Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 4990 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 159
hồi mười tám (9)..

❊ ❊ ❊

Đêm giao thừa đã tới…

Đây là cái đêm ba mươi tháng chạp đầu tiên trong cuộc đời nó, Tạng Cẩu được ăn một cái Tết đoàn viên.

Giữa sân, nồi bánh cháy bập bùng, sáu nhân ảnh ngồi quây quần trông cái nồi gang. Ánh lửa hồng hào, phả lên gương mặt háo hức của đám nhỏ. Người lớn ngồi đàm đạo, nhưng thỉnh thoảng mắt vẫn đá về phía ánh lửa.

Tạng Cẩu thoăn thoắt thêm lửa, quạt gió, lại bắc cái ghế lên ngó xem nước luộc ra sao, đặng còn thay nước…

“ Này nhé, bánh luộc được già nửa thời gian thì thay nước ra, ngâm bánh qua nước lạnh. ”

“ Mấy chuyện bếp núc này Cẩu biết nhiều quá nhỉ? Trông bánh chưng cũng biết làm… ”

Hồ Phiêu Hương biết…

Nãy giờ Tạng Cẩu liến thoắng luôn mồm mà ba người Hồ Quý Li, Hồ Nguyên Trừng và Nguyễn Phi Khanh chẳng mở miệng câu nào, chứng tỏ nó nói không sai.

Tạng Cẩu nói:

“ Hồi trước ở thôn Điếu Ngư, Tết đến là tớ trông nồi bánh ngoài sân đình suốt ấy mà. Không làm thì làm gì có bánh ăn. Cứ xem các cô làm mãi cũng quen. ”

Cộp! Cộp!

Tiếng vó ngựa khua vang dội từ ngoài ngõ vào. Ánh lửa dưới đáy nồi cũng theo đó mà càng thêm lung linh, huyền ảo.

“ Chắc Liễu Thăng đến. ”

Hồ Nguyên Trừng thở dài.

Ông trời cũng xếp đặt thật khéo.

Liễu Thăng ấy thế mà trở thành nghĩa huynh của Tạng Cẩu, mấy lần cứu mạng nó. Không có họ Liễu, thì Tạng Cẩu e đã thành thứ ma đầu chỉ biết có thù hận rồi.

Đến người từng đứng ở đầu bên kia chiến tuyến với cậu chàng là ba người Nguyễn Phi Khanh cũng không phải nể phục tình huynh đệ của chúng.

Liễu Thăng đẩy cửa vào. Lần này đến, cậu chàng đã bận y giáp chiến khôi chỉnh tề, thương vàng gác sau lưng, chiến bào bay trong tuyết.

“ Mọi người đang đón giao thừa sao? ”

Thấy cảnh đầm ấm, Liễu Thăng bất giác dừng bước chân.

“ Đúng. Ngồi xuống luôn cho vui. ”

Tạng Cẩu nói.

“ Thôi… ở… ở nhà còn đang có người chờ. Huynh qua chúc Tết mọi người một tiếng, rồi đi ngay thôi. ”

Liễu Thăng ấp úng.

Ánh mắt cậu như đang tìm kiếm ai đó.

Nguyễn Phi Khanh cười khà, mặt đỏ ửng như gấc chín. Đoạn dốc cạn chén rượu trong tay, lên tiếng mà giọng nhè nhè như người say:

“ Nói là chào bọn ta… hấc… chi bằng nói là chào… híc… con bé Hằng. ”

Liễu Thăng giật mình một cái, ánh mắt đảo qua hướng khác.

“ Hằng xin nghỉ, ra ngoài chợ rồi. ”

Tạng Cẩu gẩy thêm củi vào ngọn lửa, giọng vẫn chậm rãi.

“ Vậy… vậy à? Nè, Cẩu, Hương. Lì xì cho mấy đứa. Mấy nữa huynh thăm nhà xong, quay lại kinh thành, chúng ta sẽ tỉ võ tiếp. ”

“ Nhất định! Hứa rồi đấy nhé. ”

Tạng Cẩu giơ bàn tay, nói vọng ra, đầu vẫn chúi vào nồi bánh.

Liễu Thăng ấp úng dúi hai gói lụa điều vào tay hai đứa nhóc, đoạn lao ra khỏi phủ viện.

Tiếng ngựa gầm gió bấc vang lên ngoài ngõ.

Nguyễn Phi Khanh thở dài:

“ Tết nhất đến nơi rồi, mà còn phải xuất chinh. Tội nghiệp thằng nhỏ thật. ”

Bốn người còn lại đều im lặng.

Tính cả hai đứa Hương, Cẩu.

Chúng nó từng lang bạt trong chiến trường, nên cũng hiểu được phần nào trách nhiệm của người làm tướng. Đôi khi, thắng ngựa giục cương, cũng vì thân bất do kỷ.

Tạng Cẩu hít vào một hơi, rồi nói:

“ Đợi sau cái Tết này, bọn con sẽ tìm cách thâm nhập vào Tàng Thư Các lần nữa. ”

Bấy lâu nay, mọi người tìm mua cơ man không biết bao nhiêu quyển Tống sử trôi nổi trong dân gian, nhưng không có lấy nổi một trang đề cập đến Dương Không Lộ.

Sau cùng, mọi người mới nghĩ tới Ngự Thư phòng.

Nếu có nơi nào có thể có chút manh mối về thiền sư Không Lộ, thì chỉ có thể là Ngự Thư phòng mà thôi.

Tuy nhiên lần trước nhờ có thiền sư Tuệ Tĩnh dẫn theo, chúng nó mới được vào cùng. Hiện giờ thân cô thế cô, đến hoàng cung còn không thể tuỳ tiện tới lui, nữa là Ngự Thư phòng của hoàng đế.

Trong cung cao thủ như mây, lấy khinh công học chưa đến nơi đến chốn của đám nhỏ, nói là đi đột nhập không bằng bảo là đi tự sát.

Cả tháng nay mọi người cùng nghĩ cách, thế mà cũng chẳng tìm được kế vẹn toàn để nhập cung.

Bất thình lình, Hồ Nguyên Trừng lên tiếng:

“ Sắp tới sẽ có cơ hội, thậm chí đích thân Vĩnh Lạc sẽ mời hai đứa vào Ngự Thư phòng luôn. Chớ có lo quá. Điều hai đứa cần làm bây giờ là trau dồi võ công, đọc sách thánh hiền cho tốt. ”

Tạng Cẩu nghe đến bốn chữ “ đọc sách thánh hiền ” là cổ họng đắng nghoét. Nó rụt cổ lại, hỏi:

“ Thế cháu không đọc có được không? ”

“ Cái gì??? Không là không thế nào??? Có biết sách thánh hiền là nhân sinh, là đạo đức, là tinh hoa của cổ nhân, là lời dạy của tiên hiền, là…v.v… ”

Tạng Cẩu làu bàu:

“ Mấy ông thánh hiền Tàu chỉ giỏi khoe chữ. Sau không nói đơn giản như tục ngữ ca dao ấy? ”

“ Tục ngữ ca dao…? ”

Hồ Nguyên Trừng đang định nói ấy chẳng qua là lời của giới nhà nông chân lấm tay bùn, ít học. Nhưng Nguyễn Phi Khanh đã lên tiếng:

“ Kẻ đọc sách cứ nghĩ mình khôn ngoan tài trí, nhưng được mấy người không phải mọt sách ngu đần?? Kẻ đọc sách cứ nghĩ người dân là ngu phu xuẩn phụ, nhưng đầy người mắt còn sáng hơn cái lũ bụng toàn kinh sử trong cung kia.

Lời dạy của thánh hiền hay, lời các cụ răn cũng chẳng hề kém cạnh. Nhất bên trọng, nhất bên khinh, thì đã là kẻ tầm thường. ”

Tạng Cẩu nghe xong, chợt nhớ lại lời Quận dạy trước đây: “ Đạo học vốn là kẻ biết dạy cho người không biết! ” và “ Chẳng những Trung Hoa, mà Đông Tây gì cũng phải vậy tuốt! ”.

Bất giác nó thấy hổ thẹn.

Hồ Nguyên Trừng thì lại có kiến giải khác.

Chàng nhẩm lại những câu tục nhữ mình biết, rồi ngơ ngác nhận ra, hoá ra cũng sâu xa lắm.

[ Sách thánh hiền thì lời văn hàm súc, ý tứ cao thâm, ngôn từ mạc trắc. Nhưng cũng vì thế mà thâm ảo khó hiểu. Tục ngữ, ca dao, thì tuy lời lẽ thô kệch, nhưng bài học lời răn đã vị tất lại không thâm thuý? Hình ảnh lại gần gũi…

Ai hơn ai kém, đúng là không thể so sánh được. ]

Cứ thế, lửa dưới nồi bánh vẫn bập bùng…

Lại kể chuyện của Lê Hổ…

Thấy quân địch đã loáng thoáng hiện lên ở cuối chân trời, Lê Hổ nghĩ một chốc, rồi hạ lệnh cho quân rút về ngôi làng nằm khuất dưới mặt đông núi Dục Thuý.

Lúc này đang là sáng sớm…

Bãi sông thoáng đãng, xông vào đánh bừa chỉ là đi tìm chết.

Phạm Ngọc Trần nhíu mày, hỏi:

“ Giờ sao đây? Không biết anh thế nào, chứ tôi không có ý định chết ở đây đâu. Tôi còn bao nhiêu chỗ phải đi chơi… ”

Mới nãy, Lê Hổ đã thì thầm vào tai mấy đầu lĩnh, nhưng nhất quyết không chịu tiết lộ cho cô nàng.

“ Rồi sẽ biết. ”

Lê Hổ nhún vai, đoạn kéo Phạm Ngọc Trần cúi rạp hẳn xuống bãi sậy, đề phòng bị địch quân trông thấy.

Cậu lại rẽ cỏ, trỏ về phía bãi đất phía xa, hỏi:

“ Trên miền ngược các cô có chỗ nào như thế không? ”

Phạm Ngọc Trần thấy bên sông, giữa đám lau sậy um tùm, ngoài những mô đất chỗ cao chỗ thấp ra thì chẳng có gì đặc biệt.

“ Cỏ, với đất… rồi sao? ”

“ Chỗ đó là bãi bồi. Đêm qua mới mưa tầm tã một hồi, chỗ đó hẳn là đang ngập tới mắt cá, đất mềm tơi ra thành bùn. Một lát nữa cứ làm như thế… ”

Phạm Ngọc Trần nghe Lê Hổ nói nhỏ vào tai, mà bắt đầu tủm tỉm cười. Chẳng biết hai người họ nói gì với nhau.

Cánh quân phía đông do Lưu Tuấn cầm đầu tấp nập hành quân về phía núi Dục Thuý. Cả một bãi sông rộng lớn cờ sí căng rợp trời, thanh thế to lớn vô cùng.

Lưu Tuấn chính là kẻ dẫn đầu. Y mặc khôi giáp bằng sắt đen bóng lộn, hông đeo bội kiếm tua vàng, trông oai tợn. Gã nện giày lên mặt đất lớp nhớp bùn lầy, gắt gỏng:

“ Cái xứ quỷ quái. ”

Đại Việt sông ngòi kênh rạch phức tạp, ẩm thấp. Hôm qua lại giở trời mưa to một trận trái mùa, thành ra khí hậu đã ẩm lại còn lành lạnh. Cái buốt giá chỉ chầu chực ăn vào xương người ta như mọt khoét gỗ lẩn trong từng cơn gió thật chẳng lấy gì làm dễ chịu. Trong quân ngũ nhà Minh, hễ ai không ở vùng ven biển là thấy không thích ứng, trong người nôn nao ngay.

Nhưng khó chịu nhất vẫn là lũ côn trùng. Nào muỗi, nào dĩn… cái giống ở náu trong các bụi bãi nên háu đói hung hăng tợn. Chúng chỉ cần thấy có hơi người là rúc vào quần áo mà đốt lấy đốt để. Những vết cắn sưng tấy lên, ngứa ngáy khó chịu, song càng gãi càng ngứa. Đã vậy có những người còn bị nhiễm trùng.

Lưu Tuấn mặc giáp gần như kín mít, vải may cũng dày mấy lớp để giảm thiểu sát thương từ tên đạn. Thành ra chẳng những bí, nóng, mà còn chịu chết không gãi nổi. Thành thử, y đi đường cũng không thẳng lưng được, cứ hơi tí là co người một cái vì ngứa.

Càng ngứa ngáy, y lại càng chỉ mong đánh cho xong cái trận này, còn về rửa ráy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »