Non sông dễ đổi, bản tánh khó dời. Ấy lại là lời của cha ông.

Tiếc là bà ta vĩnh viễn không có cơ hội để mà chuộc lại tội lỗi hôm nay.

Bốp!!

Lửa giận bốc cao, chưởng phong áp xuống.

Một chưởng Chó Cậy Gần Nhà cơ hồ đánh ra hoàn toàn bằng bản năng. Bà mẹ nuôi của Trương thị không biết võ công, làm sao mà tránh nổi? Chỉ nghe bịch một cái, bà ta chẳng kịp kêu tiếng nào, ngoẹo cổ ngã lăn ra đất.

Đến lúc định thần…

Thì bà mẹ đã nằm một đống dưới chân Tạng Cẩu.

Hồ Phiêu Hương lướt đến bên cạnh Tạng Cẩu, lớn tiếng:

“ Mọi người cũng nghe rồi đấy! Bà ta chỉ là nghĩa mẫu của Trương thị, theo lí không có quyền bán con cho họ Lại làm thiếp! ”

Nói đoạn giơ cao tờ khế ước bán con của bà mẹ viết với Lại Bố Y.

Té ra lúc kề đao vào cổ họ Lại, cô bé đã nhanh tay chộp luôn tờ khế ước.

“ Lập thiếp ư?? ”

“ Thế mà làm rùm beng như lấy chính thê không bằng. ”

Lại Bố Y vốn dĩ muốn khoa trương thanh thế, vậy mà vì chuyện này người ta lấy làm chủ đề bàn tán lao xao, không khỏi hổ thẹn. Có cảm giác như vừa tự bắn tên vào chân mình, gậy ông lại đập lưng ông.

“ Coi như bản quan xui, lập thiếp lập thê gì đều huỷ hết! Ai về nhà nấy! ”

Tạng Cẩu còn chưa muốn buông bỏ chuyện này, nhưng Hồ Phiêu Hương đã vội vàng ngăn lại.

Cô bé thì thầm:

“ Thôi đi Cẩu, hắn là mệnh quan triều đình. Hạ nhục hắn một chút thì không sao, nhưng giết gã thì lại thành to chuyện đấy. ”

“ Nhưng… ”

“ Mình đang ở trên xứ người, lại còn không nể mặt hoàng đế của họ thì chỉ thiệt thân mà thôi. Di nguyện của Tuệ Tĩnh thiền sư là phá giải bí mật của miếng đồng, cậu quên rồi à? ”

Hồ Phiêu Hương biết thằng nhóc này đang nóng đầu.

Nó là cô nhi, từ nhỏ không có tình thương cha mẹ, cũng may được bà con chòm xóm ở thôn Điếu Ngư cưu mang bảo bọc. Thế nên hôm nay bà mẹ kia đối xử với con gái mình như thế, chẳng khác nào xát muối lên vết thương lòng của Tạng Cẩu cả.

Ngộ nhỡ bố mẹ nó cũng như thế???

Thả nó trôi theo dòng sông cũng khác gì bán con vào nhà quyền quý đâu?

Tạng Cẩu nghĩ sang chuyện của sư phụ và nhà họ Trương.

Nó cố đánh lạc hướng mình, để bản thân khỏi nghĩ tới những gì tên họ Lại đã làm.

[ Nghe đồn sư tổ truyền vị xong, bèn quắp áo lên đường vân du, chẳng còn tin tức gì nữa. ]

Xâu chuỗi các sự kiện nó biết lại, thì có lẽ mấy năm về trước Quận Gió chắc có bắc tiến thăm người xưa, rồi mới ngấm ngầm điều tra thân thế của cô gái nọ.

Chắc là sau đó ông đã phát hiện con dao năm của sư phụ năm xưa ném cho cô gái.

Thế nên mới cố tình dạy cho người ta cách làm tò he, bù đắp một phần tội lỗi năm nào.

[ Mình cứ nghĩ cô bé năm nào tha mạng cho thầy, đến nay cũng phải ba mươi mấy gần tứ tuần rồi mới đúng. Lại không nghĩ đến chuyện người ta có con. Đúng là ngu. ]

Hồ Phiêu Hương thì lại nghĩ:

[ Năm đó mẹ Trương thị tha mạng cho thầy, bây giờ Tạng Cẩu cứu con của cô ta khỏi phải làm lẽ mọn cho họ Lại, chắc không phải trùng hợp. ]

Nhân quả vốn xoay vần, gieo gió thì gặt bão. Cũng như cái câu đi với phật mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy đấy thôi. Cái cách đối nhân xử thế của mình, cũng quyết định cách người ta đối xử lại với mình.

Phải chăng nhân trong nhân quả phải là “ nhân cách ”??

Tài sơ học thiển, nào dám bàn nhiều…

Chỉ biết sau chuyện ở Lại gia trang, Tạng Cẩu và Phiêu Hương dìu tân nương ra bến sông, trong lòng mỗi người một ý nghĩ.

Chuyện kế tiếp, cũng xảy ở bên một con nước cách sông Tần Hoài cả ngàn dặm.

“ Bốn vị tiền bối đây là?? ”

Lê Hổ thấy bốn ông già ngồi trên chạc cây bộ dạng quái lạ, nhìn qua lại giống như quen biết cô gái kia, bèn cung kính khom lưng thi lễ.

Phốc.

Một trong bốn lão nói:

“ Bèo nước gặp nhau, bọn ta lại chẳng phải tội phạm hay trộm cướp mà phải tra khảo thẩm vấn, thế thì cần gì hỏi rõ danh tính nhau ra như vậy?? ”

Dưới ánh trăng tỏ mờ, Lê Hổ phát hiện cái mũi gắn trên mặt ông ta là giả.

Cô gái nọ bèn mỉm cười, giới thiệu:

“ Đây là bốn lão tiền bối Ngu Si Đần Độn. Anh đừng có nhìn họ tàn tật, ngoại hiệu quái lạ mà coi thường. Võ công của họ cao lắm đấy. ”

Tất nhiên trên đời chẳng có ai có ngoại hiệu là Ngu Si Đần Độn cả. Tên ấy hoàn toàn là bịa đặt.

Cô gái nọ cũng biết, nhưng vì mấy lão cứ kiên quyết không tiết lộ thân phận thật, cô cũng lấy cái tên giả này đi chọc các lão một phen.

Bốn lão tàn tật này chính là Thiên Tàn Địa Khuyết.

Thì ra sau khi tiễn chân Tạng Cẩu, bốn người vẫn âm thầm dò la tin tức về cái chết oan khuất của Quận Gió. Mọi manh mối đều chỉ vào Thiên Cơ lão đạo giả, nhưng lão ta giống như biết phép lên trời độn thổ, tìm gần một năm trời mà không thấy tăm hơi.

Cuối cùng bốn lão mới quyết định sẽ lên sơn trang Bách Điểu tìm hiểu.

Lê Hổ thầm nghĩ:

[ Bốn lão tiền bối không báo ngoại hiệu, có thể là có ẩn tình. Không nên hỏi nữa. ]

Rồi cũng ngồi xuống bên đống lửa.

Bấy giờ cô gái nọ đã nướng xong thêm một ống nứa, bèn lấy que củi khều ra, thảy sang chỗ Lê Hổ.

“ Vừa gặp bữa, chi bằng cùng xơi. Vẫn nhớ cách ăn món này chứ? ”

Lê Hổ đáp:

“ Mĩ vị như thế sao lại quên nổi? ”

Nói rồi lấy đao, cắt lóng nứa ra.

Bên trong là một thứ thịt vàng ươm, thơm điếc cả mũi.

Tàn lão khinh khỉnh:

“ Mĩ vị, ta thấy là không quên được mĩ nhân thì có. ”

Địa lão trầm giọng:

“ Kìa, đã nói đúng tim đen chúng nó lại cứ oang oang cái mồm ra như thế, chả biết giữ ý gì cả. ”

Mồm nói, nhưng lão cố tình không đè âm thanh xuống gì cả.

Ngoại trừ Khuyết lão đã điếc, hai người còn lại đều nhìn lão với cặp mắt nửa tròn nửa dẹt.

Lão này hình như không chỉ mất đi thị lực, liêm sỉ cũng bắt đầu bớt đi rồi.

Cô gái đỏ chín cả đôi má, quay vội mặt sang hướng khác. Lê Hổ thì ho khan mấy cái liền, chỉ biết vục mặt vào ống nứa mà ăn lấy ăn để.

Tranh thủ lúc Thiên lão không để ý, Tàn lão bèn nhón ngay một miếng thịt.

Lập tức, ánh mắt như điện xẹt khoá chặt lấy cái mồm đang nhai nhồm nhoàm với chòm râu đầy mỡ. Hai người Lê Hổ không bị nhìn trực tiếp, nhưng ánh mắt của chí tôn trong giới sát thủ năm nào cũng khiến cả hai phải rùng mình.

Nhưng cái kẻ nên sợ nhất thì chẳng làm sao, lại cứ cười phe phé:

“ Anh ba à, anh như phật sống ăn hương ăn hoa là được, món thịt thơm này cứ để em xử cho. Chu choa. Lươn nướng ống tre, hoàng đế trong cung cũng làm chó gì được thưởng thức thứ này chứ. ”

Thấy lão buông lời phạm thượng như không, lại còn văng tục, Lê Hổ cũng hơi thấy phản cảm. Dù sao cậu đọc sách thánh hiền từ bé, tư tưởng trung quân vẫn còn đấy.

Thiên lão lưỡi có tật, chẳng nói năng bình thường được, lại càng không nói đến chuyện cảm nhận được năm vị chua cay mặn đắng ngọt. Thịt lươn có ngon gấp mười, với lão cũng chỉ như bột gạo sống mà thôi. Bình thường lão ta vẫn mím chặt môi không mở là vì thế.

Song bị người ta giành ăn, với lão vẫn là xúc phạm.

Địa lão tai thính, nghe thấy có vẻ như hai em sắp giã nhau đến nơi thì bảo ban:

“ Hai đứa không nên làm mất hoà khí, đánh đến gần chết là được rồi. Nếu không bốn anh em chỉ còn ba, sau này làm sao làm việc được? ”

Lê Hổ đổ mồ hôi:

[ Chẳng phải nên khuyên em mình đừng đánh nhau sao? ]

Bốn lão ăn no nê, sau đó Tàn lão nói:

“ Bé con nấu nướng càng ngày càng khá. Lần sau bốn ông già sẽ quay lại ăn chực tiếp. Cáo biệt! ”

Nói đoạn chân nhún nhẹ lên cành cây, vèo một cái đã mất hút vào ánh trăng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »