Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5123 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 195
hồi hai mươi (15)..

❊ ❊ ❊

“ Quả nhiên là trong mắt không người!!!! ”

Trừ Nguyên Mãn đại sư, bốn trưởng môn còn lại và Trấn Tam Giới đều quát lạnh

Ngô trưởng lão cũng thoáng nhíu mày, hỏi lại:

“ Ngươi chắc chứ? ”

Tạng Cẩu nói:

“ Được qua chiêu với trưởng lão là chuyện tốt, nhưng mười chiêu quá ít, tiểu tử ngu dốt sợ không học được cái gì. ”

“ Ta sẽ không nương tay đâu đấy. ”

Ngô trưởng lão ngoài mặt thì tỏ vẻ bị xúc phạm, nhưng trong lòng thầm khen tâm tính của nó. Kì thực lão đã tính kỹ rồi, với võ công của nó thì trong vòng mười chiêu lão cũng khó mà làm gì nổi thằng bé. Nhưng hẳn nhiên, Tạng Cẩu dễ dàng thoát được một ải này, thì cũng không học được cái gì. Nếu nâng hẳn giới hạn lên năm chục chiêu, độ khó hiển nhiên sẽ tăng nhiều, song cũng sẽ là trợ lực không nhỏ cho nó trên con đường luyện võ sau này. Cái khó được ở đây, là bỏ qua con đường dễ dàng người ta dọn sẵn, để mà đâm đầu vào thử thách.

“ Trưởng lão an tâm, tiểu tử biết lượng sức mình. ”

Tạng Cẩu nói, vẻ mặt thập phần tự tin.

Ngô trưởng lão cũng không nhiều lời, ngón tay gảy một cái, cái nắp đậy hồ lô rượu lão đeo bên hông đã bật tung lên. Tạng Cẩu nhìn cái nắp gỗ xoay tròn tít mù trong không khí không khác gì bông vụ, thì không thể không khen chỉ lực của lão.

Ngô trưởng lão nâng bầu, uống một ngụm, rồi lại ném cho thằng nhóc, bảo:

“ Hầu Nhi tửu đấy, uống đi. ”

Tạng Cẩu biết, ngoài mặt là tỉ đấu, không bằng nói là Ngô trưởng lão dạy cho nó tinh túy của võ say. Thế nên nó cao hứng mười phần, không ngần ngại gì dốc cạn một ngụm rượu lớn.

Ngô trưởng lão bèn quát:

“ Tiếp chiêu! ”

Đoạn hai tay nắm thành quyền, chân tung lên, vừa nhảy cả nhắc vừa đấm đá lia lịa. Quyền cước của Ngô trưởng lão mang đầy kình lực, cú nào cú nấy nặng cả ngàn cân. Giữa cơn mưa quyền cước dày đặc kín kẽ đến độ giọt nước e cũng khó lọt, ngay cả đứa có Lăng Không Đạp Vân như Tạng Cẩu cũng thấy hơi choáng ngợp. Nhưng chẳng mấy mà thằng nhóc đã bình tâm lại, dùng đến thân pháp Chó Chạy Trước Hươu mà né qua né lại.

Tuy nhiên, Ngô trưởng lão quả thực phải hơn những kẻ nó từng giao đấu không chỉ một bậc. Lần trước đấu với Xích Tùng Tử, thằng bé chỉ việc bước i sì theo biến hóa, đối phương đã chẳng thể chạm vào nổi chéo áo của nó. Nhưng lần này thì khác. Ngô trưởng lão cứ dùng thế chân người què, tức là một chân co lên để đá, chân còn lại cứ nhảy lò cò cà nhắc cà nhắc. Thế mà bám sát nó như bóng với hình, quả là chuyện khó tin. Quyền cước của lão cứ dội đến tới tấp từ ba phía, buộc nó phải ngưng thần dùng hai tay chuyên chú đỡ gạt.

Kì thực, dùng Lăng Không Đạp Vân, có lẽ nó có thể thoát khỏi thế công dữ dội của Ngô trưởng lão. Tuy nhiên, vì đây không phải một trận sinh tử đấu như vẻ bề ngoài hai người thể hiện ra, nên Tạng Cẩu cũng không cố tình tránh né phong mang. Từng quyền, từng cước Ngô trưởng lão dội vào người nó, nó đều cảm ngộ thật kỹ. Say xỉn và tỉnh táo, minh mẫn và túy lúy chỉ cách nhau một lằn ranh mỏng như sợi chỉ. Giữ được ranh giới mong manh này trong từng quyền từng cước, xuyên suốt cuộc giao đấu, ấy là cái tinh hoa của võ say vậy.

Chẳng biết từ chiêu thứ bao nhiêu, nhưng dần dà Tạng Cẩu đã chuyển từ thế chỉ có thể phòng thủ một cách bị động, sang tư thế giao đấu công bình. Ngô trưởng lão cứ đánh được mười cái, thì nó cũng phản đòn được bốn năm cú gì đó.

Hai bên cứ chiết chiêu phá chiêu, đến chiêu thứ bốn mươi tám thì Tạng Cẩu hoàn toàn dung hội được cái túy ý vào võ chó của mình. Thằng bé bèn nói:

“ Ngô trưởng lão, còn hai chiêu, xin mời! ”

Tạng Cẩu chắp tay thi lễ, ánh mắt sáng ngời vẻ háo hức.

Ngô trưởng lão hít sâu một hơi, nói:

“ Hai chiêu sau cùng, thiếu hiệp nhớ cẩn thận mà đón đỡ. Lão đây sẽ tung hết sức! ”

Đoạn xuống tấn, chân phải để sau làm trụ, chân trái duỗi thẳng ra. Tay trái thu thành quyền thủ thế ngang mặt, tay phải xòe thành chưởng đề ngang vành tai. Lão chợt quát một tiếng, hai mắt mở trừng, hai chân cùng đạp xuống, cả người đã phóng đi như một viên đạn pháo.

Quyền chưởng đều phát, liên miên bất tuyệt, như cơn say khó tỉnh, lại mê mê lâm li như hàng thơ tuôn trào khỏi miệng bậc thi nhân mặc khách.

Tạng Cẩu bị bất ngờ, lại có vẻ ngợp trước ý cảnh của chiêu thức, giật mình luống cuống, không biết nên lui hay nên tiến. Lúc này Hồ Phiêu Hương mới lên tiếng ngâm mấy câu thơ:

“ Lý Bạch nhất đấu thi bách thiên

Trường An thị thượng tửu gia miên

Thiên tử hô lai bất trướng thuyền

Tự xưng thần thị tửu trung tiên

Thi thánh dùng bốn câu thơ, mà tả hết cái thần vận của thi tiên Lý Bạch, đúng là khó được. ”

Tạng Cẩu được bạn nhắc cho cửa sáng, thầm nghĩ:

[ Ra là dựa vào bốn câu thơ. Muốn phá chiêu này, không bám vào chúng thì không xong được. ]

Lại nghĩ đến hai câu “ Thiên tử hô lai bất trướng thuyền / Tự xưng thần thị tửu trung tiên ”, bèn đoán tinh yếu để mà phá giải chiêu thức này không gì nằm ngoài ba chữ “ tửu trung tiên ” này. Đang lúc khẩn yếu quan đầu, quyền cước của Ngô trưởng lão đã dồn đến sát mặt, thằng nhỏ bèn đột ngột thụp người xuống, lộn một vòng, hai chân cùng phát chiêu Chó Chui Gầm Chạn. Vốn dĩ đây đã là một quái chiêu dùng để phản công chớp nhoáng, thằng nhóc lại pha thêm cái ý say của túy quyền, thành thử phương vị công kích càng trở nên khó đoán chẳng biết đâu mà lần. Ngô trưởng lão vừa mới định thần, mũi chân của thằng nhỏ đã quét sượt qua huyệt Cưu Vĩ trước ngực.

Ông buộc phải nhảy lui lại nửa bước, né khỏi ngọn cước của Tạng Cẩu.

Thằng nhóc thấy thế, bèn bật nhổm dậy, nói:

“ Còn chiêu thứ năm mươi, xin ông ra nốt! ”

Ngô trưởng lão bèn đề khí, quát:

“ Chiêu cuối cùng! ”

Đoạn nhào tới trước, nắm đấm, chỏ tay, hai gối, hai cẳng chân dều phát chiêu công kích. Trong quyền Thái hiện đại, tám chỗ ấy gọi là bát chi vậy. Kình phong trên tay nhẹ tựa lông hồng, khi có khi không, tưởng như chỉ là cơn gió thoảng qua buổi trưa hè. Nhưng Tạng Cẩu thì đã đổ mồ hôi ròng ròng. Nó biết kình lực đối phương chẳng đơn giản như vẻ ngoài.

Ngô trưởng lão liên tục dồn ép, nó bèn đổi hướng lui dần về phía tây nam. Hồ Phiêu Hương thấy vậy, cũng phóng người lướt theo. Sáu vị đại diện cho các môn các phái còn lại, tính cả Nguyên Mãn đại sư và Trấn Tam Giới theo sát cô bé, không để hai đứa nhóc lui quá xa khỏi tầm tay. Lúc này cả Diệu Định Sư Thái lẫn Quảng Thành Tử đều nói:

“ Ngô trưởng lão đánh ra chiêu này, thì tiểu tử kia khó sống. ”

Nguyên Mãn đại sư cũng biết đây là tuyệt chiêu thành danh của Ngô trưởng lão, ba mươi năm nay phóng mắt khắp cõi trung nguyên cũng chỉ có không tới mười người phá giải nổi. Số người đón đỡ được thì nhiều hơn, nhưng cũng tuyệt không quá ba mươi. Thằng nhóc An Nam kia nay mới mấy tuổi đầu, liệu có phá giải nổi không?

Đang lúc khẩn yếu quan đầu, Tạng Cẩu cơ hồ phải bó tay chịu chết, đã bị dồn đến chân tường Hồ Phiêu Hương lại ngâm thơ:

“ Túy khan phong lạc mạo

Vũ ái nguyệt lưu nhân

Hay cho một bài “ Cửu nhật Long sơn ẩm ” của thi hiệp Lý Bạch! ”

Tạng Cẩu nghe xong hai câu thơ, bèn dựa vào đó mà phá giải hiểm chiêu của Ngô trưởng lão. Thằng nhóc đột nhiên chạy dọc theo quãng tường, nhử cho đối thủ phóng người lên truy kích. Nó bèn nhân lúc ấy xoay người, đạp vào vách mà mượn đà, chuyển mình trượt ngay bên dưới đối thủ. Ngô trưởng lão còn đang muốn xoay mình, thì Tạng Cẩu đã phóng cả song chưởng vào đất đánh ầm một cái. Lực đạo đẩy bật nó lên như mũi tên rời dây, hai chân cùng đạp về phía đối thủ.

Ngô trưởng lão hừ một cái, xoay mình bắt chéo hai tay trước ngực, đón được đòn cước. Tuy nhiên lão cũng phải lui nửa bước, tay cũng đã phải quy về phòng thủ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »