Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5251 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 108
hồi mười bốn (6)..

❊ ❊ ❊

Thế nhưng giữa đường, Lê Hổ lại hoành cương cho ngựa chạy ngoặt lên phương bắc

Lê Thận hỏi:

“ Muốn đi Thiên Trường phải đi về phương nam kia. ”

“ Không vội. Cách đây mấy canh giờ đi đường là cố đô Hoa Lư. Không đến một phen, bái lạy hai vị tiên hoàng để tỏ lòng thành kính thì thật uổng phí chuyến này lên Trường Yên. ”

Lê Hổ đáp, giục ngựa chạy nhanh hơn.

“ Nếu là đền thờ của bậc anh hùng như Cờ Lau Vạn Thắng Vương và Lê tiên vương thì mỗ cũng muốn đến viếng một chuyến. ”

Cố đô Hoa Lư xưa rộng cỡ tám mươi ba mẫu, bao gồm ba thành chính Thành Ngoại, Thành Nội và Thành Nam. Kinh đô bao quanh bởi hàng loạt núi đá vòng cung, cảnh quan hùng vĩ, khoảng trống giữa các sườn núi được dân ta xây kín bằng đất ken gạch, chân thành có gạch bó. Cao cỡ ba xích.

Hai người vào điện, thắp nhang khấn hai vị tiên hiền. Trước là dập đầu bái Cờ Lau Vạn Thắng Vương Đinh Bộ Lĩnh, sau lạy tiên vương Đánh Tống Bình Chiêm Lê Hoàn.

Lê Đại Hành vốn là đại tướng của Đinh Tiên Hoàng, thành thử Lê Hổ mới phải phân trước sau mà bái lạy, chứ không phải công ai cao công ai thấp.

Lê Hổ bước chậm, tay lướt lên từng viên gạch men cổ xưa bám đầy rêu phong tuế nguyệt mà khẽ thở dài.

“ Đây là nơi Cờ Lau Vạn Thắng Vương bắt đầu gây xựng nghiệp bá. ”

Lại nhìn sang núi Mã Yên ở xa xa, nói:

“ Tương truyền đấy là nơi Đinh Tiên Hoàng dùng làm án. Mới đó mà đã mấy trăm năm. Vật đổi sao dời, chỉ còn bóng ánh hùng là lưu lại nơi thành cổ mà thôi.”

Kinh thành Hoa Lư vốn dễ thủ khó công, địa thế phức tạ. Đặc biệt là khu thành phía Nam, dân gian vẫn hay gọi là thành Tràng An, thì càng đặc biệt hiểm trở.

Nhưng phàm là những nơi hiểm trở, thông thường sẽ khó bán buôn canh tác. Hoa Lư cũng không ngoại lệ.

Thành thử, vào cái thời buổi chiến hoả trùng trùng như hiện tại, nơi đây dần dần bị bỏ hoang đi. Lác đác dưới sông Hoàng Long đâu còn có mấy chục hộ, không mang cần kiếm sống thì xách rựa mưu sinh.

Lê Thận ngồi vắt vẻo trên lan can, hỏi với sang:

“ Này! Không lo cho anh bạn của cậu sao? ”

Lê Hổ đứng lên, phủi áo quần, nói:

“ Ngũ Thư ấy hả? Yên tâm. Anh ta không chết được đâu. Dầu gì cũng là con cháu của một trong Lục Bộ Đức Thánh, thừa kế Thư Hùng cổ kiếm kia mà. ”

“ Tức là cậu vốn dĩ không gấp đi cứu người, chỉ muốn thừa nước đục thả câu, mượn mỗ như Lưu Bị mượn Kinh Châu? ”

Lê Thận thừa biết cậu thiếu niên trước mặt hãy còn giấu y một chuyện rất hệ trọng.

Phạm Ngũ Thư cậu ta nhắc đến ắt hẳn đã có biện pháp đào tẩu trong tay, bằng không cậu ta sẽ không tự tin đến thế. Dù sao, quan tâm ắt loạn.

Sơn trang Bách Điểu dám truy cùng giết tận hậu nhân nhà họ Trần, chẳng lẽ còn ngại cháu mấy đời của danh tướng Phạm Ngũ Lão?

“ Anh có vẻ thích Tam Quốc nhỉ? ”

Lê Thận nhảy xuống khỏi lan can, nói:

“ Không hẳn. Lê Thận này không hợp với đại thuyết. Đạo lí thánh hiền gì gì đó mỗ đọc không hiểu gì cả. Trung thuyết, sử sách đọc thì hay đấy. Nhưng hơi nhàm chán.

Vẫn là tuồng dễ xem dễ hiểu nhất. Hồi bé, gần nhà mỗ có một gánh hát rong, hôm nào cũng hát tuồng Tam Quốc. Mỗ xem từ bé, xem đến thuộc làu làu luôn rồi. ”

Loạt xoạt. Loạt xoạt.

Lả tả rơi bước chân ai trên nền lá vàng giòn tan. Tiếng động bất chợt khiến hai người Lê Hổ, Lê Thận lập tức đề cao cảnh giác.

Trong khu thành cổ xưa hoang vắng này còn có người thứ ba.

Lê Hổ lần tay với chuôi đao.

Lê Thận mò vào áo nắm chặt ám khí Trầu Không, chỉ chực phát kình phóng đi.

Hai người chờ độ nửa khắc, thì thấy một gã ốm o lảo đảo lê bước đến gần. Tóc y dài và xơ xác, sổ tung xuống ngực áo đã rách nát như cái giẻ lau.

“ Anh bạn là ai?? Từ đâu tới?? ”

Không có tiếng trả lời.

Quái nhân cứ ngơ ngác như người mất hồn, ánh mắt tan rã dại ra vô thần. Y cứ lấy một bàn tay, kéo lê những móng tay két bẩn đen sì như một thói quen cố hữu.

Dưới ánh dương, gương mặt y hiện lên chằng chịt sẹo lớn sẹo nhỏ, sẹo mới sẹo cũ. Cơ hồ không tìm nổi một tấc da nào lành lặn trên mặt.

Miệng y không ngừng lẩm bẩm cái gì đó, Lê Thận ngưng thần nghe mãi mới được hai tiếng:

“ Xuân… con… ”

Lê Thận lặp lại câu hỏi ba lần mà không thấy y đáp gì, mới bắt đầu mất kiên nhẫn:

“ Trả lời đi! Nhà ngươi là người hay quỷ? ”

Cũng vẫn không có hồi âm. Quái nhân cứ như một cái xác biết đi, một thi thể vô hồn vậy. Gọi không nghe, hỏi không đáp. Y cứ lừng lững đi về phía đền thờ hai vị tiên hoàng.

“ Đứng lại! ”

Lê Thận nhíu mày, gằn giọng gắt.

Y cảm thấy mình bị quái nhân nọ coi thường.

Quái nhân vẫn mặc kệ y, cứ lừ lừ tiến tới.

Vút!

Ám khí quả cau rời khỏi tay, bắn thẳng về phía quái nhân. Đây vốn là thứ ám khí dùng để đả huyệt, không có cạnh sắc mũi nhọn. Lê Thận lại không có ý giết người nên cũng chẳng nhằm vào tử huyệt.

Y chỉ muốn dạy cho quái nhân một bài học.

Cốp!

Ám khí quả cau xẹt qua vành tai Lê Thận, đụng nứt một viên gạch lát.

Trong bàn tay quái nhân đã có thêm một thanh kiếm mẻ, lưỡi kiếm gãy đôi, khiến thanh binh khí đáng lẽ là một thanh kiếm dài nay trông chẳng khác gì một thanh đoản đao.

Lê Hổ bất giác giật mình.

Mười mấy năm trước, hồi còn bé tí, cậu đã thấy thanh kiếm này ở thành Thăng Long, nay vừa bị đổi tên thành Đông Quan.

Dù nay kiếm đã gãy, nhưng chỉ cần chưa bị nung thành nước thép, thì Lê Hổ mãi mãi không thể quên thanh kiếm ấy được.

Đó là kiếm Huyết Ẩm.

Còn chủ nhân của nó chẳng phải ai khác, chính là kẻ đã giết anh trai cậu, Lê Học.

Huyết Kiếm Thiên Công - Trần Đĩnh.

“ Trầnnnnnnn Đĩnhhhhhhhhh!!! ”

Lê Hổ hét lên, tuốt đao hằm hằm lao về phía quái nhân.

Lại kể chuyện đám người Tạng Cẩu nhận chỉ vào cung gặp Chu Đệ.

Gà hãy còn chưa cất cao tiếng gáy, mặt trời cũng chưa buồn nhô lên khỏi chân trời, thế nhưng ngày mới đã bắt đầu trong chốn cung rồng điện phượng. Đứng trên mái nhà nhìn ra, đâu đâu cũng bóng thái giám qua qua lại lại, nườm nượp cung nữ ra ra vào vào.

Trong mắt Tạng Cẩu, hoàng cung chẳng khác nào phiên chợ Tết lớn sắp họp. Khác biệt duy nhất là những con người đang tất bật ngược xuôi dưới kia chẳng có ý định bán mua trao đổi thứ gì.

Nhộn nhạo như một tổ kiến lớn.

Tạng Cẩu chặc lưỡi, từ bỏ hẳn cái ý định tự mình sục sạo cả hoàng cung nước người tìm kiếm manh mối liên quan tới trống cổ.

Tự nó ra sức tìm thì không biết mất mấy chục năm, bỏ sót bao nhiêu chỗ.

“ Từ hồi học được khinh công, đằng ấy thích leo lên nóc nhà ngồi thế nhỉ? ”

Hồ Phiêu Hương dùng khinh công leo lên mái, ngồi xuống cạnh Tạng Cẩu. Vài cơn gió sót lại từ ban đêm khẽ lướt qua, cuốn tung mái tóc cô bé lên.

“ Thoáng mà. ”

Tạng Cẩu nhún vai, cười khẽ.

“ Có mà thói quen lây của ai đó thì có. ”

“ Hả? Nói gì vậy? Không nghe rõ. ”

“ Không. Tớ nói đó là thói quen tốt đó mà. ”

Thầy của hai đứa cũng thích cái trò leo lên nóc nhà, rầm treo, hoặc chỗ cành cao mà ngồi vắt vẻo như thế này.

Bất tri bất giác, Tạng Cẩu đã phơn phớt dáng vẻ của một ông Quận con tự bao giờ.

“ Chăm chỉ luyện công đúng là có lợi. ”

Hai đứa nhóc ngồi cạnh nhau, cảm thụ hơi lạnh vấn vươn quấn quýt nơi đầu cơn gió. Ánh trăng khuya như vẫn còn vương lại nơi đầu ngọn cây, chờ đợi vầng dương của ngày mới.

“ Hương nghĩ mình nên bắt đầu từ đâu? ”

“ Ngự thư phòng đi… Chỗ đó là nơi tàng trữ sách quý của hoàng cung cả ngàn năm nay. Có lẽ sẽ tìm được sách vở manh mối liên quan tới ông tổ Khổng Lồ. ”

Nói rồi, cô bé lại tìm đường trèo xuống:

“ Nhưng trước hết vẫn phải vào cung trước đã. Tớ muốn xem xem, cái tên Minh thành tổ Chu Đệ hung danh vang lừng bốn bể kia rốt cuộc có ba đầu sáu tay hay không. ”

Tạng Cẩu không đáp, nhưng vẫn quyết định sẽ cùng vào gặp Chu Đệ.

Nó cũng rất tò mò muốn biết hoàng đế Trung Hoa là hạng người thế nào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »