Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5253 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 119
hồi mười sáu (2)..

❊ ❊ ❊

Ông vừa nói, vừa đẩy cả bốn ra phía cổng.

Trần Đĩnh bĩu môi, nói:

“ Rõ ràng là không muốn cho chúng ta tá túc đêm nay, cứ phải tỏ ra thần thần bí bí. Lại còn câu đối, sấm truyền gì gì đó. Tưởng chúng ta là trẻ con dễ lừa lắm chắc? ”

Phạm Ngũ Thư vỗ vai, khuyên:

“ Thôi, người ta đã thết đãi mình chuyện ăn uống rồi, không nên nói như thế. ”

Lê Thận thì chỉ nhún vai. Đi hay ở đối với y không quan trọng lắm.

Riêng Lê Hổ cứ mải nghĩ đến bốn chữ khắc trên đài sen.

Liên Diệp Thác Đào, tức là lá sen ôm trái đào. Là tả thực, không phải sao? Hay còn có ẩn ý gì khác? Bản thân Lê Hổ cũng không dám chắc, nên cứ trăn trở từ bấy đến giờ.

Cũng vì chuyện này, mà khi mấy người kia khuyên bỏ quách đài sen lại bên đường, Lê Hổ vẫn nhất quyết cõng theo.

Bốn người cứ theo hướng nam, ra khỏi khu làng, tìm đến một cánh rừng rậm.

“ Xem ra đêm nay lấy đất làm giường, lấy lá làm chăn, nghỉ ngơi một đêm cho lại sức trước. Mai hẵng tính đến chuyện trở về Lam Sơn. ”

Cả Trần Đĩnh lẫn Lê Thận đều không phản đối đề nghị của Phạm Ngũ Thư. Chỉ riêng Lê Hổ là nói:

“ Có lẽ nên đi suốt đêm nay. ”

Lê Thận cười:

“ Mỗ còn tưởng cậu là hạng chọc trời khuấy nước, ra lại nhát cáy, sợ mấy chiêu trò mê tín vớ vẩn này hả? ”

Hai người Phạm Ngũ Thư, Trần Đĩnh tuy không nói gì, nhưng ánh mắt của họ chứng tỏ cả hai có cùng nghi vấn với Thận.

Lê Hổ đáp:

“ Có thờ có thiêng, có kiêng có lành mà. Về Thanh Hóa sớm, một là tránh đêm dài lắm mộng. Hai là tôi ra ngoài cũng đã lâu, có lẽ mẹ già ở nhà cũng lo sốt vó lên rồi đấy. ”

Trần Đĩnh mới nhập bọn, không cảm thấy lời nói của Lê Hổ có gì khả nghi. Song Phạm Ngũ Thư thay Lê Học chăm sóc cậu chàng từ nhỏ đến lớn, biết chủ công của mình đang nói dối.

Ngày còn bé tí, Lê Hổ đã theo anh trai lang bạt lên tận kinh thành, ở Thăng Long nửa năm trời không gửi về lấy một lá thư. Thử hỏi lần này thì có gì mà phải lo lắng. Lê Hổ đang lấy cớ, muốn cả bốn nghe theo lời người nghệ nhân đẽo đá. Nhưng vì sao??

Cà rộp! Cà rộp! Cà rộp!…

Bốn người đang phân vân không biết nên đi hay đừng, thì phía sau đột nhiên truyền đến tiếng vó ngựa.

“ Chúng nó chỉ ở quanh đây thôi, tìm mau lên! ”

Lửa bắt đầu bốc lên ngùn ngụt, tiếng la hét quện trong tiếng khóc than bật lên sau lưng cơ hồ muốn át cả tiếng nhạc ngựa nện côm cốp trên mặt đất. Bốn người cùng ngoái đầu nhìn, thì thấy làng Ninh Vân đã ngập trong lưỡi lửa và ánh đao bóng kiếm.

Một toán tàn quân hớt hải chạy lại từ phía sau. Nhìn cách võ trang đơn sơ, giáp không có lấy một mẩu, vũ khí thì cứ cùn vẹt đi là bốn người biết ngay ấy không phải quân Minh, mà là quân dấy nghĩa.

Trời tối, trăng mờ, không nhìn rõ mặt mũi. Song trong mấy tháng gần đây lộ nghĩa quân nào mới khởi binh, lại ở gần Hoa Lư, có lẽ chỉ có nghĩa quân của Trần Ngỗi ở Mô Độ mà thôi.

Lê Hổ trông thấy bóng tàn quân từ đằng xa, bỗng nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, thế là giật mình làm đoá sen đá tuột khỏi tay rơi xuống đất.

Người đi đầu tóc rối bù như gà bới, bước đi loạng choạng, vai và chân đều trúng tên sâu đến một tấc. Máu rịn ra thấm đầy kheo chân.

“ Mấy người đi trước xin dừng bước! ”

Nhác thấy bóng bốn người họ từ xa, y bèn đưa tay ra, lên tiếng gọi. Tất nhiên là không dám cao giọng lớn tiếng vì sợ truy binh nghe thấy.

“ Nghe giọng thì hình như là Trần Ngỗi. ”

“ Nhật Nam vương? Sao đã đến nông nỗi này rồi? ”

“ Không biết, nhưng cứ chờ xem sao. ”

Bốn người nhìn nhau, rồi quyết định thả chậm bước chân chờ.

Họ cũng muốn biết vì sao mới có nửa tháng trời mà nghĩa binh của Trần Ngỗi đã bị đánh cho thua tan tác đến mức này.

Nhưng trước phải kể tiếp chuyện của Tạng Cẩu đã.

Tửu Thôn Đồng Tử nghe thằng nhóc nói mỉa mình, thì chỉ cười khẩy một cái. Tạng Cẩu có tư cách biết tên hắn, không đồng nghĩa với việc nó đủ tư cách làm hắn động nộ, càng không có nghĩa là nó đủ tư cách chết dưới đao của hắn.

Hắn coi thằng nhãi là không khí, rồi hướng ánh mắt về phía thiền sư Tuệ Tĩnh:

“ Kính chào ngài, đại y thiền sư. ”

“ Quỷ vương, ngươi không ở Đại Giang sơn xứ Phù Tang làm vua làm chúa cho sướng thân ngươi, chạy đến Kim Lăng làm gì? ”

Tuệ Tĩnh thiền sư biết mục đích của Tửu Thôn.

Thứ hắn nhắm vào chính là bức vẽ pháo Thần Cơ và thuyền Cổ Lâu.

Nhưng tại sao hắn lại biết đến chúng??? Chiến tranh giữa Đại Ngu với Đại Minh nổ ra ở trời nam đất Việt, cách đảo quốc Phù Tang có lẽ phải đến cả mấy ngàn dặm đường biển. Cách trở muôn trùng như thế, đáng lẽ gã phải không hay biết gì về Thần Cơ sang pháo mới phải.

Tuệ Tĩnh thiền sư nghĩ ngay đến một khả năng.

Trong quân Đại Minh có nội gián, nhưng không phải do Đại Ngu cài vào.

Tửu Thôn khoanh tay, ôm đao vào ngực, chậm rãi nói:

“ Đại y thiền sư nổi danh là y thuật cao minh, có tấm lòng bồ tát. Gặp đúng lúc Đại Giang sơn của ta có quái dịch hoành hành, không biết có thể mời ngài quá bộ một chuyến không? ”

Tuệ Tĩnh đứng dậy. Trước là chỉnh trang lại áo sống tóc tai, rồi mới chậm rãi đáp:

“ Chuyện này là lẽ đương nhiên. Người ta vẫn nói là thà tin là có chứ không tin là không. Phật cũng dạy “ ta không vào địa ngục thì ai vào? ”. Chuyện sang Phù Tang tôi chẳng từ nan.

Tuy nhiên quỷ vương phải biết một điều trước, y thuật của lão gọi là nam dược trị nam nhân. Còn như đối với người xứ khác, lão không biết dùng thuốc, mà phải dùng độc.

Đến lúc về đến Đại Giang sơn của ngài, bệnh không có mà trị, bần tăng sẽ rất là bứt rứt. Khi ấy rất có thể sẽ tìm đến thượng nguồn mấy con suối con lạch trong rừng để mà phát tiết cũng không chừng. ”

Tửu Thôn nghe vậy, không khỏi nhíu mày.

Tuệ Tĩnh lại nói tiếp:

“ Độc của bần tăng chẳng đáng gì, vài năm nước chảy đá mòn là tự sẽ hết. Trong thời gian đó rủi mà tiểu yêu tiểu quỷ dưới trướng ngài trúng phải, tôi sẽ cứu chữa ngay. Tuy nhiên chữa thành ngu si đần độn hay điên điên rồ rồ thì phải tuỳ vào duyên số. Lại nghĩ Đại Giang sơn vốn làm toàn những chuyện tốt đẹp, ắt có trời phật phù hộ. Đại vương chớ lo quá. ”

Đại Giang sơn vốn là tên một ngọn núi hiểm trở ở Phù Tang, nay là đất Nhật Bản. Song chẳng được như núi thánh Phú Sĩ, nó được biết đến là sào huyệt của một trong ba đại yêu quái tà ác khét tiếng trong lịch sử đảo quốc Phù Tang là Tửu Thôn Đồng Tử. Tất nhiên, ấy là truyền thuyết dân gian. Thực tế, trên Đại Giang sơn có một đảng cướp lớn, phát triển đến nay đã vài trăm năm, cơ hồ trở thành lãnh chúa một vùng.

Các đời thiên hoàng Phù Tang bấy giờ vẫn coi nơi này là cái gai trong mắt, nhiều lần cử người tài dẫn quân tới đánh. Ngặt nỗi địa thế Đại Giang Sơn hiểm trở như tường đồng vách sắt, dễ thủ khó công đã đành, đảng cướp phát triển mấy đời vua đã đông tới vài nghìn tên, lại có tổ chức đàng hoàng khác hẳn đám thổ phỉ binh thường.

Còn đầu lĩnh của chúng chính là Tửu Thôn Đồng Tử này đây.

“ Xem ra Đại Giang sơn không có phúc được thiền sư phục vụ rồi. ”

Gã quái nhân chặc lưỡi, đoạn gác đao lên vai, rồi tiếp:

“ Tuy nhiên hôm nay Tửu Thôn này đã tha cho ba người các ngươi được sống, sau này tất nhiên sẽ đến đòi nợ. ”

Lúc này, y mới nhìn Tạng Cẩu.

“ Hi vọng khi đó nhãi ranh nhà ngươi đã có tư cách chết dưới Trảm Quỷ đao. ”

Lời nói ngông cuồng như hãy còn vương lại căn phòng, song bóng người thì đã mất hút ngoài khung cửa từ lúc nào. Trong ánh trăng xa xa lúc mờ khi tỏ, lất phất một tà áo đỏ rực.

“ Cẩu, con dìu Phiêu Hương về phòng nghỉ ngơi trước đi. Chỗ này giường chiếu bị đánh sập cả rồi, không tiện ở lại. ”

Tạng Cẩu chậm rãi đỡ cô bé dậy đi vài bước, mới sực nhớ:

“ Thế còn chuyện của thánh tổ thì sao? Vẫn chưa có manh mối gì cơ mà?? Nay con mà bỏ đi, thì mai đã hết thời hạn ba ngày rồi! Biết bao giờ mới giải được bí mật của chìa khoá Loa Thành?? ”

Thấy nó tuôn một tràng, thiền sư cũng chỉ biết thở dài, im lặng không đáp.

Tuổi trẻ mà. Bỏ ăn bỏ uống, quên ngủ quên nghỉ ba ngày ba đêm để rồi trắng tay, khó chịu lắm chứ.

[ Lẽ nào sức người có hạn, sỏi đá chẳng thể thành cơm? ]

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »