Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 4872 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 102
hồi mười bốn (1)..

❊ ❊ ❊

Tiểu Tạng Cẩu giả trư thực hổ

Thằng quan lớn thùng rỗng kêu to

Tạng Cẩu và Phiêu Hương lần theo tiếng khóc tìm đến một đoạn đường nhỏ nằm sát bên sông.

Trăng treo cao, gió lượn thấp, đường vắng teo, sông tấp nập.

Nơi ánh trăng không chiếu đến có ánh đèn lồng mờ mờ.

Mấy bóng người đứng lố nhố, đếm sơ sơ cũng có sáu cái đầu đội mũ nón đàng hoàng. Đèn lồng trên tay hắt từng tia sáng vàng vàng đỏ đỏ ra rọi sáng khuôn mặt từng tên.

Tạng Cẩu và Phiêu Hương đi rất nhẹ, nên chúng không phát hiện ra nổi.

Thằng nhỏ mới nói khẽ vào tai cô bạn:

“ Những người này võ công qua loa sơ sài. Cơ mà năm tên nọ rất cường tráng, phải cẩn thận một chút. ”

Phiêu Hương đáp:

“ Là một tên quan, với năm tên thị vệ. ”

Năm người ăn mặc gần giống nhau.

Nhưng có một kẻ béo lùn hơn, chất vải hắn mặc dưới ánh sáng bóng lên, trân quý hơn vải áo mấy gã kia đang mặc rất nhiều. Trong lúc vô tình, đầu y cũng nhấc cao hơn người khác một chút. Nón y đội có hai cái cánh chuồn, gọi là ô sa. Chỉ có quan lại mới được đội.

Ấy là bộ dáng của kẻ đã quen chuyện hất hàm sai sử người khác.

Sáu người vây quanh sạp hàng của một thiếu nữ. Con gái đương tuổi trăng rằm như lúa đòng đòng, tuy chẳng son phấn trang sức chi nhưng nhan sắc đã nồng như rượu, chưa thử đã say. Nay lệ châu rơi hai hàng, như ngọc trai lăn trên lụa, khiến người ta váng vất còn hơn cả rượu.

Thực đúng là “ sắc bất ba đào dị nịch nhân ”, tức sắc đẹp chẳng phải sóng, cũng dễ dàng nhấn chìm người ta.

“ Tên béo kia cứ nhìn người khác chằm chằm, rõ là phường háo sắc. ”

“ Có khi y chỉ muốn cướp hàng. ”

Tạng Cẩu nói.

Phiêu Hương nhéo lỗ tai nó một cái, nói gắt:

“ Đằng ấy ngớ ngẩn hay sao thế?? ”

Tạng Cẩu không nói gì.

Đến giờ nó vẫn không có khái niệm nam nữ hữu biệt.

Hai bên bắt đầu nói chuyện.

Tạng Cẩu nói:

“ Gã nọ muốn đón cô gái về nhà tặng lụa tặng vàng. Thế thì có gì mà không tốt?? ”

Phiêu Hương cốc nó một cái. Cô biết thằng nhóc này chả biết cái gì là trong trắng trinh tiết của người con gái, nên có nói cũng vô dụng.

Con gái thanh xuân theo phường háo sắc về nhà, không bị làm sao mới là lạ.

“ Cẩu ơi là Cẩu, sao hôm nay ngu đột xuất thế? ”

Tạng Cẩu nói:

“ Nhỡ y thấy cô gái này neo đơn, sinh lòng thương hại muốn đỡ đần thì sao? ”

Phiêu Hương im lặng.

Lại có tiếng cô gái van lơn.

“ Con lạy quan, con xin quan. Quan tha cho. ”

Gã nọ cười, đôi mắt vốn đã hẹp lại híp vào thành một đường kẻ. Gò má đôn lên hai cục mỡ, phúng pha phúng phính.

“ Ấy, ta có làm gì nàng đâu mà phải xin tha? Ta yêu nàng còn không kịp nữa là. ”

Mấy tên hộ vệ cũng cười hô hố:

“ Lạ chưa. Có ai được phúc được lộc trên trời rơi xuống mà lại xin tha không? ”

“ Cô nương ơi là cô nương, sắp được nhảy lên đầu cành làm phượng hoàng rồi mà còn làm giá. Chẳng mấy nữa chúng ta còn phải gọi cô một tiếng phu nhân ấy chứ. ”

Cô gái nó vẫn nhất mực lắc đầu.

Gã quan nọ đánh mắt ra hiệu cho đám hộ vệ của mình một cái.

Cả đám nhìn nhau, cười nham hiểm.

Thế rồi…

Cốp một cái.

Tên thứ nhất đấm vào lưng thằng thứ hai. Cú đấm nhìn nhẹ hều, như trêu nhau, song tên kia lại loạng choạng. Giò hắn gạt ngang một cái, đụng trúng cái sạp của cô gái nọ.

Sạp gỗ nghiêng qua, đồ đạc bày bán đổ tung toé.

Cô gái nọ khóc thét lên, nhưng phận nữ nhi liễu yếu đào thơ thì làm gì nổi một gã đại quan? Thành ra đành bất lực nhìn sạp hàng đổ chỏng chơ. Người ta đạp, mình nhặt lên là được:

Nhưng có những người, được đằng chân lại muốn lân lên tận đầu.

“ Ấy chết, có lỗi quá. Lũ bạn chúng ta thật là vụng về. ”

“ Đây, để bọn ta nhặt giúp cô nương. ”

“ Cô cứ đứng một bên xem là được rồi. ”

Một gã hộ vệ lấy tay ghìm cô gái lại, trong khi hai gã kia cứ thả cửa đạp lên những món hàng. Bạch! Bạch! Bạch! Nước mắt cô gái bán rong lăn dài theo từng cú dẫm vô tình.

Trên đời cũng có những kẻ sẵn sàng đạp lên công sức của người khác.

“ Ui… bọn ta cũng vụng về quá. Xin lỗi nhé. ”

Cả lũ nhìn nhau rồi phá lên cười.

Đúng lúc này…

“ Ôi! Tò he này. ”

Một cô bé con chen vào đám đông, nhặt một con tò he dưới đất lên, lật qua lật lại mấy cái ra chiều khoái trá lắm.

Gã quan to kia trông thấy bé gái nọ, bèn nghĩ thầm:

[ Con gà này còn tơ, nhưng cứ đem về nuôi, chẳng mấy mà thành ngón quý. ]

Bèn nói:

“ Tiểu muội muội, để ý đến thứ đồ rẻ tiền này làm gì. Đi theo ta, ta mua nhiều thứ cho còn đẹp hơn thế này nhiều. ”

Cô bé nọ chính là Phiêu Hương.

Tạng Cẩu cũng mon men lại gần đứng đằng sau, cắp theo thanh đao làm như một đứa hộ vệ bé xíu.

Đám hộ vệ thi nhau phá lên cười:

“ Ui xem này, có cả hộ vệ kìa. ”

“ Còn đem theo đao nữa chứ. Nhóc con ơi, mày định lấy đao này ra làm gì thế? Chơi đồ hàng à?? ”

Tạng Cẩu xem như mình bị điếc, không thèm để ý.

Phiêu Hương nói cô muốn chọc cho đám quan này chừa thì thôi, nó không tiện nhảy vào.

Chưa kể, tiếng Tàu nó nói không phải là quá giỏi, hay bị nói ngọng. Mở miệng rồi lộ ra mình là ngoại nhân, thân ở đất khách quê người thì tự nhiên lại yếu thế đi.

Phiêu Hương nói:

“ Không, thích cái này cơ. ”

Gã quan lớn lại gạ:

“ Thì cứ lên cái thuyền kia với thúc, mai thúc mua cho cả một sạp. ”

Phiêu Hương đảo mắt tròn xoe, nói:

“ Không được. Sáng mai còn phải học chữ, không phụ thân đánh chết. ”

Gã quan nọ lại nói:

“ Thế thì có gì khó đâu?? Cứ nghỉ một buổi. Nữ nhi tốt là phải biết nội trợ tề gia, học cho lắm chữ vào mà làm gì? ”

Phiêu Hương bĩu môi thầm nghĩ: [ Có mà do nhà ngươi mắt mù không thấy Thái Sơn ấy. Chứ chẳng nói sử người, riêng nước ta Trưng Vương, Bà Triệu đều là bậc văn võ toàn tài, kiêm tề gia trị quốc bình thiên hạ cả. ]

Nhưng cô bé không lộ vẻ gì khác thường, chỉ dậm chân như đang phụng phịu.

Gã quan lớn nọ nghĩ:

[ Mấy năm quan trường chấm thi cũng biết thêm mấy chữ, đem ra loè trẻ con chắc chắn là thừa. Con a đầu này thì trong bụng chứa được mấy phần kinh sử, chỉ sợ còn đang học chưa xong “ nhân chi sơ tính bản thiện ”. ]

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »