Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5246 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 110
hồi mười bốn (9)..

❊ ❊ ❊

“ Không thoả đáng! ”

Tạng Cẩu bước lên trước một bước, dõng dạc.

“ Này! Không muốn sống mà hoàn thành di nguyện của thầy nữa đấy à? ”

Phiêu Hương giật gấu áo của nó, thấp giọng mắng. Nhưng sống lưng Tạng Cẩu vẫn thẳng tắp như ngọn giáo, ánh mắt nó thẳng hơn cả sống lưng.

Chu Đệ cau mày, không nói.

Lại Bố Y thét lên be be, chẳng khác nào con lợn sắp lên bàn mổ:

“ Là nó! Chính nó là đứa đã hành hung thần thưa bệ hạ! ”

Tạng Cẩu cười khẩy, khinh thường đá mắt một cái, rồi lại quay sang phía Vĩnh Lạc.

“ Chỉ dựa vào lời nói từ một phía đã muốn kết tội người khác? Như thế thì có gì thoả đáng mà tự hào?? ”

“ Trẫm là đế vương một cõi, lời trẫm nói chẳng phải chính là đạo lí hay sao? ”

“ Ông là vua một cõi thì sao? To lắm sao? Trong lịch sử có bao nhiêu đế vương, lại có bao nhiêu người làm vua không nổi mấy ngày? Ông tưởng tôi là trẻ con hay sao, mà doạ kiểu đó? ”

Chu Đệ bật cười:

“ Được. Lâu lắm mới có người dám cãi lại trẫm. Cậu nhóc nói không sai, phàm là những kẻ khinh thường vương pháp, coi nhẹ lòng dân đều không ngồi được ấm ngai. Hai kẻ mặc áo tù kia chẳng phải là minh chứng rõ rệt nhất sao? ”

Lời lẽ của Chu Đệ rất thẳng, thẳng như một con dao thép.

Rồi y nghiêm hẳn sắc mặt lại, nói.

“ Thế nhưng cậu nhóc đánh mệnh quan triều đình, rõ ràng đã phạm pháp. Trẫm phạt hai người này tội không dạy được cậu đúng sai phải trái thì có gì không thoả đáng? ”

Tạng Cẩu nói:

“ Ông chỉ nghe lời hắn buộc tội chúng tôi, không nghe chúng tôi phân trần gì. Đánh mệnh quan triều đình là sai, chẳng lẽ nhũng nhiễu dân chúng hiếp đáp bá tánh là đúng? Tiểu tử mới tám tuổi đầu, không hiểu cái tiêu chuẩn đúng sai của ông cho lắm. ”

Phiêu Hương nghĩ thầm:

[ Hôm nay Cẩu ăn phải bả hay sao mà nói chuyện sắc bén thế nhỉ? ]

Chu Đệ nheo mắt lườm Lại Bố Y một cái:

“ Có chuyện đó không? ”

“ Bệ hạ, nô… nô tài… thực ra… ”

Lại Bố Y lắp bắp.

Thực ra chuyện này vốn rất nhỏ bé.

Xuyên suốt chiều dài lịch sử phong kiến ba ngàn năm, có quan thì sẽ có bá tánh bị nhiễu nhương. Đây vốn là lẽ thường.

Chẳng qua, chỉ cần quan làm được việc, thường thì vua chúa sẽ mắt nhắm mắt mở mà bỏ qua.

Lại Bố Y đảo mắt, dập đầu:

“ Kì thực hôm qua Liễu tướng quân đã cho thần một bài học, thần cũng đã bồi thường cho đám dân tình đó tử tế rồi ạ. ”

Chu Đệ nói, giọng y vẫn đều đều, nhưng hơi lạnh trong đôi mắt nửa khép càng lúc càng rõ:

“ Thành thành thật thật thuật lại chuyện hôm qua. Nếu nói dối nửa câu, chớ có trách đế vương vô tình. ”

Lại Bố Y thấy lưng mình lạnh toát, hoá ra là mồ hôi ứa ra thấm đẫm cả áo. Y biết Chu Đệ sẽ không xử mình quá nặng, chỉ biết tự trách bản thân quá bất cẩn.

Lòng người vốn đã khó dò như biển rộng, lòng của bậc hoàng giả lại càng thâm sâu hơn bội phần, biến hoá không ai lường trước được.

Y đang định giở tài uốn ba tấc lưỡi, thì Hồ Phiêu Hương đã bật cười, đọc luôn:

“ Tiên đối dị, đối đối nan, thỉnh tiên sinh tiên đối. Thưa bệ hạ, mọi chuyện là như thế đấy ạ. ”

Nói đoạn cô bé chậm rãi thuật lại chuyện hôm qua, bên sông Tần Hoài.

Lại Bố Y nghe một vế ra dài dằng dặc mà hãi hùng cơ hồ muốn ngậm tăm. Ba chữ “ tiên ”, bốn chữ “ đối ” trong cùn vế đã khó, vế ra lại khéo léo miêu tả chính xác chuyện ngày hôm qua.

Hắn câm họng ngay lập tức.

Chu Đệ quan sát thấy Lại Bố Y mắt láo mắt liên, người hơi khom, mặt lại lúc xám lúc trắng là biết ngay gã đang chột dạ. Y bèn lên tiếng ngâm:

“ Quá quan trì, quan quan bế, nguyện quá khách quá quan. ”

Rồi chặc lưỡi:

“ Mạc Đĩnh Chi của An Nam không hổ cái danh lưỡng quốc trạng nguyên, vế đối hiểm thế cũng đáp được. Nếu quả thực lời ngươi kể là đúng, thì đến trẫm muốn làm tiếp vế sau cũng không nổi. ”

Hồ Phiêu Hương nói:

“ Tiểu nữ chỉ đạo lại văn của tiền nhân, tính ra cũng không giỏi giang gì. ”

Lại Bố Y tự biết bây giờ mình đã thành người thừa, thế nên chỉ có đường im ỉm xin lui, rồi chuồn cho nhanh khỏi điện Thái Hoà.

Chu Đệ cũng không giữ y, lại ưng chuẩn ban áo sạch cho bốn người mặc, ghế cho họ ngồi.

Được một lúc, Tạng Cẩu và Phiêu Hương xin phép ra ngoài dạo loanh quanh trong hoàng cung.

Hồ Nguyên Trừng đang định nhắc chúng nó tém tém lại, hoàng cung nước người mà hai đứa nhóc cứ làm như sân sau nhà mình không bằng. Nhưng Chu Đệ đã nói:

“ Thiên tính của hài tử là tò mò, nghịch ngợm. Chúng nó có như mấy ông già chúng ta đâu mà ở yên mãi một chỗ. Trẫm ưng chuẩn. Lý công công, khanh dẫn chúng đi chơi. Nhớ đừng để lạc. ”

“ Nô tài lĩnh chỉ. ”

Lý công công quét ngang phất trần, chậm rãi lui ra khỏi điện. Tạng Cẩu và Phiêu Hương nhìn nhau, rồi chặc lưỡi đi theo.

Ba người đi được một quãng ngắn, Tạng Cẩu bèn kéo áo Phiêu Hương, rỉ tai:

“ Tên Lý công công này là cao thủ. ”

“ Nhưng chẳng phải hôm qua Cẩu từng nói lão ta không biết võ công hay sao? ”

“ Tớ cũng không rõ cụ thể vì sao. Nhưng tin tớ đi. Người hôm nay chắc chắn là cao thủ có hạng đấy. ”

Hồ Phiêu Hương hít sâu một hơi, khí lạnh tràn đầy hai lá phổi. Vẫn biết hoàng cung là nơi tàng long ngoạ hổ, nhưng Lý công công trở thành cao thủ chỉ trong một đêm thực là đáng ngờ.

Cô bé tin trực giác của Tạng Cẩu sẽ không sai lầm.

Suốt mấy tháng qua tiếp xúc qua chiêu với nhiều cao thủ, nay nó đã không còn là đứa bé ngơ ngác chạy khỏi thôn làng đổ nát nữa.

“ Đi nhanh lên. Ta không có cả ngày tò tò theo đuôi hai đứa bay đâu. ”

Lý công công dùng chất giọng eo éo ẻo lả thương hiệu của mình, gắt gỏng. Chỉ nghe cái giọng không lẫn đi đâu được ấy, thì có thể nói chắc như đinh đóng cột một điều. Ấy là y với người truyền khẩu dụ hôm qua là cùng một người.

Có thể giả chất giọng, khó lòng giả khí chất.

“ Tới ngay. ”

Hồ Phiêu Hương cất tiếng, đoạn kéo tay Tạng Cầu chạy theo sát gã thái giám.

Tạm thời chúng nó không cần phải nghĩ quá nhiều. Chuyện chúng cần làm hiện giờ, là tìm cách vào ngự thư phòng tìm kiếm manh mối về tổ nghề Khổng Lồ - tức thiền sư Nguyễn Minh Không.

Ngự thư phòng là chỗ thỉnh thoảng Chu Đệ vào đọc sách, phê duyệt tấu chương.

Nơi này cấm người ngoài lai vãng.

Chớ nói Tạng Cẩu, Phiêu Hương là người ngoài, lại còn là người đất Nam. Cho dù có là đại quan bắc quốc cũng chưa chắc được vào.

Lý công công dẫn chúng đến ngó ngoài cổng, rồi lui ngay không cho lấn cấn ở lại lâu.

Mắt thấy mục tiêu chỉ cách mình một lần cửa nhưng lại không sao với tới, hai đứa nhóc không hẹn mà cùng có cảm giác chỉ xích thiên nhai.

Đúng là xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt.

Lại trở về điện Thái Hoà.

Chu Đệ đã bắt đầu nói đến chuyện chính.

“ Hồ Nguyên Trừng. Ngươi là người thông minh, hẳn là biết hôm nay trẫm gọi hai cha con vào diện thánh là vì cái gì. ”

Hồ Nguyên Trừng hít sâu một hơi.

Chàng không thể thừa nhận một sự thật vì sợ yếu thế hơn, nhưng chàng đang tránh né ánh mắt của Chu Đệ.

Ánh nhìn xuyên thấu tâm can của Vĩnh Lạc đế đúng là khiến người ta khó chịu.

Thở dài.

Cuối cùng đã không còn cách nào tránh né nữa.

Hồ Nguyên Trừng từ từ dâng lên Chu Đệ hai bản vẽ. Một là thuyền Cổ Lâu, một của pháo Thần Cơ. Cả hai đều rất chi tiết, rất cụ thể, đầy đủ không thiếu không thừa dù là một chi tiết.

Chu Đệ đọc lướt qua bản vẽ.

Ánh mắt y dừng lại ở mấy dòng chú thích còn thơm mùi mực mới.

Hồ Nguyên Trừng cơ hồ nén thở.

Thành hay bại, sống hay chết, là tội nhân thiên cổ hay một con rồng cháu tiên chẳng thẹn với cha ông chỉ cách nhau một lằn ranh.

Một ý niệm.

Và một câu.

Chu Đệ nheo mắt, khẽ gảy ngón tay.

Cạch.

Hai tên thị vệ lập tức đẩy cửa tiến vào, kính cẩn bước lên hành lễ với Chu Đệ. Trên tay chúng nâng hai cái khay vàng.

Vật nằm lọt thỏm trên cái khay chẳng thứ gì khác ngoài khẩu pháo Thần Cơ, và một bản vẽ.

Chu Đệ dùng ngón trỏ bàn tay phải gãi trán.

“ Nhận ra và hiểu rồi chứ, tả tướng quốc đại nhân? Cáo chết bảy năm còn quay đầu về núi là thế ư? ”

Hồ Nguyên Trừng rùng mình một cái.

Quả nhiên Chu Đệ đã cho người tháo pháo Thần Cơ ra, rồi tự vẽ trước một bản để đối chứng.

Nếu hôm qua chàng cố ý tráo, hay vẽ thiếu một bộ phận, thì e rằng cái đầu đã lìa khỏi cổ.

Hồ Nguyên Trừng vội vàng quỳ xuống, cúi thấp đầu, nói:

“ Bệ hạ xin cho tội thần được giải thích. ”

“ Ừm. Nói! ”

“ Thưa bệ hạ, bản vẽ thần vừa dâng lên bệ hạ vốn là bản gốc. Tiếc là ở cựu quốc của thần nghề rèn đúc thất truyền đã lâu, nên buộc phải làm pháo dày nặng hơn. Bệ hạ có thể thấy, thân pháo ở trong bản vẽ dựa trên pháo tịch thu được của người dày hơn một phần tám thốn. ”

Hồ Nguyên Trừng cúi đầu, vừa nói vừa cố nuốt nước bọt để trấn an bản thân.

“ Nhưng quý quốc văn hiến lâu năm, ắt có thể đúc ra Thần Cơ sang pháo hoàn hảo trong tưởng tượng của thần, nên tội thần mới dâng lên bản vẽ gốc. ”

Chu Đệ xuống khỏi long ngai, rồi bước chậm về phía Hồ Nguyên Trừng.

Mũi giày thêu rồng xuất hiện choán lấy tầm mắt Hồ Nguyên Trừng.

Chàng vẫn chưa dám ngẩng mặt lên.

Nhất là khi sự lo âu in nơi đáy mắt vẫn chưa chìm hẳn xuống.

Hai bàn tay ai đỡ khuỷu tay Hồ Nguyên Trừng, nâng chàng đứng dậy.

“ Hồ khanh gia miễn lễ. ”

Đến lúc này, trái tim đang đập như ngựa phi nước đại của chàng rốt cuộc cũng thư được vó.

Chu Đệ lại hỏi:

“ Cứ theo như bản vẽ của khanh, thì trọng lượng của pháo sẽ giảm được bao nhiêu? ”

“ Uy lực tăng ba thành, trọng lượng giảm ít nhất sáu cân. Nếu bệ hạ còn không tin tội thần, cứ cho tượng sư chế tạo thử một cái bắn thử. Tội thần xin lấy cái đầu mình ra đảm bảo. ”

Hồ Nguyên Trừng khẳng định chắc nịch.

Chu Đệ cười vang:

“ Tốt! Tốt lắm! Có Thần Cơ sang pháo này, đám người thảo nguyên có thể tiếp tục mơ giấc xuân thu phục quốc được rồi. ”

“ Chúc mừng bệ hạ. ”

Hồ Nguyên Trừng cúi mình, cười nhẹ như gió xuân.

Hoàng đế cười, tội thần cũng cười.

Nụ cười của hai người khác nhau về bản chất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »