Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5113 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 167
hồi mười chín (2)..

❊ ❊ ❊

Hồ Phiêu Hương nhìn theo ánh mắt của Tạng Cẩu, thì thấy một trong ba người đứng sau chót chỉ huy bọn thuộc hạ chính là vị Kim Đao Thành Bất Ưu. Hai năm trước, nó từng quậy tung đám cưới của Lại Bố Y, tên này là kẻ xông ra đánh lén đầu tiên. Kết cục trúng phải một chiêu Chó Chui Gầm Chạn, nằm đo đất.

“ Ô kìa! Gần đây đâu có đám cưới nào đâu, sao lại gặp lại được nhỉ? Đúng là có duyên! ”

Hồ Phiêu Hương ngoài mặt thì cười, nhưng tay đã mó vào chuôi đao Lĩnh Nam giấu trong tay áo.

[ Y phục bên Tàu lòng thà lòng thòng, đến là vướng víu. Chỉ được cái tay áo rộng thùng thình, tiện giấu đồ... ]

Để tránh phiền phức không đáng có, hai đứa đã đổi sang cách ăn mặc của người Tàu để tiện việc đi lại. Tiếc là cuối cùng vẫn bị tên Thành Bất Ưu nhận ra.

Từ sau vụ đám cưới Lại Bố Y, chẳng những Thành Bất Ưu mất đi một khách hàng lớn, phân cục mới mở ở Kim Lăng cũng chẳng còn mặt mũi nào để mà buôn bán tiếp. Lại còn phải ăn quả đắng ở trong tay hai đứa nhóc tì vắt mũi chưa sạch. Nỗi nhục này có lẽ mười năm y cũng chẳng thể nào quên được.

Vừa hay, tiêu cục Đông Phong vốn hùng cứ ở Lâm Nghi. Trong võ lâm toàn tỉnh Sơn Đông cũng có tiếng nói.

Mà Thành Bất Ưu, ở tổng cục cũng chỉ xếp thứ ba mà thôi.

Hai kẻ còn lại, một người cao gầy như que củi. Người còn lại là một gã lùn.

Chỉ thấy, gã lùn chắp tay về bốn phía, nói một hồi vang như sấm nổ:

“ Hôm nay là chuyện riêng của tiêu cục Đông Phong bọn ta. Xin chư vị đồng đạo giang hồ nể mặt, không nhúng tay vào! ”

Tạng Cẩu nhíu mày, nói nhỏ vào tai Phiêu Hương:

“ Kình địch! Nội công của người này không thua vì bốn Tinh của sơn trang Bách Điểu bao nhiêu đâu... ”

“ Thế thì phải làm sao?? ”

Hồ Phiêu Hương mím môi, thấp giọng.

Hai đứa nó còn cách Nhạn Môn quan khá xa, vậy mà đã gặp một trận khổ chiến.

Tạng Cẩu nói:

“ Tớ đoán tên cầm đao đã nói cho gã lùn biết khinh công của tớ và Hương lợi hại. Lần này hẳn là muốn cướp đoạt võ công đây. Mình cứ tương kế tựu kế. ”

Rồi nó lại nghĩ:

[ Gã cầm kiếm chưa lên tiếng, nhưng sát ý đã nhắm vào hai đứa. Chỉ e mình và Phiêu Hương chỉ cần động thân, chân vừa rời khỏi mặt đất là kiếm của hắn sẽ dí theo ngay. Mình cứ tạm coi hắn là kẻ võ công cao nhất. Chẳng khác nào phải đánh với hai trong bốn Tinh của sơn trang Bách Điểu cả. ]

Thành Bất Ưu cười vang:

“ Muốn chạy ư? Sao không dùng khinh công mà chạy thoát đi? ”

Hồi ấy, y vẫn muốn tìm cách trả thù, nhưng rốt cuộc chỉ bị nhân sĩ võ lâm khi ấy cười chê, rằng với khinh công của hai đứa nó, hắn muốn động vào sợi tóc của chúng cũng bất lực. Lại dò hỏi thêm, mới biết hai đứa nhóc thân hoài tuyệt kỹ, mỗi đứa đều có một bộ thân pháp có thể khiến cả võ lâm đỏ mắt.

Y trở lại Lâm Nghi, bị chửi cho một trận, nhưng vẫn chưa từng quên chuyện này.

Tạng Cẩu chợt phủi áo tơi một cái, nói:

“ Chạy? Tại sao lại phải chạy?? Mà chạy ai? Tên thủ hạ bại tướng như ngươi chắc? ”

[ Tạng Cẩu bình thường ở nhà rất lễ phép, giờ ăn nói kiểu đó, e là cố tình chọc giận đối phương để chúng nổi nóng lên đây mà. Xem ra mình cũng phải phối hợp với nó. ]

Hồ Phiêu Hương đảo con mắt, nói rồi nhẹ nhàng lướt đến một quán ven đường, lấy hai cái chén, lại nghiêng ấm rót đầy nước trà. Nói đoạn, cô bé đưa cho Tạng Cẩu một chén.

“ Đường đường là nhân vật lớn trên giang hồ, thế mà lại đi bắt nạt hai đứa nhóc tuổi mới mười tuổi, tóc còn để chỏm. Này ông anh, thôi thì dứt khoát bỏ đao buông kiếm, về nhà theo cái nghiệp khăn yếm đi. ”

Tạng Cẩu bèn hỏi:

“ Này Hương, nghiệp khăn yếm là gì? ”

“ Cái này cũng phải hỏi sao? Là ở nhà chăm con đó mà. ”

“ Hương nhắc tớ mới nhớ. Biết đâu hắn ta ở nhà chăm con, nhân đó luyện thành một bộ chưởng pháp, thì cả tớ với Hương đều phải bại. ”

“ Chưởng gì cơ? ”

“ Đánh đít trẻ con... ”

Hai đứa nhóc lại cười phá lên.

Thành Bất Ưu giận đỏ cả mặt, bèn gào lên:

“ Láo! Láo quá! Không thể chấp nhận được! Bay đâu! Giết!! ”

Thuộc hạ bốn bề y lời Thành Bất Ưu, đều xông cả về phía hai đứa nhóc.

Tạng Cẩu thấp giọng:

“ Không nên nhảy lên. ”

Nói rồi nghiêng đầu vai, động thân, xuyên thẳng vào giữa trùng vây của đám người. Bóng đao ánh kiếm tua tủa, song không tài nào động nổi chéo áo của Tạng Cẩu. Hai tay nó liên tục vũ động, chính là chiêu Chó Cùng Cắn Càn. Phối thêm vào sự ảo diệu của Lăng Không Đạp Vân, dùng để đánh quần chiến quả thực như trời sinh một đôi.

Thoắt một cái đã có năm sáu người trúng phải quyền, cước của thằng nhóc. Nội lực của thằng nhóc rất lớn, vượt xa cùng lứa. Đám thuộc hạ của tiêu cục Đông Phong không kịp đề phòng, thế là ăn đủ.

Bên cạnh, Hồ Phiêu Hương cũng đã vũ động hai tay áo, đánh ra muôn vàn chưởng ảnh.

Quyền chưởng của cô bé không tài nào nặng như Tạng Cẩu, song biến ảo đa đoan, thần diệu vô cùng. Đao, kiếm huơ về phía cô nhóc liên tục bị dẫn bạt sang hai bên. Đám người tiêu cục Đông Phong liên tiếp gặp cảnh quân ta chém quân mình, nhao nhao kêu lên như lợn bị chọc tiết.

Tạng Cẩu mất tích một năm ròng, cô bé cũng không ngồi không. Đến nay võ công đã tiến bộ không nhỏ.

Thành Bất Ưu thấy hai đứa nhóc tả xung hữu đột giữa đám thuộc hạ, biết là những tên choai choai của mình không làm gì nổi chúng. Thành thử, y ra hiệu cho thuộc hạ dạt cả ra, chỉ cần giữ chặt vòng vây không cho hai đứa thoát thân dễ dàng.

Tạng Cẩu vừa thấy bóng người biến mất trước mắt, thì một nắm đấm đã từ đâu tống thẳng vào mũi nó. Kình lực đối phương ồ ạt như sóng, thằng nhóc không thể không đề phòng.

[ Trước tránh phong mang, rồi cho hắn một đòn bất ngờ. ]

Hành tẩu giang hồ một thời gian, nó biết lợi thế lớn nhất của bản thân chính là nội lực lớn quá tuổi tác. Thường thường, những người giao thủ với nó sẽ vì khinh thường niên kỷ của thằng nhóc mà trả giá đắt.

Chỉ cần Tạng Cẩu một mực dùng Lăng Không Đạp Vân chạy trốn, chờ đợi đối phương lộ ra sơ hở, rồi dùng toàn bộ nội lực đánh một đòn trí mạng! Thường thường, chẳng ai phản ứng lại kịp chiêu “ tẩm ngẩm tầm ngầm đấm chết voi ” này của nó.

Nào ngờ...

Gã lùn tịt kia nội lực ổn trọng, mà chiêu thức lại nhanh nhẹn đáng sợ. Tạng Cẩu phát hiện có những lúc y làm cong hai ngón như nâng chén rượu đánh ra, lúc lại khuỳnh hai tay như đang ôm cả vò. Khi thì lại đi cà nhắc, cà nhắc. Quyền cước của y lắc lư lảo đảo, bộ pháp ngả nghiêng như người say, song hàm chứa uy lực khôn cùng.

Thế rồi, thằng nhóc nhớ lại lời sư phụ từng dạy khi còn ở nước Nam.

Trên đời này có một loại võ công, say mà tỉnh, tỉnh mà say, tuý ý và sát ý quện vào nhau cùng phát cùng thu. Bộ dáng thì lảo đà lảo đảo như người thấm men rượu, nhưng quyền cước sát phạt quả đoán, nặng tựa thái sơn. Tên gọi của nó là Tuý Bát Tiên.

Tạng Cẩu thầm nghĩ:

[ Xem ra hôm nay mình gặp phải môn Tuý Bát Tiên này rồi. Có cách gì phá giải không? ]

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »