Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5135 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 188
hồi hai mươi (8)..

❊ ❊ ❊

“ Này! Không hay lắm đâu. Người ta đã có ý tốt cho mình ở lại… ”

Tạng Cẩu đang định khuyên bạn cùng về, nghĩ rằng cô bé chỉ nhất thời vì tính hiếu kỳ nên mới hành xử lỗ mảng như thế.

Hồ Phiêu Hương bĩu môi một cái, nói:

“ Ý tốt? Không dám đâu. Người ta muốn ăn tươi nuốt sống Cẩu thì có. Cái đồ lấy lòng quân tử đi đo dạ tiểu nhân. ”

Nói rồi giơ hai bàn tay như hình hổ trảo, toan vồ Tạng Cẩu.

Thấy thằng nhỏ nghiêng người né qua, xem chừng chẳng hề lay chuyển, cô bé mới thở dài, nói bằng giọng nghiêm túc.

“ Cẩu cứ lên đầu tường tớ sẽ nói cho. ”

Tạng Cẩu lần lữa một thoáng, nhưng sau cùng thấy ánh mắt Phiêu Hương thành khẩn, nó bèn gật đầu tin tưởng bạn.

Hai đứa nhóc phi thân lên đầu tường, đoạn nằm rạp ngay xuống. Khinh công của Quận Gió có thể xưng là độc bộ thiên hạ. Mà bộ khinh công kì quái của Hồ Phiêu Hương so với nó còn một chín một mười. Hai đứa nhóc nhẹ nhàng lướt dọc theo bờ tường, rồi nằm sát trên mái ngói êm ru, khẽ hơn cả lá rơi nghiêng.

Lúc này, Hồ Phiêu Hương mới lí nhí lên tiếng:

“ Chuyến tiêu của Chung tiêu đầu rõ ràng rất bất thường. Vì cớ gì tên Cam La kia lại bỏ số tiền lớn thuê người vận tiêu, thế mà lúc thấy mất hàng y lại không tỏ vẻ trách cứ, đã thế còn mời Chung tiêu đầu đến đây. Mua bán chứ có phải bố thí đâu? ”

“ Ý Hương là Cam La biết trước tiêu sẽ bị cướp? ”

“ Không chỉ biết trước! Ngay từ đầu y đã muốn chuyến tiêu đó bị cướp! ”

Hồ Phiêu Hương thấp giọng, nhưng ngữ khí quả quyết.

Tạng Cẩu lại hỏi:

“ Nhưng vì lí do gì? ”

“ Tớ suy nghĩ mãi mà không hiểu. Nhưng có một suy đoán thế này: trong số rương hòm đi cùng mình chắc chắn có dấu độc dược hay là mê dược gì đó. Cam La. Không! Nói chính xác là ông chủ của hắn muốn quét sạch bốn đại đương gia. ”

Hồ Phiêu Hương nói khẽ.

Tạng Cẩu nói:

“ Nhưng tớ nghe Chung tiêu đầu nói vị Trấn Tam Giới gì đó là minh chủ võ lâm một tỉnh. Dùng thuốc độc đâu phải cách làm của người chính đạo? ”

“ Chính đạo? Thế Cẩu biết điều gì lão già kia không tính được không? ”

“ Chẳng lẽ là… ”

“ Đúng vậy! ” – Ngừng một chút, Hồ Phiêu Hương lại tiếp, mắt long lanh sáng: “ Thứ ông ta không đoán được là sự xuất hiện của hai đứa mình. Nói cho chính xác, là sự có mặt của Cẩu – người có thể chính diện đả bại một trong tứ đại đương gia – trong tiêu đội. ”

“ Tức là… Trấn Tam Giới kia… trả tiền cho đám người họ Chung đi chết? ”

Tạng Cẩu lắp bắp, thanh âm nó run lên khe khẽ. Không phải vì sợ, có một phần nhỏ là kinh ngạc, song đa phần là phẫn nộ.

“ Ồ, bớt ngố hơn rồi đấy. ”

Hồ Phiêu Hương mỉm cười, đoạn lại nói:

“ Cái tớ thắc mắc là lão ta bày ra nhiều trò như thế, ắt muốn quét sạch tứ đại đương gia. Nhưng họ mở rương lúc nào, trúng thuốc ra sao, thì làm sao mà tính được. Trừ phi… ”

“ Có tay trong tiếp ứng? ”

“ Không sai. ”

Hai đứa kẻ tung người hứng một lúc, thì trong lầu có tiếng chân người và tiếng chuyện trò vọng ra. Tuy nhiên đêm nay trời nổi gió, vườn hoa còn rộng gấp mấy lần chỗ chúng đang ở, hai người trong lầu thì nói chuyện rất nhỏ. Thành thử Tạng Cẩu dù có thuật luyện tai của bốn người Địa Khuyết Thiên Tàn cũng chỉ nghe được loáng thoáng chữ được chữ mất. Tuy nhiên, nó vẫn thuật lại hết cho Hồ Phiêu Hương nghe không sót một tiếng nào.

“ Nhà ngươi… làm rất tốt… ”

“ Tất lão… khen… hắc đạo… quy… ”

Hồ Phiêu Hương kéo áo Tạng Cẩu, nói khẽ:

“ Nghe đủ rồi, chuồn thôi. ”

“ Được. ”

Đoạn, hai đứa nhóc tụt xuống khỏi bờ tường không một tiếng động.

Trong tiểu viện, Tạng Cẩu mới hỏi:

“ Này, sao Hương rành đường đi lối lại ở đây thế? ”

Hồ Phiêu Hương bèn đáp:

“ Có gì đâu. Trang viên này được xây dựa theo hình bát quái. Thân pháp của tớ cũng sử dụng đạo lí ấy, nên huyền cơ của trang viên tớ nhìn một cái là ra. ”

Nói rồi, cô bé lại chắp tay sau lưng, đi đến trước hai câu đối.

“ Này Tạng Cẩu, tớ lại đột nhiên nghĩ, là hai câu đối này không phải là không đối chỉnh đâu… ”

“ Ý cậu là sao? ”

Thằng nhóc đưa tay gãi gáy, hỏi bằng giọng thật thà.

Mấy chuyện tâm kế mưu mô, suy luận lắt léo này quả thực nó kém Phiêu Hương rất xa.

Hồ Phiêu Hương nói:

“ Cậu nhìn thử mấy chữ kia xem. Những chữ viết đậm ấy. ”

“ Chúng sao? Chẳng phải Hương nói ấy là do người viết để cảm xúc ảnh hưởng đến thư pháp, khiến đôi câu đối này tệ thêm một bực hay sao? ”

“ Đúng là tớ có nói thế. Nhưng Cẩu cứ thử đọc mỗi mấy chữ này xem… ”

Cô bé hất tóc ra sau, nói.

“ Thuận Bình An, Nghịch Ách Nạn. ”

Tạng Cẩu lẩm nhẩm đọc, mơ hồ nhận ra thứ gì đó.

Hồ Phiêu Hương gật đầu, khẳng định suy nghĩ trong lòng thằng nhóc.

“ Đúng. Thuận ta thì được yên, chống ta thì sẽ gặp tai ương. Cậu lại nhìn độ nhấn của đầu bút mà xem. Người viết nhìn như viết hỏng, kì thực là khoe nội lực và khả năng khống kình. Nói trắng ra là giơ nắm đấm vào mặt khách.

Đôi câu đối tưởng như dùng để đối đãi khách nhân, lại mang ý đe doạ. Thực là tiếu ý tàng đao. ”

“ Trấn Tam Giới này quả thực là một nguỵ quân tử. ”

Tạng Cẩu vỗ bàn, mắng.

“ Bình tĩnh đã, tạm thời mình đang ở trong đất của kẻ thù, nên cứ án binh bất động cái đã. Xem chúng muốn làm gì rồi tính tiếp. ”

Hồ Phiêu Hương vội ngăn thằng nhóc lại.

Tạng Cẩu đương nhiên không lỗ mãng đến mức thực sự tìm Trấn Tam Giới để mà tính sổ. Nó hít sâu một hơi cho bình tĩnh, rồi khen:

“ Hương thông minh ghê nhỉ, thế mà cũng đoán ra được. ”

“ Xì, tớ còn đoán ra được Trấn Tam Giới đã mua chuộc được một trong bốn đương gia cơ. Xem nào, nếu tớ đoán không sai thì tên có khả năng này nhất phải là gã còm nhom. ”

Hồ Phiêu Hương nhớ lại bộ dạng của ba đương gia còn sống. Quách Phong làm người cẩn thận, song thiếu quyết đoán. Khô Mộc lão quái thực chất chỉ được cái già và ác, tâm kế không tính là sâu. Thành thử, chỉ có Đào Khiêm là phù hợp!

Cô bé nhấp một ngụm trà, rồi lại tiếp:

“ Nếu là tớ thì sau khi dùng kịch độc tóm gọn nhân mã ba phe, sẽ xử luôn hai đương gia chống đối còn sống. Sau đó để Đào Khiêm diễn một màn cứu người trong hoạn nạn, khiến quần hào ba phe hắc đạo cảm kích. Từ ấy Đào Khiêm thống nhất hắc đạo, còn Trấn Tam Giới thì ung dung ngồi sau màn làm vua không ngai của võ lâm Sơn Tây. Ngoài mặt thì đối địch, nhưng trong tối âm thầm hợp tác.

Hừm, có một đám thuộc hạ là cường đạo cũng được đấy chứ. Lúc cần làm việc gì nhơ bẩn chỉ cần để chúng ra mặt, mình ung dung ngồi trên sập chờ tin, vẫn giữ được tiếng quân tử hiệp cốt đan tâm. ”

Tạng Cẩu xua tay:

“ Thôi đừng nói nữa, tớ sợ Hương rồi. ”

Hồ Phiêu Hương nhăn mũi:

“ Này, tớ bảo đấy rất có thể sẽ là những gì Trấn Tam Giới làm, chứ có bảo tớ sẽ làm thế đâu. Muốn làm người tốt, thì trước tiên phải biết đám người xấu sẽ hại mình thế nào mà tránh trước đã. Hiểu chưa? ”

Tạng Cẩu nhăn mặt, lè lưỡi:

“ Cũng may mà có Hương, nếu không tớ đã nhờ Trấn Tam Giới này giúp đưa mật thư đến Nhạn Môn quan rồi. ”

Hồ Phiêu Hương vỗ vai thằng nhóc, cười hì hì:

“ Thế thì sau này hành tẩu là phải đi theo tớ, nghe lời tớ biết chưa. Mà này. Hôm nay tớ giỏi thế, không được thưởng gì à? ”

Tạng Cẩu nhăn mặt:

“ Tớ nghèo rớt mồng tơi, chiều thế nào được cô công chúa nhà cậu? ”

“ Ai bảo không? Hôm nay Cẩu phải giúp tớ chải tóc. ”

Thế là chỉ một chốc sau, Tạng Cẩu đã loay hoa loay hoay với mái tóc đen óng chảy qua từng kẽ tay. Nó cẩn thận đưa từng nhát từng nhát lược. Hương thơm theo từng cái chải, chảy theo xuối tóc, đọng lên từng răng lược.

[ Không đến nỗi tệ như mình nghĩ. ]

Tạng Cẩu nghĩ thầm.

Hồ Phiêu Hương thì lại nghĩ:

[ Tay Cẩu ấm quá… thích thật… sau này phải bắt nó chải tóc cho mình nhiều hơn. Đến khi lớn rồi cũng phải chải. ]

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »