Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5172 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 181
hồi hai mươi (1)..

❊ ❊ ❊

Hiệp giả đại đạo vô nhân tẩu

Gian nhân tiểu lộ vạn khách hành

Đinh Lễ nghe hai ba câu là hiểu ý.

Quân Ai Lao rõ ràng là có chuẩn bị, kéo binh cường mã tráng mà đến. Bằng không, quân Hậu Trần cũng sẽ không cần phải mất quá nhiều thời gian để đánh dẹp binh mã Ai Lao. Đặng Tất là người quyết đoán, biết nắm biết buông. Nếu nắm chắc ông sẽ không việc gì phải nhờ Lê Hổ đến cáo tri cho cậu lui quân bảo toàn lực lượng cả.

Đinh Lễ thân làm tướng, hiểu rõ việc mình cầm quân đứng chặn ở cửa thành không khác gì đê ngăn sông, đá giữa dòng. Không có chi viện, sớm muộn cũng bị quân Minh mài chết.

Thành thử, cậu chàng không đợi quá lâu, bèn quay đầu Đại Thắng hạ lệnh cho quân lui khỏi thành. Trần Ngỗi cưỡi ngựa chạy trước cùng Lê Hổ, dẫn binh đến nơi hội quân với Đặng Tất. Bản thân Đinh Lễ thì cố tình ghìm Đại Thắng lại, chạy sau cùng để bọc hậu. Quân Minh từng chứng kiến sự dũng mãnh của Đinh Lễ ở cổng thành, thế nên không dám liều lĩnh kéo ra khỏi thành truy đuổi. Đinh Lễ thấy quân địch đóng cổng thành, bèn giục mọi người rảo bước để thoát khỏi tầm tên của địch.

Lê Hổ và Trần Ngỗi trao đổi mấy câu. Sau khi biết chuyện quân Ai Lao thừa cơ tập kích đâm quân Trần một nhát ngay lưng, sắc mặt Giản Định thoắt cái sa sầm, trông như đang ngậm bồ hòn. Cũng khó trách... Trần Ngỗi không phải người không có đầu óc. Y biết bỏ qua cơ hội hôm nay, tương lai muốn hạ thành Cổ Lộng quả thực là chuyện khó bằng lên trời. Đồng nghĩa, công khổ nếm mật nằm gai, uốn lưng cong gối của Trần Triệu Cơ sẽ đổ sông đổ biển.

Trần Ngỗi có khó chịu vì bị hai thuộc hạ qua mặt? Nếu như nói y không để trong lòng, bỏ qua được hết, thì là nói dối.

Thế nhưng, Giản Định càng trân trọng công lao của Trần Triệu Cơ. Mấy năm qua y không tiếc táng gia bại sản, không sờn vị quốc vong thân. Những chuyện ấy Trần Ngỗi đều có thể tưởng tượng. Thành thử, y không muốn Trần Triệu Cơ phải hi sinh vô ích.

Đi chừng hai dặm, thì nghe tiếng khí giới va chạm loẻng xoẻng truyền đến từ phía trước.

Trần Ngỗi vội hỏi:

“ Quân ta đang giao chiến với chúng ở Gián Khẩu? ”

“ Bẩm thánh thượng, đúng vậy. Cũng may thám báo của ta phát hiện quân địch từ sớm, Đặng đại nhân mới kịp thời kéo quân ra nghênh địch. ”

Trần Ngỗi nghiến răng, đột nhiên đưa tay giật thanh trường thương của một binh sĩ đi cạnh, đoạn giục ngựa phóng lên phía trước.

“ Lễ! ”

“ Biết rồi… chủ công yên tâm. ”

Đinh Lễ gật đầu, rồi cũng thúc gót vào hai bên bụng con Đại Thắng. Trâu thần lồng lên một cái, đoạn đuổi theo ngựa của Trần Ngỗi.

Quân Ai Lao và quân Hậu Trần giao chiến ở nơi sông Đáy tách làm ba, đến nay người dân vẫn quen gọi là ngã ba sông Gián Khẩu. Bên bờ sông chạy dọc một con đê dùng chống lũ. Quân Trần do Đặng Tất chỉ huy đang giao chiến với quân Ai Lao ở chân và cả trên bờ đê.

Trần Ngỗi hét lên một tiếng, xông thẳng vào chỗ hai quân đang giao chiến mà quét phạt liên tiếp, đâm chém lia lịa. Quân Ai Lao thực cũng chẳng phải vừa. Có kẻ nhằm lúc Trần Ngỗi không chú ý, lia đao toan chém đứt chân ngựa. Lại có những tên bị chém rụng cả một tay, vẫn hú hét lao lên bất chấp mỏm vai máu tuôn xối xả…

Đối phương đánh hăng máu, liều mạng, quân Hậu Trần cũng chẳng chịu kém. Nhất là lính ở hai phủ Diễn Châu, Nghệ An ( nay là tỉnh Nghệ An). Người nào người nấy đánh giết như thể đau không thấu, chết không sờn.

Đặng Tất ở trung quân thấy phía tây chiến trường có động, bèn dục thám báo phi ngựa đến kiểm tra. Thám quân rong ruổi ngựa đi độ tuần trà, thì quay lại cùng với Lê Hổ.

“ Quốc công… ”

“ Kim Ngô tướng quân đấy ư? Được. Ta đã biết rồi. Cậu lui xuống nghỉ ngơi trước đi. ”

Đặng Tất nhíu mày, rồi lại hạ lệnh.

Sự xuất hiện của Lê Hổ có nghĩa là cánh quân trấn giữ cửa thành đã đến hội họp với đại binh…

Đinh Lễ không theo cùng, chứng tỏ đang theo sau hộ giá. An toàn của Trần Ngỗi tạm thời không cần phải lo.

Chuyện tính tình Giản Định ra sao, Đặng Tất là người hiểu rõ nhất.

[ Mặc dầu yêu ghét phân minh, thưởng phạt rạch ròi, nhưng phong thái hành động của thánh thượng lại thiên về cảm tính hơn là lí tính. Không biết thế là tốt hay xấu đây. ]

Có câu, một vạn cái lí không bằng một tí cái tình. Quả thực dân gian có phóng đại, nhưng thực ra đạo lí trong câu ca dao ấy lại vô cùng dễ hiểu.

Một vị vua hoàn toàn vô cảm, quyết định lí trí tuyệt đối thì có tốt không? Trên thực tế, người như thế cuối cùng chỉ khiến bản thân bị cô lập, rồi tự diệt vong. Bởi lạnh lùng vô cảm như thể trái tim bằng sắt, thì cũng có nghĩa là máu lạnh… Người như vậy chẳng những không khiến người ta thấy an tâm, trái lại cảm thấy bất an. Lòng dân mà không theo, thì có thành cao hào sâu, mưu trời mưu bể để mà làm gì? Đại Ngu diệt quốc mới có vài năm, bài học này chẳng phải vẫn còn mới nguyên đấy ư?

Ngược lại một vị vua trọng tình trượng nghĩa, thì có thể thu phục lòng người, một tiếng hô có thể khiến trăm họ cùng chung tay góp sức. Nhưng đồng thời, một quyết định cảm tính của ông có thể làm nước mất nhà tan, trăm họ lầm than khổ sở. Chuyện năm xưa Thục Phán Mị Châu, cơ đồ Âu Lạc đắm bể sâu vẫn còn chưa phủ bụi.

Rốt cuộc thế nào mới tốt? Ai là minh quân... ai là hôn quân... trên đời này ai có thể phân giải?

Có lẽ chỉ có lịch sử, kết quả, mới là minh chứng tốt nhất.

Trần Ngỗi giết đang hăng, thì bỗng phía bên mé tả có tiếng ai nói xì xồ í ới gì đấy, nghe chẳng hiểu. Sát khí quyện trong gió, cuộn tung cùng bụi lướt qua da khiến Giản Định cũng phải rùng mình, đoán biết rằng có hãn tướng phe địch đang xông bổ tới. Toàn thân Giản Định thả lỏng ra, nhưng ánh mắt ngưng trọng hẳn, hơi thở sâu và đều tựa hồ chờ đợi một khoảnh khắc mảnh như sợi tơ.

Tiếng vó ngựa dồn lại rõ dần, rõ dần, thế rồi...

Thép gặp thép, đao hội thương...

Sau đó, một tiếng vang chát chúa bật lên lồng lộng, rúng động cả một góc đê.

Binh khí của hai người đụng vào một phát trời giáng, rồi cùng dội ngược ra chỉ trong một sát na. Ánh mắt giao nhau giữa bán không, sắc bén chẳng thua gì trận đao thương hội kích vừa rồi. Dư kình theo báng thương truyền xuống khiến đôi tay Giản Định tê rần.

Tướng Ai Lao vung đao, quát lên xì xà xì xồ. Nói đoạn trở ngược lưỡi đao, chém ngay vào bả vai Giản Định. Giản Định đế gầm nhẹ một tiếng để trợ uy, đoạn vung thương chặn đứng lưỡi đao. Nào ngờ tướng Ai Lao đột ngột nghiêng vai vặn eo, khiến lưỡi đao đảo hướng từ chém thượng bàn quay qua tấn công vào hạ bàn. Trần Ngỗi thoáng giật mình, nhưng không kịp kéo cương ngựa né đi, đành phải lỏng tay cho thương tuột xuống một đoạn.

Keng...!!

Đao bén chém phăng cả báng thương, chỉ thiếu chút là xin luôn đôi chân trước con chiến mã của Giản Định. Thế nhưng Trần Ngỗi cũng không phải vừa. Tuy đao chiêu của đối phương quái dị, phương vị đánh biến ảo kì lạ, nhưng Giản Định vẫn bình tĩnh phá chiêu đón chiêu. Hai người đánh nhau năm chục hiệp, tạm ở vào thế quân bình.

Tướng Ai Lao đánh lâu không thắng, bèn nghiến răng trở đao dí vào mặt Trần Ngỗi. Giản Định vội vàng đề thương toan đỡ, nào ngờ ấy là một kì chiêu rất hiểm của đối thủ. Chỉ thấy tướng Ai Lao lật nghiêng bàn tay, thúc ngay đốc đao vào tay Trần Ngỗi nghe cốp một cái. Đốc đao bằng sắt đặc, đánh vào da thịt một cái là đã làm máu ứ lên tím bầm.

Trần Ngỗi hơi hoảng hồn, vội vàng vỗ thương vào mông ngựa một cái, quay đầu chạy. Tướng Ai Lao được đà thắng, vung đao đuổi theo.

Bất thình lình, Trần Ngỗi quay người xỉa thương một phát như trời giáng. Tướng Ai Lao bị một chiêu hồi mã thương của Giản Định làm bất ngờ, vội vàng múa đao lên đỡ.

Nào biết ấy chỉ là hư chiêu của Trần Ngỗi hòng thoát thân. Thương đánh nhứ ra sáu phần đã vội thu lại, còn ngựa chiến vẫn phi không dừng vó. Tướng Ai Lao vội vã biến chiêu, thành ra hết đà, không tiện truy sát thêm nữa. Nhưng đánh cho Trần Ngỗi phải cắm đầu chạy cũng đủ khiến sĩ khí của quân Ai Lao tăng mạnh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »